꧁༒• Dịch: hunglv •༒꧂
----------------------------------------
“Ngươi là ai?”
Lý Thanh Sơn cau mày, cảnh giác nhìn đối phương.
Trong bóng tối, hắn khẽ dịch người, làm động tác phòng thủ. Ngay trên đỉnh đầu của kẻ lạ xuất hiện ba chữ to đùng: [Khách Đến Thăm].
Khách đến thăm? Cái quỷ gì đây?
Trong đầu hắn hoàn toàn chẳng có khái niệm nào về chuyện này.
“Ngươi là... Lý Thanh Sơn?”
Giọng của Lục Thiên Minh vang lên, mang theo chút run rẩy nhưng cũng có vẻ như vừa nhẹ nhõm vừa dò xét.
Sau khi thành công tìm được đúng mục tiêu, cảm giác bất an trong lòng hắn dần tan biến. T
hế nhưng tinh thần hắn lại mệt mỏi đến cực điểm, giống như vừa trải qua một trận PK kéo dài cả ngày trong game.
Đôi mắt hắn díp lại, chỉ muốn ngay lập tức ngã xuống ngủ một giấc thật ngon lành, mặc kệ trời đất.
Nhưng... nơi này thật sự có an toàn không? Ai mà biết được.
Số 12, tức Lục Thiên Minh, cắn mạnh đầu lưỡi mình, mượn cơn đau để giữ bản thân tỉnh táo.
Trên đầu Lý Thanh Sơn, ba chữ [Lý Thanh Sơn] sáng rõ rành rành, không thể nào che giấu, khiến hắn chỉ có thể im lặng đứng đó.
“Ta là Số 12... Cuối cùng cũng bò được tới cái chỗ quỷ quái này, đúng là gian nan muốn chết!”
Lục Thiên Minh thở dài một hơi, sau đó lôi ra từ balo một thiết bị thu âm đặc biệt.
Hắn vừa cười vừa nói: “Đừng căng thẳng quá. Nói cho đúng ra thì... ta chính là cấp trên của cấp trên của ngươi đấy.”
“Có lẽ chủ nhân của nơi này cũng không ghét bỏ ta. Có thể cho ta tham quan một chút không?”
Lục Thiên Minh vừa nói vừa ấn nút trên thiết bị thu âm. Ngay lập tức, từ bên trong phát ra một chuỗi mật lệnh liên tiếp.
Đoạn mật lệnh này vốn chỉ có Lý Thanh Sơn cùng cấp trên trực tiếp của hắn mới biết.
Lý Thanh Sơn khẽ gật đầu, trái tim hơi run lên. Hắn đã hiểu ra, Số 12 chính là đặc vụ mà Thượng tầng Nghị sự Hội phái đến điều tra, một thành viên thuộc nhóm Đặc Cấp.
Nhưng làm sao hắn lại có thể chạy đến tận nơi này?
“Ngài chắc hẳn đã thông Vọng Thiên Tháp để vào đây?”
Lý Thanh Sơn chậm rãi lên tiếng.
Lục Thiên Minh thở dài, khẽ khoát tay, giọng mang theo chút bất lực.
“Đúng vậy. Gần như có thể xác nhận rồi, Trò chơi mà ngươi gặp phải thuộc cấp bậc Ma Thần. Nói không chừng, nó cùng đẳng cấp với cả cái gọi là [Thượng Đế].”
Cái tên [Thượng Đế] vốn đã nổi danh khắp nơi, Lý Thanh Sơn dĩ nhiên từng nghe qua. Trong đầu hắn nhanh chóng lóe lên một suy nghĩ.
“Ngài tới nơi này, mục đích là để chứng minh [Trò chơi] có thể được con người khai thác hay không, đúng không?”
“Không sai. Chúng ta có thể bàn luận công khai ngay trong [Trò chơi], mà vẫn chẳng hề bị nó làm hại.”
Ánh mắt Lục Thiên Minh nhìn khắp xung quanh, trong lòng nảy sinh một tia hiếu kỳ.
“Điều này chứng minh nó bao dung và dễ chịu hơn [Thượng Đế] rất nhiều.”
Trần Tâm Di ngồi bên cạnh lắng nghe, nhưng càng nghe càng cảm thấy bản thân giống như một kẻ ngoài cuộc, chẳng hiểu gì về cuộc trò chuyện mang đầy màu sắc cơ mật này.
Thực tế thì đúng là như vậy. Cô vốn chỉ là một dự bị cấp E mới vào, lượng thông tin nắm được ít đến đáng thương.
Cô vội vàng lên tiếng để phá vỡ sự gượng gạo: “Tiên sinh Số 12, để ta dẫn ngài đi tham quan nhé. Ta cũng là một dự bị cấp E đây.”
Lục Thiên Minh nhìn sang, ánh mắt dừng lại trên gương mặt trẻ trung xinh đẹp của cô gái nhỏ.
Trong lòng hắn chợt nảy lên một cảm giác vừa cảm thán vừa mệt mỏi, nhớ lại cả quãng đường dài đầy buồn ngủ và chông gai mình đã đi qua.
“Hắc Y Vệ không hẳn là nơi tốt đẹp gì. Có phải ngươi bị ép buộc gia nhập không?”
Trần Tâm Di lập tức lắc đầu lia lịa: “Không, không phải vậy. Ta hoàn toàn tự nguyện. Mặc dù hiện tại ta chưa biết được nhiều bí mật, nhưng ta biết rất rõ, Hắc Y Vệ tồn tại chính là để bảo vệ toàn bộ nhân loại.”
Lục Thiên Minh khẽ thở dài, giọng mang theo chút bất lực.
“Ngươi đúng là có xuất thân đặc biệt. Việc dính líu đến [Trò chơi], muốn tham gia thì dễ, nhưng muốn rút ra thì khó gấp trăm lần."
"Con người khi so sánh với Ma Thần, thật sự chẳng khác nào sâu kiến dưới cỏ.”
Là một phóng viên, Trần Tâm Di lúc nào cũng mang trong mình ngọn lửa hiếu kỳ bùng nổ. Đôi mắt cô sáng rực như có ánh sao.
“Ta không sợ. Nếu thế giới này thật sự tồn tại Siêu Phàm mà chúng ta lại không dám chạm đến, thì khác gì sâu bọ chui rúc dưới cỏ chứ?"
"Con người chính là nhờ có trí tưởng tượng và lòng hiếu kỳ mới vượt lên được khỏi loài sâu kiến, không phải sao?”
Cô nhanh chóng đảm nhận vai trò hướng dẫn, dẫn Lục Thiên Minh đi tham quan khắp trại huấn luyện.
Với nghề phóng viên, ít nhất ở khả năng ăn nói, cô linh hoạt và dễ hiểu hơn nhiều so với Lý Thanh Sơn, người lúc nào cũng nghiêm túc và khó gần.
Là một người yêu thích Siêu Nhiên, khát vọng lớn nhất của Trần Tâm Di chính là được tiếp xúc với những điều thần bí, tìm tòi cái chưa biết.
Sau khi đã một lần nếm trải niềm vui ấy, ý nghĩ này càng khắc sâu, khó lòng mà buông bỏ.
“Bây giờ ngươi nhìn thì lạc quan lắm, nghĩ rằng nhân loại rất mạnh mẽ. Nhưng sự thật lại không hề như vậy. Lòng hiếu kỳ đôi khi chính là con dao gϊếŧ người.”
Lục Thiên Minh bật cười khổ sở.
Với tư cách là một người cha, hắn hiểu rõ kiểu người như Trần Tâm Di vốn chẳng thể bị thuyết phục bằng lời nói. Chỉ có sự thật phũ phàng mới đủ để dạy họ một bài học.
Thậm chí, trên thế giới tồn tại những người như vậy, ở một mức độ nhất định cũng là chuyện tốt.
Bản thân hắn cũng là như thế.
Liên quan đến nội dung cơ mật thì hắn lập tức né sang chuyện khác, còn những gì không thuộc loại cơ mật, để lộ ra cũng không sao.
---
Mà ở phía sau Lục Thiên Minh, 27 thành viên caaso cao của Hắc Y Vệ đang trong trạng thái cực kỳ căng thẳng, tiếng thảo luận cuồng nhiệt vang vọng trong phòng họp.
Một [Trò chơi] ngang hàng với cả [Thượng Đế] và Ma Thần, sự xuất hiện của nó chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến trật tự của thế giới mai sau.
Hơn nữa, [Trò chơi] này dường như cũng không bài xích con người.
Quy tắc của [Thượng Đế] thì đơn giản nhưng lại vô cùng khủng khϊếp.
Trong Cựu Ước từng có câu: “Thần là không thể bị nhìn thấy”, “Thượng Đế ở trong ánh sáng không thể thấy được”, “Ai nhìn thấy Ngài, tất sẽ chết”.
Vì vậy, quy tắc của [Thượng Đế] chính là: Hễ nhìn thấy thì chết.
Không một ai biết rõ nó rốt cuộc là gì.
Quy tắc đáng sợ như vậy, nay lại bị con người lợi dụng để thanh trừ những Quái Dị, ở một mức độ nhất định, nó đã trở thành công cụ bảo vệ cho nhân loại.
Nhưng Hắc Y Vệ lại không thể mượn sức mạnh của [Thượng Đế].
Bởi vì trong quy tắc của [Thượng Đế] còn có một câu rất rõ ràng: “Trừ khi Thần tự mình hiện ra trước mặt ngươi, trao cho ngươi sứ mệnh và dẫn dắt, thì con người mới có thể nhìn thấy. Nếu không, chỉ có thể tin tưởng thần thoại, dựa vào những lời gợi ý.”
Nói cách khác, muốn sử dụng sức mạnh của [Thượng Đế] thì phải trả giá bằng niềm tin tuyệt đối.
Thế nhưng Đại Hạ quốc lại không muốn đánh đổi tín ngưỡng của cả dân tộc.
Vậy còn [Trò chơi] này thì sao?
“Quả nhiên giống như dự đoán của ta, Ma Thần mới xuất hiện lại mang hình thức một nền tảng trò chơi.”
Người đeo kính số 24 mỉm cười, ánh mắt lóe sáng, phấn khích đến mức hận không thể tự mình lao vào điều tra.
“Nếu [Trò chơi] không hề bài xích số 12, thậm chí còn cho phép con người bàn luận công khai, điều đó có nghĩa là từ tầng quy tắc, nó sẽ không tùy tiện gϊếŧ chết loài người.”
“Vì thế, tôi đề nghị số 12 có thể mạnh dạn hơn, thử sử dụng nhiều chức năng khác nhau của nền tảng này, để xem liệu có mang lại lợi ích thực tế nào cho chúng ta hay không.”
Người giữ vị trí số 1, lão già với gương mặt nghiêm nghị, cũng khẽ gật đầu.
“Đã tới nước này rồi, dù sao cũng phải thử một lần.”
Lão nhìn quanh bàn tròn, mở miệng nói: “Đúng rồi, về việc tìm người chơi [Trò chơi], có manh mối gì mới không?”
Người đặc biệt phụ trách tình báo Internet, số 25, lắc đầu: “Trước mắt, đã thu thập được hơn một trăm ngàn đầu mối khả nghi trên mạng.”
“Chúng ta đang tập trung kiểm soát những đầu mối liên quan đến Dị Nhân, bước điều tra tiếp theo vẫn đang tiến hành.”
“Bất quá, không tìm được người chơi cũng là chuyện bình thường, rất có thể người chơi chỉ là một người bình thường sống khép kín, không giao tiếp nhiều.”
---
Trại huấn luyện vô cùng rộng lớn, đủ loại dụng cụ đầy đủ.
Lục Thiên Minh thử nghiệm ở sân bắn súng trường tự động, “cạch cạch cạch” từng loạt đạn bắn ra, cảm giác chấn động giống hệt như thật.
Ở đây thậm chí còn có thể huấn luyện cưỡi ngựa, bắn cung, nỏ tiễn, lái trực thăng, lái xe tăng, thậm chí cả máy bay chiến đấu.
Cả máy bay chiến đấu tàng hình của nước ngoài cũng có.
Tất cả đều miễn phí.
“Con ngựa này, hình như là giả?”
Lý Thanh Sơn gật đầu: “Ừ, nhìn thì như sống, thực chất chỉ là thể hợp thành từ máu thịt.”