Chương 35: Vọng Thiên Tháp

꧁༒• Dịch: hunglv •༒꧂

----------------------------------------

Số 1 khẽ gật đầu, giọng điệu trầm trọng:

“Nhiệm vụ này cực kỳ quan trọng. Có thể nói là một trong những nhiệm vụ trọng yếu nhất trong gần mười năm trở lại đây, chỉ đứng sau cuộc điều tra về [Huyết Ma]."

"Nhưng nguy hiểm cũng tương đương, dù kết quả bói toán cho thấy lành cát...”

Lục Thiên Minh xua tay, cắt ngang: “Không sao đâu. Chẳng lẽ lại để Số 1 lão gia tử đích thân ra tay à?"

"Số 28, cô đừng nhìn chằm chằm tôi như thế, cũng đừng coi tôi là kiểu anh hùng gì ghê gớm. Tôi chỉ đơn giản là hứng thú với việc khám phá điều chưa biết, thích cái cảm giác phiêu lưu mang đến mà thôi.”

Số 28 nghe vậy thì cúi đầu, không nói thêm lời nào. Trong lòng cô chỉ có một nỗi đau duy nhất: Thương tiếc cho những hạt Tiên Đậu bé nhỏ đáng yêu của mình.

Mười viên Tiên Đậu đó là vật cứu mạng, sao có thể đem ra làm đồ ăn vặt được chứ.

“Các vị, đến lúc hành động rồi.”

Cuộc họp đến nửa giờ sau thì chính thức kết thúc.

Hắc Y Vệ chia quân làm hai hướng.

Thứ nhất, phái ra một lượng lớn nhân lực tiến vào không gian mạng, truy tìm cái gọi là “Người chơi”.

Thậm chí, chuyện này không còn chỉ của riêng Hắc Y Vệ nữa. Đại Học Viện Khoa Học cùng nhiều tổ chức có thực lực khác cũng sẽ liên thủ, cùng nhau triển khai một kế hoạch kiểm soát “Người chơi”.

Thứ hai, Số 12, đồng chí Lục Thiên Minh, lập tức lên đường. Hắn sẽ đi qua “Vọng Thiên Tháp” để tiến vào trại huấn luyện của [Trò chơi], điều tra tình hình cụ thể.

---

Ngoại ô Côn Lôn Sơn, trong một thị trấn nhỏ, có một tòa chung cư bỏ hoang. Người dân xung quanh gọi nơi này là “Vọng Thiên Tháp”.

Từ bên ngoài nhìn vào, tòa nhà này chẳng khác gì những dãy nhà dân bình thường khác. Nó chỉ cao sáu tầng, tường ngoài phủ xi măng xám, cánh cửa chính là một cánh cửa sắt chống trộm đã hơi cũ kỹ.

Nhưng chỉ cần bước vào bên trong, người ta sẽ phát hiện ra một điều lạ lùng. Cầu thang ở đây không dừng lại ở sáu tầng, mà kéo dài vô tận, như thể dẫn thẳng đến một thế giới khác.

Theo lý thuyết, chỉ cần đi vào cầu thang đặc thù này, có thể đến bất kỳ nơi nào mình muốn.

“Ta lên đường.”

Lục Thiên Minh hít sâu một hơi, siết chặt quai ba lô trên vai rồi bước thẳng vào lầu một của tòa nhà.

Từ tầng một đến tầng sáu trông không khác gì cầu thang chung cư bình thường.

Trên vách tường thậm chí còn dán chi chít mấy tờ quảng cáo rẻ tiền: “Nhận làm giấy tờ, gọi 10086...”, “Chữa bệnh xã hội, hiệu quả một lần duy nhất”, “Thần y hồi xuân, trị mọi loại yếu sinh lý”, “Mỹ nhân quyến rũ, thiếu phụ nóng bỏng, đại gia bao nuôi, bảo đảm kín đáo”...

Nhìn cảnh này mà cứ ngỡ như xuyên ngược lại hơn 20 năm trước, cái thời mà lừa đảo tràn lan, còn mấy kẻ ngốc thì chẳng bao giờ đủ để xài.

Mỗi khi bước lên một tầng, hắn đều nhìn thấy hai cánh cửa gỗ mục nát nằm trong lối cầu thang. Những cánh cửa ấy vốn thông với các căn hộ đã bị bỏ hoang.

Bên trong chỉ toàn rác rưởi, tường bong tróc, gần như chẳng còn thứ gì có giá trị.

Đúng lúc đó, trong tai nghe vang lên giọng nói điện tử trung tính quen thuộc, chính là trợ thủ Tiểu Quách:

“Do hiện tượng siêu nhiên này bất ngờ xuất hiện, cư dân ở đây đã dọn đi từ hơn 20 năm trước.”

Chiếc tai nghe mà Lục Thiên Minh đang đeo không phải loại bình thường, mà là một “Kỳ Vật” đặc biệt có hình dáng giống vỏ ốc, được gọi là Tai Nghe Ốc Biển.

Điểm đặc biệt của nó là luôn xuất hiện theo cặp, bất kể khoảng cách xa đến đâu, âm thanh cũng có thể truyền qua lại ngay lập tức.

Đây chính là công cụ liên lạc tốt nhất trong các nhiệm vụ.

Tất nhiên, giá của nó cũng không hề rẻ.

Việc nuôi dưỡng loại ốc biển thần kỳ này tiêu tốn một lượng tài nguyên khổng lồ, lại thêm khả năng sinh sản cực thấp, sản lượng mỗi năm hiếm đến mức khó tin.

“Cảnh tượng bên trong cũng không khác nhiều so với lần trước ta từng đi. Chỉ là giờ đây trông cũ kỹ hơn hẳn.”

Lục Thiên Minh vừa nói, vừa đưa tay đập nhẹ vào một cánh cửa gỗ mục nát. Trong không gian tĩnh lặng, tiếng gỗ nứt vỡ vang lên chát chúa, khiến khung cảnh càng thêm quỷ dị.

“Từ tầng một đến tầng sáu, đội điều tra viên của chúng ta vẫn thường xuyên kiểm tra, về lý thuyết sẽ không có vấn đề gì lớn.”

“Được rồi, ta sẽ tiếp tục đi lên trên.”

Ngay khi bước qua tầng sáu, Lục Thiên Minh đã chính thức tiến vào một lĩnh vực siêu nhiên. Ở nơi này, mọi thứ đều hoàn toàn khác biệt, không còn liên kết trực tiếp với thế giới hiện thực nữa.

Bên trong tòa thang lầu siêu nhiên này ẩn chứa một năng lực vô cùng đặc biệt. Nó có thể biến “địa điểm trong lòng” của người leo thành một cánh cửa ngay trên đường đi.

Ví dụ đơn giản: Nếu ai đó khát khao được bước vào Thiên Quốc, chỉ cần không ngừng leo lên cao, đến một tầng nào đó, trước mắt người đó sẽ xuất hiện một cánh cửa thông thẳng đến Thiên Quốc.

Chính vì vậy nơi này mới được gọi là Vọng Thiên Tháp.

Tuy nhiên, có một quy luật phải nhớ kỹ. Khoảng cách giữa thế giới thực và mục tiêu càng xa, càng khó tưởng tượng, thì người leo càng phải lên những tầng cao hơn mới có thể nhìn thấy cánh cửa ấy.

Theo ghi nhận, giới hạn cao nhất mà loài người từng đạt được là tầng 2390.

Bảy năm trước, một vị Hồng Y Đại Giáo Chủ đến từ Giáo Đình Phương Tây, đồng thời cũng là một nhóm Năng Lực Giả cấp độ S, ngang hàng với Hắc Y Vệ, đã từng thử leo lên.

Ông mang trong lòng niềm tin cực kỳ thành kính và bắt đầu chuyến hành trình.

Khi bước tới tầng 2390, ông đã nhìn thấy Cánh Cửa Thiên Quốc. Trước khi tiến vào, ông để lại câu nói cuối cùng:

“Đây chính là... Thiên Quốc sao? Ta đã gặp được Thượng Đế.”

Sau đó, vị Hồng Y kia bước thẳng vào trong. Và kể từ ngày đó, ông chưa bao giờ quay trở lại.

Không ai biết rõ vị Hồng Y đó có thật sự thành công hay không.

Chỉ biết rằng sau sự kiện ấy, Giáo Đình Phương Tây đã vô cùng hân hoan, tổ chức một buổi đại lễ long trọng để chúc mừng. Trông họ như thể đã đạt được một thành quả vĩ đại nào đó.

Thế nhưng, lý trí của con người thì lại không đơn giản như vậy.

Mục tiêu trong lòng mỗi người thường rất mơ hồ, còn ý chí con người khi đặt trước hoàn cảnh khách quan thì lại yếu ớt đến mức nhỏ bé chẳng đáng kể.

Trong quá trình leo lên, cảnh tượng bên trong thang lầu không ngừng biến hóa. Chính những biến hóa này sẽ dần dần ảnh hưởng đến tinh thần của người leo, gieo vào lòng họ những nỗi sợ vô hình.

Khi tâm trạng dao động, mục tiêu trong lòng cũng thay đổi theo, và nội dung đằng sau cánh cửa “Mục Tiêu” cũng sẽ biến đổi.

Ví dụ, nếu đang leo thang mà trong đầu thoáng nghĩ đến “cái chết”, thì khi mở cửa, nơi bạn bước vào có thể không còn là Thiên Quốc nữa, mà biến thành địa ngục.

Nếu vô tình liên tưởng đến “quỷ”, thì sau cánh cửa kia có thể chính là một thế giới song song, nơi quỷ dữ thật sự tồn tại.

Con người rất khó để kiểm soát hoàn toàn dòng suy nghĩ của mình.

Giống như việc bảo một người “đừng nghĩ đến con voi”, thì ngay trong khoảnh khắc đó, hình ảnh một con voi chắc chắn sẽ hiện lên trong đầu họ.

Chính vì vậy mà cho dù có là điều tra viên cấp S, bước vào con đường tràn đầy ẩn số này vẫn luôn tiềm ẩn nguy hiểm chết người.

Lục Thiên Minh hít sâu một hơi, chậm rãi đặt chân lên tầng thứ bảy.

“Ha, không phải ai cũng đủ gan để đi con đường này đâu.”

Ngay khoảnh khắc ấy, cảnh tượng trong thang lầu lập tức biến hóa. Bầu trời ngoài cửa sổ đột ngột tối sầm lại, chỉ trong chớp mắt từ sáng sớm chuyển thành hoàng hôn."

"Trên tường phủ đầy những mảng nấm mốc nâu xám, tỏa ra cảm giác ẩm lạnh, phảng phất như có một làn sóng hắc ám từ trên cao đang lan xuống.

Cánh cửa ở tầng bảy đã hoàn toàn khác biệt. Nó biến thành một cánh cửa đồng xanh to lớn, khắc đầy những hoa văn thô ráp kỳ lạ, không ai biết được nó dẫn đến nơi nào.

Lục Thiên Minh bật cười, nửa đùa nửa thật: “Nếu bây giờ ta mở cánh cửa này, liệu có xuyên thẳng về thời cổ đại không nhỉ?”

Giọng điện tử trung tính của Tiểu Quách vang lên trong tai nghe:

“Nếu mục tiêu trong lòng chưa đủ mạnh, chưa đạt đến tầng số cần thiết, thì sẽ không thể mở ra cánh cửa này."

"Muốn xuyên đến thế giới song song ở thời cổ đại, ít nhất phải leo lên đến tầng một nghìn trở lên. Dựa theo thông tin hiện có, nếu sếp cố mở nó ngay bây giờ, khả năng cao là rơi vào một cỗ quan tài, cùng người chết làm bạn mà thôi.”

“Vậy thì đúng là khủng khϊếp thật. Nếu rơi thẳng vào trong quan tài, bên trong chắc chẳng có bao nhiêu dưỡng khí đâu nhỉ? Ta sẽ chết ngạt ngay lập tức sao?”

Lục Thiên Minh vừa leo vừa nhún vai, miệng còn bông đùa.

Giọng của Tiểu Quách vang lên trong tai nghe:

“Trong quan tài chắc chắn không có dưỡng khí. Không chừng còn có thứ như thi thủy, côn trùng hay mấy loại vật thể ghê tởm khác. Nhưng với sức sống của sếp thì không đến mức chết ngạt ngay đâu.”