Chương 29: Thông Quan Trò Chơi

꧁༒• Dịch: hunglv •༒꧂

----------------------------------------

Nghĩ tới đây, trong lòng Trần Tâm Di bỗng sáng tỏ, cảm giác như tất cả mấu chốt đã được tháo gỡ.

Chính phát hiện này giống như một lối thoát từ tuyệt cảnh, khiến tinh thần cô dâng trào một niềm hưng phấn mãnh liệt không thể ngăn lại.

Cảm giác ấy hoàn toàn khác với mọi loại kɧoáı ©ảʍ bình thường.

Nó giống như khoảnh khắc ngạt thở sắp chết, đột nhiên được hít một ngụm không khí trong lành; như lúc khát khô cổ họng tuyệt vọng mà bất ngờ phát hiện một ốc đảo xanh tươi; như khi sắp chết chìm trong bi kịch thì lại nắm được một cọng rơm cứu mạng.

Thứ kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt ấy kéo dài liên tục, ít nhất cũng phải vài phút.

Khuôn mặt Trần Tâm Di đỏ bừng lên vì hưng phấn: “Khó trách... khó trách có người lại thích chơi cái trò hít thở không thông này.”

Thế nhưng, sức mạnh thần bí đang khống chế thân thể cô dường như chẳng hề cảm thấy thỏa mãn.

Ngay cả “Bồ Tát” cũng không hài lòng với kết quả vừa rồi, vẫn cầm lấy điện thoại, lật đi lật lại.

Định thần nhìn lại, trên màn hình xuất hiện dòng chữ mới:

[Thượng Đế có thể tạo ra một hòn đá mà chính Ngài cũng không nhấc nổi hay không?]

[Không liên quan.]

[Trong vòng một trăm năm tới, nhân loại có thể chứng minh giả thuyết Gladbach không?]

[Không liên quan.]

[Trên thế giới rốt cuộc có bao nhiêu Quái Dị?]

[Không liên quan.]

[Vũ trụ có điểm kết thúc không?]

[Không liên quan.]

Tất cả câu hỏi đều nhận về cùng một đáp án: “Không liên quan.”

Sự lặp lại nhàm chán này khiến người chơi dần mất hết hứng thú.

Cuối cùng, trên màn hình điện thoại hiện ra một dòng chữ:

[Ngươi có biết thân phận thật sự của Ta không?]

---

“Ha, mình đúng là thiên tài!”

Khoảnh khắc đặt câu hỏi này, trong lòng Vương Hạo tràn đầy mong đợi.

Bởi vì nếu câu hỏi liên quan trực tiếp đến “Ta”, tức là nhân vật bị hại trong trò chơi, thì câu trả lời chắc chắn sẽ không thể chỉ gói gọn trong hai chữ “Không liên quan”.

Quan trọng hơn, câu hỏi này lại có hàm ý hai tầng. “Ta” vừa có thể là Trần Tâm Di, vừa có thể chính là người chơi đang cầm điện thoại điều khiển phía sau.

Điều đó đồng nghĩa với việc vấn đề này đã chạm đến khái niệm “phá vỡ bức tường thứ tư”.

Trò chơi này... có thật sự biết “Ta” là người chơi sao?

Dù trong thâm tâm, Vương Hạo không tin rằng một đoạn code đơn thuần lại có thể đưa ra đáp án mang ý nghĩa vượt ngoài logic. Nhưng ngay lúc ấy, hắn vẫn hồi hộp chờ đợi, đồng thời mơ hồ tin rằng kết quả cuối cùng sẽ lại là một câu trả lời lạnh lùng: “Không liên quan.”

Chơi game mà, vui nhất chính là lúc trêu chọc, phá luật cái game đó!

Giống như “Siêu Cấp Mario” bản tốc độ, muốn phá đảo trong vài phút thì phần lớn phải dựa vào bug trong hệ thống, nếu không thì chẳng thể nào làm nổi.

Hay như “CS:GO” từng có bug giẫm chim, người chơi có thể đứng lên lưng chim rồi bay vυ"t lên trời, và đương nhiên bug đó đã khiến cộng đồng game thủ vô cùng thích thú.

Lại có “Civilization IV”, vốn là game xây dựng hòa bình, nhưng do một bug kỳ quặc lại biến thành trò ném bom hạt nhân điên loạn khiến ai chơi cũng cười ra nước mắt.

Với một “hardcore gamer” thì có cách chơi hardcore. Người thích mod thì có cách chơi mod.

Nhưng điểm chung lớn nhất của cộng đồng chính là... ai cũng muốn đào sâu mổ xẻ cơ chế, tìm ra những bug thú vị để “phá đảo” theo cách riêng.

Bởi vì chỉ khi tìm thấy những lỗ hổng trong hệ thống, thì mới cảm nhận được cái cảm giác sung sướиɠ độc nhất vô nhị của việc “hạ gục trò chơi”.

Nghĩ tới đây, Vương Hạo hưng phấn đến mức xoa tay liên tục, vừa mong chờ vừa tự nhủ: “Mặc dù theo lý thuyết, dù có vượt qua giới hạn lập trình thì câu trả lời cũng sẽ chỉ là ‘Không liên quan’... Nhưng lần này, chắc chắn ngươi không thể phán đoán nổi đâu.”

---

Câu trả lời cuối cùng bất ngờ vượt ngoài dự đoán. Nó không phải là [Không liên quan].

Mà cái trò chơi Canh Rùa Biển này bỗng dưng im lặng. Giống như toàn bộ hệ thống bị treo máy, không còn bất kỳ phản hồi nào nữa.

Vương Hạo thử lại nhiều lần nhưng đều vô ích. Sự im lặng kéo dài khiến cậu dần bồn chồn, không biết mình nên làm gì tiếp theo.

Trong lúc nôn nóng, bản tính ham thử thách của “hardcore gamer” trỗi dậy. Vương Hạo điều khiển nhân vật chạy thẳng lên sân thượng để ngắm toàn cảnh thành phố.

Ban đêm yên tĩnh, nhưng thành phố vẫn rực rỡ và náo nhiệt. Những con đường lớn đầy ánh đèn, xe cộ nối đuôi nhau không dứt. Đây rõ ràng là một siêu đô thị với dân số hàng chục triệu người.

Trong tầm mắt của nhân vật, Vương Hạo còn thấy cả bảng hiệu neon nhấp nháy ở phía xa, hiện lên dòng chữ tiếng Hán: “Đại Thùng Cơm Phòng Ăn”.

Thế nhưng, dù có thế nào, nhân vật cũng không thể rời khỏi khu nhà trọ.

Mỗi lần hắn thử nhảy khỏi tòa nhà, hoặc muốn rẽ ra khỏi phạm vi phòng trọ, hệ thống lập tức hiện thông báo dày đặc:

[Bạn không thể rời khỏi cảnh tượng của phó bản.]

[Bạn không thể rời khỏi cảnh tượng của phó bản.]

[Bạn không thể rời khỏi cảnh tượng của phó bản.]

Vậy là, hắn một lần nữa cầm lên con dao bầu, từ từ hướng về phòng ngủ bước đi.

"Không muốn đâu!"

Trần Tâm Di tròn mắt, cảm giác nghẹt thở khó chịu ấy lại một lần nữa ập đến.

Rồi sau đó...

[Bạn đã chết.]

---

Vương Hạo ôm đầu, điên tiết đập mạnh xuống bàn.

[Bạn đã chết.] - Ba chữ to đùng hiện lên, khoét sâu vào mắt.

Là ta vẫn còn nhẹ tay, hay dùng dao không có tác dụng với con Quái Dị này?

Tại sao lại phải khıêυ khí©h nó chứ? Tại sao?

100 điểm tích lũy của ta...

---

Trở lại!

Lần này, hắn không dám giở trò. Không thăm dò lung tung, thông quan mới là ưu tiên số một.

Cứ liều mạng như vậy, e rằng lại phí hoài một mạng nữa.

Thế nên, sau khi hoàn thành từng nhiệm vụ một thật ngoan ngoãn, hắn lập tức chọn kết thúc trò chơi.

[Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ chính: Cứu "Trần Tâm Di" khỏi Dòng Sông Định Mệnh vốn chắc chắn phải chết.]

[Độ hoàn thành nhiệm vụ: 100%]

[Điểm đánh giá: 1500 (500 điểm nhiệm vụ chính + 1000 điểm hoàn thành)]

Tỉ lệ hoàn thành nhiệm vụ không vượt quá 100% khiến Vương Hạo hơi khó chịu. Có lẽ là vì hắn chưa thật sự tiêu diệt được “nữ quỷ” kia nên hệ thống vẫn chưa tính là thông quan tuyệt đối.

Nếu có cách xử lý triệt để con Quái Dị đó, có lẽ phần trăm sẽ vượt qua mốc 100%.

Nhưng nghĩ mãi, Vương Hạo cũng chẳng tìm ra được phương án nào hay ho. Bởi lẽ, mỗi lần thử lại tìm ra được một con đường chết kiểu mới, đồng nghĩa với việc lại phải tiêu thêm một khoản không nhỏ.

Dù sao thì, hơn ba tiếng chơi vừa rồi vẫn cực kỳ đã tay. Hắn kiếm được hẳn 500 điểm tích lũy, toàn bộ đều là vật phẩm siêu giá trị.

Trên màn hình bật ra thông báo:

[Nhiệm vụ đang kết toán, xin chờ... Thời gian dự kiến kết toán là 10 giờ 22 phút 39 giây.]

“Lâu ghê.”

Vương Hạo nhíu mày.

Suy nghĩ kỹ lại thì thấy hợp lý.

“Đúng rồi, ở chế độ nhiệm vụ ở thế giới hiện tại thì trò chơi thường có giới hạn thời gian, nên quá trình kết toán cũng kéo dài."

"Còn nếu rơi vào nhiệm vụ ở thế giới sử thi, bởi vì đó là sự kiện đã xảy ra, không có giới hạn thời gian, nên kết toán sẽ nhanh hơn..."

"Ừm, tính ra cũng hợp lý, hệ thống làm việc chặt chẽ ra phết.”

Nhìn đồng hồ thấy cũng đã khuya, Vương Hạo quyết định không chờ đợi thêm. Hắn thoát game, đứng dậy đi thẳng vào phòng vệ sinh, vừa đánh răng vừa rửa mặt chuẩn bị đi ngủ.

Soi mình trong gương lần cuối, Vương Hạo khẽ gật gù. Hôm nay không thức khuya, tinh thần xem ra cũng ổn hơn hẳn.

Trước khi ngủ, hắn lại lôi điện thoại ra nghịch thêm chút nữa. Trong group “Cứu Đa Nguyên Vũ Trụ”, hắn post một tin:

“Thủy Mật Đào ăn ngon thật, cảm ơn Dã Nhân huynh.”

Rồi nhanh tay gửi thêm một dòng:

“Các bạn, có ai chơi thử trò Canh Rùa Biên chưa?”

Một người ngơ ngác hỏi: “Cái gì cơ, Canh Rùa Biên là gì thế?”

Vương Hạo hứng chí giải thích: “À, đây là trò chơi quái đản thiên về đầu óc mà mấy đại hào trong giới phát minh ra."

"Cơ chế đơn giản lắm, ngươi có thể hỏi bất kỳ câu nào, và hệ thống chỉ được phép trả lời ba lựa chọn: Có, Không, hoặc Không liên quan.”

Nói rồi, hắn bắt đầu kể lại trải nghiệm của mình trong game:

[Cốc cốc cốc... Trong cầu thang vang lên tiếng bước chân ngày càng gần. Cửa bị mở ra. Hóa ra là mẹ. Ta trốn dưới gầm giường, bất ngờ chạm mặt mẹ, bị dọa đến run lẩy bẩy. Xin hỏi đây là vì sao?]

Trong group chat, đám bạn lập tức lao vào đoán đáp án. Ai cũng vừa hồi hộp vừa phấn khích. Rồi chẳng mấy chốc, hàng loạt tin nhắn chen chúc hiện lên:

“Trời đất, cái này đáng sợ quá!”

“Ông bạn, nửa đêm mà post cái thể loại truyện kinh dị này, ta mất ngủ luôn quá!”

"Có đùa không đấy?"

Vương Hạo cảm thấy hơi kinh ngạc, rõ ràng là mình vừa chơi thấy cũng vui mà.

“Ta muốn hóa thân làm Zaun Đại Học Sĩ, có thể mắng người được không?”

“Ngươi lợi hại, ta không bằng ngươi!”

“Tối nay ta chưa hề chợp mắt.”

Đột nhiên có người nói: “Bên ngoài truyền đến tiếng gõ ‘Cốc cốc cốc’, còn có tiếng giày cao gót, ta sợ đến mức không dám mở cửa.”

“Thật hay giả?”

“Thật, hóa ra là mẹ ta.”

Vương Hạo nằm trên giường cười đến gà gáy, cứ thế ở trong nhóm chat nói chuyện đến tận mười hai giờ khuya mới mơ màng ngủ thϊếp đi.