Chương 24: Mở Quán Net VR?

꧁༒• Dịch: hunglv •༒꧂

----------------------------------------

Bước ra khỏi phòng họp, Lục Thiên Minh hớn hở quay sang nói với trợ thủ trẻ tuổi:

“Tiểu Quách, giúp ta đặt một vé máy bay. Đi Côn Lôn Sơn, ta muốn điều tra chuyện xảy ra trên người Lý Thanh Sơn.”

“Được!”

Trợ thủ đáp ngay, vẻ mặt dửng dưng như đây chỉ là việc thường ngày.

Dù có là trời sập, bị hành thua trong game, hay thậm chí thua sạch tiền trên chiếu bạc, thì với Lục Thiên Minh, gương mặt vẫn chỉ giữ đúng một biểu cảm: Cần ăn đòn.

Thế nhưng, sự thật là vị cấp trên này chính là một nhân vật năng lực siêu cường, gan dạ mà thận trọng, lại đặc biệt giỏi bảo vệ bản thân.

Trợ thủ chần chừ một chút rồi hỏi: “Cần ta đi cùng không?”

Lục Thiên Minh lắc đầu, rít một hơi thuốc:

“Không cần. Nhiệm vụ lần này bảo mật cực cao. Ta sẽ phải đến Vọng Thiên Tháp để đi đến một địa điểm đặc thù, ngươi đi theo cũng không có tác dụng.”

Vọng Thiên Tháp?

Chỉ nghe cái tên thôi, trợ thủ cũng phải hít mạnh một hơi, mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy.

Ở gần dãy Côn Lôn Sơn có một thị trấn nhỏ, trong đó có một căn nhà lầu cũ kỹ bị bỏ hoang.

Người dân quanh vùng gọi nơi đó là “Vọng Thiên Tháp”. Bên ngoài nhìn qua chẳng khác gì một khu tập thể bình thường sáu tầng, tường xi măng xám xịt, chẳng có gì đặc biệt.

Thế nhưng, một khi bước vào bên trong, đi lên cầu thang, người ta sẽ phát hiện số tầng lầu ở đây hoàn toàn không có giới hạn. Nó giống như dẫn thẳng tới một nơi xa xôi bí ẩn, phảng phất như đang từng bước leo lên thiên giới.

Trên lý thuyết, chỉ cần thông qua “Vọng Thiên Tháp”, có thể đi đến bất cứ địa điểm nào mình muốn. Nhưng cái giá phải trả cũng cực kỳ khủng khϊếp, hiểm nguy không sao tưởng tượng nổi.

Lục Thiên Minh lúc này tâm trạng lại cực kỳ phấn khởi. Với một đống trang bị vừa vơ vét được, hắn thấy tinh thần mình đang ở đỉnh cao.

Hắn lấy điện thoại ra, gọi cho người nhà:

“Alô, Huyên Huyên à, là ba đây. Hôm nay ba phải đi công tác, có thể sẽ vắng nhà nhiều ngày. Cuối tuần con cứ sang nhà dì ăn cơm nhé.”

“Không còn cách nào khác, nhiệm vụ khẩn cấp mà. Con đừng lo lắng quá nhiều.”

“Nhớ đi học cho tốt, tuyệt đối không được yêu đương sớm nhé.”

Nói xong, trên gương mặt Lục Thiên Minh thoáng hiện một nụ cười nhỏ, mờ nhạt đến mức khó nhận ra.

Trong mắt người thân, hình tượng của hắn chỉ là một người cha đơn thân bình thường, đã ly hôn, đang làm việc trong một công ty nhà nước lớn.

Công việc bận rộn, lương bổng dư dả, và cô con gái ngoan ngoãn với thành tích học tập xuất sắc chính là niềm tự hào, cũng là hy vọng duy nhất trong lòng hắn.

Còn về những sự kiện siêu nhiên, đối với hắn chỉ là một mảnh đời khác, một thế giới khác, nơi tồn tại những hiểm cảnh và sự điên cuồng vượt ngoài sức tưởng tượng.

---

“Ngươi nhận chuyển phát nhanh!”

“Cảm ơn.”

Ở một nơi khác, Vương Hạo cảm thấy có gì đó là lạ. Rõ ràng gần đây hắn đâu có mua gì trên mạng, vậy mà đột nhiên lại có người giao hàng tới.

Hắn nhận lấy từ tay nhân viên giao hàng một chiếc rương gỗ nặng chừng hơn hai mươi cân.

Cái rương gỗ cổ xưa được chế tác vô cùng tinh xảo, bề mặt khắc họa hoa văn “con khỉ dâng đào”, từng đường nét sống động như thật.

Trên bề mặt còn tỏa ra một luồng khí lạnh nhè nhẹ, cứ như thể bên trong chứa đầy trái cây vừa được vận chuyển bằng kho lạnh.

Nhìn lại thông tin người gửi, Vương Hạo lập tức nhận ra cái tên quen thuộc: [Đông Bắc Một Dã Nhân].

“Hả, không ngờ cái tên này lại thật sự gửi đồ cho mình... Hắn không phải sẽ có hứng thú với lông chân của ta đó chứ?”

Vương Hạo rùng mình một cái, cảm giác gai cả người.

Cẩn thận mở rương ra, hắn lập tức sáng bừng mắt. Bên trong toàn là những quả Thủy Mật Đào căng mọng, vỏ xanh ánh hồng, bóng bẩy ướŧ áŧ, mỗi quả ít nhất cũng nặng cả cân.

Đúng là đồ xịn! Một lần gửi hẳn hơn mười cân Thủy Mật Đào, cảm giác như lũ chim sa điêu trong game ban thưởng ngoài đời thật vậy.

Trong lòng phấn khích, Vương Hạo quyết định ngay: Nhất định phải trả lễ bằng mấy tấm ảnh lông chân “độc quyền”. Bao nhiêu cũng có, muốn chụp góc nào cũng chiều, cho dù người ta có ôm tâm tư kỳ quái thì hắn cũng... ráng nhịn!

Hắn lấy ra chín quả đào sáng bóng, ánh trắng xen hồng, chỉ vừa mở hộp đã tỏa ra mùi hương ngọt ngào dìu dịu khiến nước bọt muốn ứa ra.

Vương Hạo nhanh tay lấy túi nilon, gói gọn từng quả rồi cho vào tủ lạnh. Sau đó cầm một quả lên, rửa sạch dưới vòi nước, chà kỹ lớp lông mịn bên ngoài.

Cắn nhẹ một miếng, cùi đào mềm giòn, nước ngọt thơm lan tỏa trong miệng, vị ngọt mát thấm vào tận đầu lưỡi.

Đúng là mỹ vị nhân gian!

“Mới bắt đầu tháng tư mà thôi, loại trái cây trái mùa thế này chắc phải đắt lắm... Đúng là mấy ông anh trong hội biết cách tận hưởng thật sự.”

Vương Hạo cười khà khà, lại lẩm bẩm: “Để dành mấy quả cho biểu muội, nàng đúng là đứa nghiện ăn.”

Tâm trạng đang vui, hắn vô thức cất giọng hát nghêu ngao vài câu.

Ăn xong quả đào lớn, bụng đã lưng lửng no, Vương Hạo tiện tay đem hạt đào vùi xuống đất trong sân. Biết đâu mai sau có thể mọc ra được mấy cây đào ngon tuyệt thế này thì sao?

Cũng không hẳn là nói đùa, vì với thể chất “Cẩm Lý” đặc thù của mình, ngay cả việc trồng rau thôi cũng có hiệu ứng buff riêng.

Hồi nhỏ hắn vốn thích ăn hoa quả, mỗi lần ăn xong là tiện tay ném hạt lung tung. Kết quả mấy năm sau, cả sân sau gần như biến thành một vườn cây ăn quả.

Ăn xong lại thấy chán, hắn thả mình rơi vào trạng thái vô sự.

“Không thể cứ thế này mà sa đọa mãi được, phải tìm cho mình việc gì đó để làm mới được.”

Thoáng chốc, một ý tưởng lóe lên trong đầu.

Vốn dĩ hắn đã tính làm uploader, quay lại mấy video chơi game của mình rồi đăng lên mạng. Biết đâu có người thích, biết đâu lại nổi tiếng bùng nổ thì sao?

Nhưng nghĩ lại thì đây mới chỉ là bản thử nghiệm, trò chơi còn chưa chính thức Open Beta. Nếu đem công sức người ta khổ cực làm ra bản test rồi đăng lên mạng thì chẳng khác nào leak nội dung, chưa biết chừng còn bị kiện nữa.

Vừa nghĩ tới khả năng đó, Vương Hạo đành phải tặc lưỡi xóa bỏ ý định làm uploader.

“Nhàn rỗi quá cũng chán... Hay là viết một bộ tiểu thuyết mạng thử xem?”

Ý tưởng chợt lóe lên trong đầu hắn.

Trước kia, hắn cũng từng thử viết tiểu thuyết, mặc dù kết cục thảm bại, nhưng trong tim vẫn còn giấc mộng một ngày nào đó trở thành tác giả Bạch Kim.

Hắn mở máy tính, đăng nhập vào “Điểm Cuối Trung Văn Võng”. Lướt lại trang cũ, bất ngờ phát hiện tác phẩm thất bại trước kia lại có thêm vài bình luận mới.

“Thấy bộ này nổi lên, phát hiện hóa ra tác giả drop rồi. Thật sự tiếc, đọc mà mất ngủ, cầu tác giả quay lại viết tiếp! Bộ này có tiềm chất thành thần đấy!”

Vương Hạo đọc đến đây, bật cười ha hả. Người để lại bình luận có cái tên nghe cũng lạ hoắc [Kiến Tập], nhìn vào lịch sử thì hơn 1500 ngày chưa từng ủng hộ hay đặt mua quyển nào.

Haha, lúc ta đăng truyện thì ngươi ở đâu, bây giờ mới nhảy ra bảo ta có tiềm chất thành thần?

Còn có người bình luận kiểu: “Tay không bắt sói mà cũng muốn thành thần sao?”

“Đọc có chút buồn cười, ta chỉ thích đọc mấy truyện kiểu đại sát tứ phương, tốt nhất là thẳng tay gϊếŧ cả nhà, diệt cả tộc, một mình ta độc tôn. Chứ mấy nhân vật chính bình thường, chẳng có tác dụng gì, toàn hack cheat vô dụng!”

Vương Hạo im lặng, chỉ biết thở dài. Tam quan của hắn vốn ngay ngắn, sao có thể viết ra mấy thứ máu me cực đoan như thế được.

Đọc tiếp xuống dưới:

“Văn bút tác giả quá tệ, đọc nửa chương đã bỏ.”

“Dừng bút đi, viết truyện như thằng ngu.”

“Viết cũng khá, lần sau đừng viết nữa.”

Vương Hạo cạn lời. Đọc xong một lượt, hứng thú viết tiểu thuyết của hắn bay sạch. Nghĩ đi nghĩ lại, tại sao phải khổ cực viết truyện rồi tự chuốc lấy những lời chửi rủa như thế.

Ta đây đâu phải kẻ thích bị ngược đãi!

Thế là hắn nhanh chóng đội mũ thực tế ảo của mình lên, quay lại với niềm vui quen thuộc.

Tựa game mới mẻ này nhanh chóng thay thế trò cũ “Vinh Quang Bá Giả.”

Dù từng có những trận đấu gay cấn với học muội hoạt bát, nhưng so với sự kí©h thí©ɧ, mạo hiểm và cảm giác phiêu lưu mà "Trò Chơi Vượt Thời Không" mang lại, thì tất cả đều trở nên nhạt nhòa.

Trong đầu Vương Hạo bất chợt lóe lên một ý tưởng:

“Hay là mở hẳn một quán net VR, độc quyền trò chơi này luôn?”

“Chất lượng game tốt thế này, chắc chắn sẽ có vô số người muốn chơi. À mà... khoan, nhà phát hành là ai nhỉ? Ta phải xin bản quyền trước đã, không thì lại ăn kiện.”

Ngay lúc hắn còn đang mơ mộng, dòng chữ quen thuộc hiện lên trước mắt:

[Hoan nghênh bạn quay lại Trò Chơi Vượt Thời Không.]

[Bạn đã rời khỏi trò chơi 10 giờ 11 phút 32 giây.]

Vương Hạo lập tức mở giao diện nhân vật, xem thông tin của Lý Thanh Sơn.

Trên avatar nhân vật xuất hiện thêm một biểu tượng vòng tròn nhỏ với chữ “Đào Quáng”, đang thong thả xoay tròn như thể tiến trình nhiệm vụ.

Thế nhưng... đào mãi vẫn không ra manh mối nào!

Không có manh mối, thì trò chơi sao mà chơi tiếp được chứ?