Chương 11: Nhóm Chat "Cứu Đa Nguyên Vũ Trụ"

꧁༒• Dịch: hunglv •༒꧂

----------------------------------------

"Ta không có, ta không phải, đừng nói nhảm a..."

Vương Hạo rụt cổ lại, lập tức chối bay chối biến, ba câu phủ định liên tiếp vang lên.

"Ta đêm hôm qua suy nghĩ cả đêm về ý tưởng cho một bộ tiểu thuyết mạng tên là "Mở Đầu Một Trăm Á Không Gian", đâu có chơi game."

"Ồ? Thế à? Vậy nói nghe xem, nội dung tiểu thuyết của anh xem thế nào."

"À thì... Nhân vật chính trải qua trăm ngàn cay đắng, tình cờ có được một khối thiên thạch rơi xuống từ trên trời. Nhưng từ trong thiên thạch, vô số yêu quái chui ra ngoài."

"Bọn yêu quái đó khát máu vô cùng, du͙© vọиɠ lớn nhất chính là ăn thịt người! Em đừng tưởng anh rỗi hơi, anh mỗi ngày đều đang suy nghĩ làm thế nào để trở thành người thành công!"

Hàn Tiểu Nguyệt khẽ liếc mắt, giọng điệu lạnh lùng: "Chỉ có vậy? Một đoạn nội dung cốt truyện ngắn ngủn như vậy mà cần suy nghĩ cả một buổi tối?"

"Đương nhiên không chỉ có vậy! Những yêu quái đó... chúng còn có năng lực khống chế tâm linh! Nhưng nhân vật chính lại có năng lực miễn dịch đặc biệt, hoàn toàn không sợ loại năng lực quỷ dị đó, mới may mắn thoát nạn..."

Vương Hạo cảm thấy lừa gạt biểu muội hình như cũng không có ý nghĩa gì, cô ấy lại không phải mẫu thân của mình, tại sao phải sợ?

Hai tay hắn vươn vai một cái, uể oải than thở:

"Được rồi, thôi không bịa nữa... Mệt quá, cứ cảm giác như chưa tỉnh hẳn. Mau mau dọn cơm đi, ăn xong anh còn phải đi ngủ tiếp."

"Phụt!"

Hàn Tiểu Nguyệt đặt bát cháo bát bảo cùng hai chiếc bánh trứng gà lên bàn. Nhìn dáng vẻ hắn rũ rượi như sắp chết đến nơi, trong lòng cô chợt dâng lên chút bất bình.

"Em vẫn luôn thắc mắc một chuyện. Cùng lớn lên trong một môi trường, tại sao anh lại thành ra giống như Hoàng đế, ngày ngày chỉ biết ăn uống vui chơi, còn em thì như số phận nha hoàn, phải nấu cơm phục vụ?"

"Không có cách nào cả. Ngay từ tên gọi cũng đã cho thấy mệnh chúng ta vốn khác nhau rồi."

Vương Hạo húp một ngụm cháo, liếc cô em họ một cái.

Biểu muội ngồi đối diện, dáng vẻ húp cháo quả thật vừa xinh đẹp vừa dễ thương. Đặc biệt là mái tóc buộc song đuôi ngựa, kiểu tóc ấy không phải cô gái nào cũng buộc.

Dù là khuôn mặt hay vóc dáng, đều không có điểm nào để chê.

Hơn nữa, đôi dép màu hồng trên chân cô cùng bắp chân trắng nõn lộ ra ngoài, càng khiến khí chất thiếu nữ càng thêm động lòng.

"Từ cái tên cũng đủ thấy rồi. Anh là Nhật Thiên, mặt trời soi sáng bầu trời. Còn em chỉ là một vầng trăng nhỏ, thậm chí chưa chắc đã tròn trịa, nếu em không phải nha hoàn thì ai mới là nha hoàn đây?"

"Nếu như em đổi sang một cái tên khác, chưa biết chừng còn có thể nghịch thiên cải mệnh. Ví dụ như gọi là... Hàn Vũ Trụ, nghe oai chưa?"

Vương Hạo vỗ đùi cười hả hê, đắc ý vô cùng.

"À đúng rồi, nếu em đổi thành Hàn Xương Thiên hay Hàn Tinh Thiên, thì may ra còn có cơ hội lấn át anh một chút. Thế nào, có muốn đi đồn công an đổi tên không?"

"À à, anh lại nghĩ ra một chữ nữa rồi, bốn cái chữ ‘nhật’ chồng lên nhau, đọc ra chắc cũng ngầu lắm."

"Anh đi chết đi!"

Hàn Tiểu Nguyệt trừng mắt, giơ chân đá một phát vào bắp chân hắn. Chiếc dép màu hồng va vào khiến Vương Hạo đau đến mức kêu oai oái, vội vàng ôm chân cầu xin:

"Nữ Vương tha mạng!"

Hàn Tiểu Nguyệt hừ nhẹ một tiếng:

"Anh tốt nhất nên nhanh chóng tìm cho mình một cô bạn gái đi, để cho em còn thoát khỏi cái thời kỳ ‘Ám Vô Thiên Nhật’ này. Cô học muội hay chơi Vinh Quang Bá Giả cùng anh cũng đâu tệ, theo đuổi người ta đi!"

Vương Hạo chỉ tay vào chiếc mũ trò chơi trong ngăn tủ:

"Anh với cô ấy chỉ là bạn lâu năm thôi, số lần gặp mặt cũng chẳng nhiều. Hơn nữa giờ anh không còn chơi Vinh Quang Bá Giả nữa, trò đó càng lúc càng não tàn. Bây giờ anh toàn chơi game VR."

Hàn Tiểu Nguyệt nhìn chằm chằm chiếc mũ thực tế ảo vài lần, không cần hỏi cũng biết đó là loại sản phẩm công nghệ cao, giá thành đắt đến mức dọa người.

Bản thân cô xuất thân từ viện mồ côi, lớn lên trong cảnh ăn nhờ ở đậu, nhìn thấy những thứ xa hoa thế này, trong lòng khó tránh dâng lên cảm giác chua xót.

Giọng cô trĩu nặng, buồn bã như đưa đám:

"Mỗi lần thấy anh ngày càng sa đọa, không đi làm, cũng chẳng cố gắng, mà cuộc sống lại càng ngày càng sung túc... em liền hoài nghi, không biết việc học rốt cuộc có thật sự thay đổi được vận mệnh không."

"Nhất là với những kẻ nghèo khổ không cha không mẹ như em..."

[Thông báo chuyển khoản: Vương Hạo vừa chuyển 100 tệ]

Lời còn chưa dứt, Hàn Tiểu Nguyệt im bặt, cúi đầu húp cháo rột rột, đôi chân nhỏ đung đưa, chiếc dép màu hồng hất lên hất xuống theo nhịp.

Vương Hạo nhìn cảnh ấy, chỉ thấy buồn cười. Biểu muội của hắn đúng là kiểu người có nguyên tắc riêng, chỉ một trăm tệ cũng đủ khiến cô ngoan ngoãn im miệng.

Cái này ổn không nhỉ? Hình như cũng chẳng tốt lắm.

Quá đơn thuần, quá ngây ngô, chỉ sợ có ngày bị một gã con trai khác dụ dỗ bằng một ly trà sữa là lừa được lên giường...

Nhưng cũng không thể cho quá nhiều tiền.

Dù sao cô vẫn chỉ là học sinh cấp ba, trong tay có quá nhiều tiền cũng không hay.

[Thông báo chuyển khoản: Vương Hạo vừa gửi 1000 tệ]

Hàn Tiểu Nguyệt lập tức đỏ bừng mặt, đôi dép hồng đung đưa càng mạnh hơn.

"Xài không hết thì để em giữ hộ."

---

"Em đi học đây! Cơm trưa em đã để sẵn trong tủ lạnh, anh chỉ cần cho vào lò vi sóng hâm lại là ăn được."

"Dạo này phải chuẩn bị cho kỳ thi cử, nên mấy ngày tới em sẽ không về nhà, nên cuối tuần sẽ ghé qua nấu cơm cho anh."

Nhìn bóng lưng thiếu nữ rời đi, Vương Hạo cảm thấy cuộc sống thật sự tốt đẹp. Chỉ cần nhìn cô thêm một cái, trong lòng hắn liền trào dâng bao nhiêu ấm áp và quan tâm.

Ăn xong phần cơm của mình, hắn tùy tiện cho bát đũa vào máy rửa chén.

Theo thói quen, hắn mở điện thoại lướt qua nhóm chat. Cho dù mới sáng sớm, vẫn đã có người đăng mấy đoạn văn bản chất lượng cao.

Đó là một group có tên "Cứu đa nguyên vũ trụ", nơi tụ tập những anh hùng kỳ quái chẳng hiểu từ đâu ra.

Nhân số không nhiều, nhưng không khí lại cực kỳ náo nhiệt. Vương Hạo thật sự chẳng thể hiểu nổi, một đám "dị nhân" như vậy làm thế nào lại gom tụ chung một chỗ được.

"Một ngày khởi đầu ở Vu Thần."

"Ha, mấy ông lại cosplay nữa rồi đây."

Cả đám sa điêu trong nhóm lúc nào cũng tự nhận là đang học tập: Học cách cosplay, học cách chụp hình, học cách thưởng thức cái đẹp... Không hiểu sao mặt mũi bọn họ lại dày đến mức tự tin thế được.

"Thả lỏng đi, một ngày mới chính thức bắt đầu từ bây giờ!"

Thế là màn đấu đồ nổ ra. Nào là fan tóc vàng, tóc đen, tóc nâu, nào là song đuôi ngựa, đơn đuôi ngựa, đủ loại phong cách khiến người ta nhìn đến hoa cả mắt, vừa luyến tiếc vừa say mê, nước miếng cũng suýt rơi ra.

Không hiểu bằng cách nào, cho đến tận bây giờ, cái group "Cứu đa nguyên vũ trụ" này vẫn chưa bị phong sát, mà còn sống rất khỏe mạnh.

Đúng lúc mọi người đang hăng say "Đấu Địa", một kẻ có tên "Nam Mô Gatling Bồ Tát" bỗng nhiên thả một đoạn chữ dài ngoằng:

"Tà da^ʍ sẽ khiến con người đau lưng mỏi gối, toàn thân vô lực, tinh lực suy kiệt. Trí nhớ ngày một giảm sút, thường xuyên đãng trí. Tóc khô xơ, sớm bạc trắng. Khuôn mặt trở nên thô ráp, tiều tụy, sắc khí ảm đạm. Kẻ lạm dụng du͙© vọиɠ quá độ, sớm muộn gì cũng gặp cảnh bệnh tật, liệt dương, chức năng sinh lý rối loạn. Tà da^ʍ chính là thứ tổn hại sức khỏe và đạo đức bậc nhất. Hãy giữ mình trong sạch, biến Internet thành mảnh đất tịnh thổ. Mong rằng có thể giúp đỡ những kẻ lầm đường mê mẩn du͙© vọиɠ, sớm tỉnh ngộ mà quay về chính đạo!"

Ngay sau đó, cả đám trong group bắt đầu spam dồn dập:

"Nam Mô Gatling Bồ Tát!"

"Nam Mô Gatling Bồ Tát!"

"Nam Mô Gatling Bồ Tát!"

Cosplay thì chẳng học được gì, khiến Vương Hạo mất hứng, đành gõ một câu: "Ngươi quá mức ưu tú, ta không bằng ngươi."

Quả nhiên, đám kia lập tức bắt chước theo:

"Ngươi quá mức ưu tú, ta không bằng ngươi."

"Ngươi quá mức ưu tú, ta không bằng ngươi."

Bản chất con người, suy cho cùng cũng chỉ là những chiếc máy lặp lại mà thôi.

Cổ nhân không đấu lại ta.

Nhàn rỗi đến mức này, thật sự cũng chán ngắt.

Ánh mắt Vương Hạo vô thức dừng trên chiếc mũ trò chơi đặt trên bàn, trong lòng chợt dấy lên ham muốn.

Nhưng giờ mới sáng sớm mà đã chơi game, có phải quá sa đọa rồi không?

Nếu để biểu muội biết được, chắc chắn cô sẽ lại mắng hắn, lại oán trách, rồi đi méc phụ huynh.

Nhưng mà... biểu muội đã đi học rồi.

Ta cũng chỉ liếc mắt nhìn thôi, không phải thật sự chơi.

Chỉ là liếc mắt nhìn...