Chương 1.1: Trò Chơi - Vượt Thời Không

꧁༒• Dịch: hunglv •༒꧂

----------------------------------------

Hoàng hôn buông xuống, một vệt nắng hồng lơ lửng trên đỉnh núi phía Tây. Một ngày tươi đẹp cứ thế trôi qua trong yên bình, chẳng có chuyện gì đặc biệt.

Vương Hạo ngồi trước bàn máy tính, đôi mắt sáng rực lên vì mải mê với bản MOD* mới nhất của trò chơi "Thân Sĩ Bát Hoang".

(*Bản mod game (viết tắt của modification) là các thay đổi do cộng đồng người chơi hoặc người dùng tạo ra để sửa đổi, bổ sung hoặc thay đổi nội dung, tính năng, giao diện hoặc lối chơi của một trò chơi gốc.)

Trong diễn đàn của nhóm "thân sĩ", ai nấy đều tự xưng là nhân tài, lời lẽ hoa mỹ, lại còn thích khoe khoang.

Họ thậm chí còn tự tay chế ra các bản MOD cho riêng mình, chỉ cần một tiêu đề ngắn ngủi cũng đủ khiến người ta nảy sinh những tưởng tượng bay bổng.

[“Mỹ nữ tóc hồng tu tiên”, đặt tiêu đề như này nhất định sẽ có người nhấn vào, và nếu trả lời bài là có thể mở khóa phụ kiện ẩn!]

[Một lời hứa ngàn vàng, mở màn đã là chín vị thiên kiêu, gặp nhau rồi đánh nhau, lại còn tranh đoạt tình nhân!]

[Khí Linh kết hợp với Vân Mộng Y... nghe thật hấp dẫn! Đây đúng là bản MOD nhạc hiếm thấy!]

Vương Hạo chọn hết tất cả, rồi bấm mở trò chơi.

Ngay khi màn hình sáng lên, trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác nhạt nhẽo, hờ hững, như thể mọi hứng thú vừa rồi bỗng tan biến.

Hắn cũng chẳng rõ vì sao, nhưng luôn cảm thấy việc chọn MOD dường như còn thú vị hơn cả khi thật sự chơi game.

Hắn sẵn sàng ngồi cả tiếng đồng hồ chỉ để chọn MOD, nhưng mà cuối cùng lại chẳng buồn chơi.

Ánh mắt vô tình dừng lại trên một trò chơi cũ khác, “Quyển Trục Thiếu Nữ”, mà hắn đã bỏ quên hơn mấy tháng nay.

Từng là thứ hắn yêu thích nhất, giờ lại chẳng khiến hắn bận tâm nữa.

Còn về tựa game 3A mới nhất đang làm mưa làm gió, “Elden Ring”, hắn đã mua từ lâu, thế nhưng chưa từng động tới.

Khoảnh khắc ấn nút mua, hắn vui sướиɠ tột độ, cảm thấy hôm nay là một ngày vui lớn, thậm chí còn hưng phấn đến mức muốn thức trắng đêm.

Thế nhưng, chỉ ngay sau khi giao dịch hoàn tất, cảm hứng của hắn bỗng chốc tan biến, chẳng còn thiết tha động vào nữa.

Nhất là khi nghe người ta nói chỉ cần hai phút là có thể phá đảo, hắn lại càng chẳng buồn động vào.

“Có lẽ ta bị bệnh rồi?”

Vương Hạo ngáp dài, ngả người ra ghế, thư thái tận hưởng làn nắng chiều đang chiếu qua khung cửa sổ.

Hắn vốn là người sở hữu một loại thể chất đặc biệt: Thể Chất Cẩm Lý*!

(*Cẩm Lý: là từ Hán-Việt, được dùng để dịch từ Nishikigoi (錦鯉) trong tiếng Nhật, có nghĩa là "Cá chép thổ cẩm" (hoặc "Cá chép gấm"). Cá chép Koi được coi là điềm may mắn.)

Nói cách khác... đó chính là một loại thể chất có khí vận cực kỳ may mắn!

Từ khi ba tuổi, hắn đã thường xuyên nhặt được nhẫn vàng, dây chuyền vàng hay ví tiền.

Đến năm sáu tuổi, chỉ vì một thoáng có linh cảm mà lấy tiền tiêu vặt mua vé số, kết quả lại trúng ngay giải nhì, trị giá một trăm ngàn.

Không trúng được giải lớn nhất cũng chẳng sao, bởi ngay ngày hôm sau, tin tức chủ nhiệm trung tâm xổ số tham ô bị phanh phui đã lan truyền khắp nơi...

Mười tuổi, khi đang chơi bùn ngoài ruộng, Vương Hạo vô tình đào được một chiếc hũ sành.

Mở ra xem, hắn suýt chút nữa ngã ngửa: Bên trong chứa đầy hơn một trăm đồng tiền xu cổ, thuộc phiên bản đặc biệt, vô cùng quý giá.

Mười tám tuổi, khi ôn thi vào trường cao đẳng, hắn chọn bừa các dạng đề để ôn, vậy mà đề nào cũng trúng. Thậm chí đến cả đề văn nghị luận, hắn cũng chọn đúng một cách khó tin.

Cuộc đời cứ thế thuận buồm xuôi gió, đến mức hắn cảm thấy cái gọi là ‘vô địch’ lại chỉ toàn cô đơn.

Tuổi trẻ của hắn trôi qua quá dễ dàng, đến mức chẳng cần cố gắng gì cũng thành công, khiến cuộc sống trở nên nhàm chán.

Chỉ khi ở trong trò chơi, Vương Hạo mới có thể nếm trải đôi chút cảm giác thất bại. Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là không được chơi những trò có yếu tố xác suất.

Đang miên man suy nghĩ, thì đột nhiên vang lên tiếng "cộp", một vật gì đó trên ngăn tủ rơi xuống đất.

Vương Hạo đang nửa tỉnh nửa mê liền giật mình mở mắt.

Hắn quay đầu nhìn, phát hiện có một chiếc mũ bảo hiểm kỳ lạ nằm dưới sàn. Trông nó giống mũ phi công lái máy bay chiến đấu, nhưng hình dạng lại rõ ràng là một chiếc mũ VR (mũ thực tế ảo)!

Bên dưới chiếc mũ còn có dây nối liền với một tay cầm trò chơi.

“Ồ? Đây là cái gì thế?”

Vương Hạo tò mò cúi xuống, vội vàng nhặt lên.

Cầm chiếc mũ nặng trĩu trong tay, cảm giác thật sự khác thường.

“Ta đã từng mua cái này sao?”

Hắn ngẩn người, vẻ mặt mơ hồ, rồi bất giác đội thử lên.

Trong nháy mắt, trước mắt hắn tối sầm, một màu đen kịt bao trùm, chẳng nhìn thấy gì.

Ngay lúc hắn định tháo mũ xuống, thì một luồng ánh sáng bất ngờ xuyên qua màn đen, chiếu thẳng vào võng mạc hắn.

Trước mắt bỗng hiện ra một bầu trời sao lấp lánh, huyền ảo vô cùng. Trong tai hắn vang lên những tiếng thì thầm khó hiểu, mơ hồ như tiếng mê sảng nửa tỉnh nửa mê.

Từng lớp sương mù xám đen dày đặc từ mặt đất cuộn trào dâng lên. Trong sương mù, vô số con mắt mơ hồ lóe sáng, lúc ẩn lúc hiện.

Xa xa, cách đó vài cây số, một sinh vật khổng lồ như ngọn núi đang chậm rãi chuyển động dưới ánh trăng.

Mỗi bước chân nó giẫm xuống, mặt đất chấn động, tiếng vang rền như sấm nổ, tạo nên một bầu không khí áp lực tột độ.

Ngay khi Vương Hạo còn đang sững sờ, một giọng nói mang âm điệu điện tử trung tính chợt vang lên bên tai:

[Hoan nghênh bạn đến với Trò Chơi Vượt Thời Không!]

[Đây là chuyến hành trình vượt qua không gian và thời gian. Chúng ta tìm tòi điều chưa biết, rồi lại thu được càng nhiều điều chưa biết. Chúng ta chống lại nỗi sợ, rồi lại nhận về càng nhiều nỗi sợ.]

[Khi nhân loại lạc lối trong bóng tối, ta sẽ trở thành người dẫn đường cho bọn họ, thiêu đốt chính tâm cốt của mình để soi sáng con đường phía trước!]

Vương Hạo cả người choáng váng, trong chốc lát còn tưởng rằng mình thật sự đã xuyên không.

Là người mang Thể Chất Cẩm Lý, chuyện xuyên không hình như cũng chẳng tính là việc gì quá ghê gớm.

Hắn tháo mũ xuống, cảnh tượng hùng vĩ kia lập tức biến mất không còn tăm hơi.

Hừm...

Khi hắn đội mũ trở lại, hình ảnh ấy lại một lần nữa hiện ra.

Hắn lập tức hiểu rõ, đây chính là một... thiết bị chơi trò chơi!

Một trò chơi VR (thực tế ảo)!

Hình ảnh này, âm thanh này!

Vốn dĩ đang vì rảnh rỗi mà trở nên uể oải, thế nhưng trong nháy mắt, trái tim hắn đã đập rộn ràng.

Mỗi hoa văn, mỗi vệt sáng loang lổ, mỗi bóng ma hư ảo kia đều hiện ra sống động, chẳng khác gì thế giới thật.

Đặc biệt là sinh vật khổng lồ trong màn sương dày nơi xa xa, đang chậm rãi bước tới, mang theo cảm giác chấn động như từ thời kỳ viễn cổ, khiến adrenaline* trong cơ thể hắn bùng trào mãnh liệt.

(*Adrenaline (còn gọi là epinephrine) là một hormone do tuyến thượng thận tiết ra, đóng vai trò quan trọng trong phản ứng "chiến đấu hay bỏ chạy" của cơ thể khi đối mặt với tình huống căng thẳng hoặc nguy hiểm.)

“Ngoài thị trường thật sự có loại trò chơi như này sao?”

Vương Hạo không nhịn được lẩm bẩm:

“Xin đừng có học theo Bạo Tuyết, dồn hết tâm huyết vào trailer rồi sau đó lại cho ra một tựa game dở tệ. Có thế thì đồ họa có đẹp đến mấy cũng vô nghĩa!”

Mặc dù Vương Hạo không nhớ nổi bản thân đã từng mua chiếc mũ trò chơi này lúc nào, nhưng dưới tác dụng của Thể Chất Cẩm Lý, việc các hãng game lớn gửi nhầm “sản phẩm thử nghiệm” cho hắn vốn là chuyện thường tình.

Giống như chiếc điện thoại "Trái Cây 999" mà hắn đang dùng, vốn là hàng từ thương nhân Hoa Hạ gửi nhầm đến.

Ngoài ra còn có tivi màn hình rộng 99 inch, robot lau sàn tự động, hay thậm chí là card đồ họa GTX 9999... Chỉ cần dùng được thì hắn đều giữ lại, không hề khách khí.

Vương Hạo hào hứng, lập tức đội chiếc mũ thực tế ảo lên một lần nữa.

Giọng nói điện tử trung tính lại vang lên:

[Hoan nghênh bạn đến với Trò Chơi Vượt Thời Không!]

[Đây là chuyến hành trình vượt qua không gian và thời gian. Chúng ta tìm tòi điều chưa biết, rồi lại thu được càng nhiều điều chưa biết. Chúng ta chống lại nỗi sợ, rồi lại nhận về càng nhiều nỗi sợ.]

[Khi nhân loại lạc lối trong bóng tối, ta sẽ trở thành người dẫn đường cho bọn họ, thiêu đốt chính tâm cốt của mình để soi sáng con đường phía trước!]

Trước mắt hắn hiện ra một nút bấm: [Tiến vào trò chơi].

Ngay sau đó, thông tin hệ thống xuất hiện:

[Thân phận ban đầu của bạn: Người Chơi Tân thủ]

[Điểm tích lũy cá nhân: 0]

[Cửa Hàng Vật Phẩm]

Biểu tượng [Cửa Hàng Vật Phẩm] hiện ra, nhưng nút bấm vẫn xám xịt. Có lẽ trò chơi này vẫn chỉ là bản thử nghiệm, còn đang dang dở, nhiều phần chưa hoàn thiện.

Ngay sau đó, trước mắt Vương Hạo bật ra một loạt nhắc nhở:

[Xin chào người chơi! Bạn cần hoàn thành cửa ải tân thủ để trở thành người chơi chính thức, từ đó mở khóa nhiều chức năng hơn.]

[Cửa ải tân thủ hiện có thể lựa chọn: “Thế giới bí ẩn chưa có lời giải đáp” – Chương 1922: “Buổi đấu giá kỳ lạ”. Độ khó nhiệm vụ: 1 sao.]

[Thời gian còn lại: 12 giờ 21 phút 45 giây.]

[Sau khi hết thời gian, chương này sẽ không thể được mở lại.]