Chương 5: Suýt nữa thì bay đầu

Từ Giai Huy tò mò liếc mắt nhìn sang, quả nhiên thấy một chiếc giày cao gót màu đỏ nằm chỏng chơ ngay dưới cửa sổ.

Điều này khiến cô nhịn được bắt đầu tò mò: “Cô ta bị tai nạn giao thông mà, sao giày lại rơi ở đó được?”

Mạc Vân Phàm đứng bên cạnh nhẹ giọng giải thích: “Thật ra người phụ nữ này rất đáng thương. Trong phòng làm việc của nhân viên vận chuyển có lưu hồ sơ của người đã khuất. Bà ta bị chính chồng mình lái xe tông chết, hình như gã chồng nɠɵạı ŧìиɧ, lại còn muốn chiếm đoạt tiền bảo hiểm của vợ.”

Tuy đây là một thế giới hư cấu và chẳng liên quan gì đến hiện thực, nhưng những câu chuyện thế này vẫn khiến người ta không khỏi xót xa.

Từ Giai Huy cũng chỉ vì tò mò, không hiểu sao một người xinh đẹp như vậy lại chết thảm nên mới lật xem hồ sơ của bà ta.

Kết quả thật không ngờ, dù là trong game cũng có những kịch bản tàn nhẫn đến thế.

Chử Tĩnh Lạc mở cửa sổ, rướn người ra định nhặt chiếc giày cao gót dưới đất.

Từ Giai Huy thấy vậy liền vội đưa tay giữ lấy bạn lo lắng ngăn cản: “Lạc Lạc, cậu đừng lo chuyện bao đồng nữa! Người ta đã nói không được rời khỏi phạm vi này rồi, lỡ có chuyện gì thì sao?”

Nói thì nói vậy, nhưng lúc này Chử Tĩnh Lạc cũng không hẳn là đã rời khỏi khuôn viên nhà tang lễ, cô chỉ hy vọng có thể nhặt chiếc giày này về cẩn thận nghiên cứu một phen.

“Vào mau!” Mạc Vân Phàm bên cạnh đột nhiên hét lớn, Chử Tĩnh Lạc ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn theo bản năng.

Chỉ thấy cách cô chừng mười mét về phía trước, một cơn gió lốc đột ngột cuộn lên, thổi tung đám cỏ xanh dưới đất.

Mặt đất hằn lên những vết xước sâu hoắm. Cô biết rõ, cơn gió đó mà sượt qua người, cô toi mạng là cái chắc.

Sắc mặt Từ Giai Huy trắng bệch, vội kéo Trử Tĩnh Lạc vào trong. Cô cũng cố gắng gượng dậy trong khi cơn gió kia đã ở ngay trước mắt.

Bất thình lình, cổ áo sau gáy cô bị ai đó giật mạnh, trong chớp mắt đã xốc bổng cả người Chử Tĩnh Lạc lên không trung.

Nhìn cơn gió sắc lẹm cắt phăng mấy sợi tóc đang bay của mình, cả người cô đột nhiên bị lôi ngược về phía sau, ngã sõng soài trên đất.

Từ Giai Huy nhanh chóng đóng sập cửa sổ, thở ra một hơi dài thường thượt: “Lạc Lạc, cậu không sao chứ? Vừa rồi nguy hiểm thật, may mà anh Mạc ra tay kịp lúc, nếu không thì cái đầu của cậu cũng chẳng giữ được đâu! Tớ đã bảo cậu đừng lo chuyện bao đồng rồi mà.”

Dù vừa thoát chết trong gang tấc, Chử Tĩnh Lạc vẫn nắm chặt chiếc giày cao gót màu đỏ trong tay.

Vừa từ cõi chết trở về, cô ngồi bệt trên sàn thở hổn hển, dù sao cô cũng chưa bao giờ nghĩ mình lại cận kề cái chết đến vậy.

Khoảnh khắc cơn gió ập đến, nếu không có Mạc Vân Phàm kéo lại, có lẽ bây giờ cô đã thật sự trở thành một cái xác.

Sau khi đã bình tĩnh lại, cô từ từ đứng dậy, vô cùng kính cẩn cúi đầu trước Mạc Vân Phàm đứng đối diện: “Anh đã cứu tôi một mạng, thật sự cảm ơn anh rất nhiều. Nhưng hình như lúc giãy giụa ban nãy, tôi lỡ đá trúng anh thì phải? Anh không sao chứ?”

Nhớ lại lúc nãy, vì đột nhiên bị túm lấy cổ áo nên cô đã giãy giụa theo bản năng.

Hình như cô còn đá trúng ai đó, nếu là Từ Giai Huy thì chắc chắn đã la oai oái rồi, vì vậy người cô vô tình làm bị thương hẳn là Mạc Vân Phàm.

Sắc mặt Mạc Vân Phàm có chút sa sầm, một nơi khó nói nào đó vẫn còn cơn đau âm ỉ đang từ từ dâng lên: “Không sao. Nhưng tại sao cô cứ nhất quyết phải nhặt chiếc giày đó chứ?”

Chử Tĩnh Lạc vẫn giữ dáng vẻ bình tĩnh, bản thân từ từ ngồi xuống mang chiếc giày đỏ vào cho người phụ nữ đang nằm trước mặt: “Tôi thích xem mấy thứ kinh dị, trong đó có viết về một vài phong tục. Thực hư thế nào tôi không rõ, nhưng nghe đồn rằng, người bị mất giày sẽ không tìm được đường về nhà.”

Tuy cô tin vào khoa học, nhưng ở một nơi vốn đã phi khoa học thế này, Chử Tĩnh Lạc cảm thấy nên tôn trọng thế giới này một chút.

Cô gái nhỏ từ từ đắp tấm vải trắng lên người phụ nữ áo đỏ: “Chúng ta đã làm việc ở đây thì phải tiếp xúc với người chết, sợ hãi là lẽ thường tình, còn tôn trọng là sự đáp lại với thế giới này. Quy tắc đã nói phải tôn trọng người đã khuất, tôi cũng chỉ hy vọng cô ấy có thể ra đi một cách trọn vẹn.”

Mạc Vân Phàm cẩn thận quan sát người phụ nữ trước mặt, dung mạo không thể nói là quá xinh đẹp nhưng mỗi khi cúi đầu lại toát lên một vẻ dịu dàng.

Ánh mắt cô kiên định không chút sợ hãi khi bảo vệ bạn bè và một khi đã quyết tâm làm gì thì mười con voi cũng không kéo lại được.

Một người phụ nữ như vậy, thật không biết nên nói cô ngốc nghếch hay là quá can đảm.

Nhưng Mạc Vân Phàm biết, những người như thế này thì không cần phải đề phòng, vì một khi họ đã xem ai là bạn thì sẽ không bao giờ phản bội.

Từ Giai Huy vỗ nhẹ vào lưng cô một cái: “Cậu còn lo cho người khác ra đi không trọn vẹn, tớ thấy nếu vừa rồi bọn tớ không nhanh tay, thì người ra đi một cách khó coi nhất chính là cậu đấy! Cậu có thể nghĩ cho bản thân một chút được không? Làm việc đừng có bốc đồng như thế hiểu chưa hả?”

Chử Tĩnh Lạc xoa xoa mũi, khuôn mặt hiện lên vài vẻ lúng túng: “Tớ cũng không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.”

“Nhưng điều này cũng khẳng định rằng chúng ta không có cách nào ra ngoài được. Phạm vi của nhà tang lễ chính là ở bên trong.”

“NPC đã nói không cho chúng ta rời đi, có lẽ là vì chỉ cần chúng ta bước ra ngoài, cũng sẽ chết không toàn thây.”

Từ Giai Huy rùng mình một cái: “Cơn gió ban nãy không biết từ đâu ập tới, nếu bên ngoài toàn là thứ đó, đi ra ngoài chẳng phải sẽ bị xay thành cám lợn sao? Không được, nghĩ đến đây thôi là bát cháo buổi sáng của tớ sắp trào ra rồi.”

Chử Tĩnh Lạc nhìn bạn như nhìn một con ngốc: “Cậu lại đang tưởng tượng ra cái gì trong đầu đấy?”

“Tối nay, tôi đề nghị chúng ta thay phiên nhau canh gác.” Mạc Vân Phàm cắt ngang cuộc trò chuyện vớ vẩn của họ.

Chử Tĩnh Lạc chỉ ngáp một cái bình tĩnh nói: “Đêm qua tôi có ngủ được đâu, đứng ngoài cửa cả đêm, chính tôi cũng không hiểu sao mình trụ nổi nữa.”

Từ Giai Huy nhìn quanh rồi nhỏ giọng đề nghị: “Hay là cậu ngủ một lát đi, nhân lúc có bọn tớ ở đây, không cần lo nguy hiểm đâu.”

Mạc Vân Phàm nhanh chóng ngăn cuộc trò chuyện của hai người họ lại: “Chúng ta nên quay lại phòng làm việc xem có thi thể mới nào xuất hiện không.”

“Thi thể mới... Xuất hiện?” Cách dùng từ của Mạc Vân Phàm khiến Chử Tĩnh Lạc phải bắt đầu suy ngẫm về vài chuyện.

Từ Giai Huy gật đầu lia lịa: “Đúng vậy, những thi thể này không phải được đẩy vào, mà là tự dưng xuất hiện.”

“Hơn nữa, cứ đưa đi một người thì sẽ có người thứ hai xuất hiện. Thi thể người phụ nữ này là xuất hiện vào tối hôm qua.”

Sau khi họ trở về từ nhà ăn, trong phòng làm việc của nhân viên vận chuyển đột nhiên xuất hiện thi thể người phụ nữ áo đỏ này.

Không ai biết là ai đã đẩy vào, cũng không ai biết thi thể này tự xuất hiện hay là do NPC làm. Tóm lại, hồ sơ và thi thể đột nhiên có đó, việc họ cần làm chẳng qua cũng chỉ là công việc của một nhân viên vận chuyển.

Quả nhiên, ba người quay lại phòng làm việc thì thấy một thi thể mới, nằm ngay giữa phòng.

Phòng của ba người họ là phòng gần cửa ra vào nhất, cửa lại mở toang, bất kỳ động tĩnh nào cũng có thể nghe thấy.

Nhà tang lễ vốn trống trải, nhưng lại không hề có tiếng đẩy xe cáng, vậy nên thi thể này hẳn là đã tự dưng xuất hiện.

Mạc Vân Phàm lật tấm vải trắng lên, phát hiện thi thể này cũng bị ngoại thương rất nặng, anh cảm thấy khá kỳ lạ bèn nhỏ giọng dò hỏi: “Chử Tĩnh Lạc, cô còn nhớ tình trạng của người chết đầu tiên không? Người đó được yêu cầu đẩy thẳng qua đây, trông cũng không được lành lặn lắm đúng không?”