Từ Giai Huy, Vương Vũ và Cao Na đều chẳng có tâm trạng ăn uống, nhưng ánh mắt của ông chú phát thức ăn khiến họ sợ hãi, thế là mỗi người vẫn phải lấy một phần ăn sáng.
Lần này, mọi người quây quần lại với nhau, nóng lòng muốn nghe chuyện tối qua.
Sau khi uống hết một bát canh nóng, Chử Tĩnh Lạc mới hoàn toàn ấm người trở lại. Cô kể lại sơ lược những chuyện đã xảy ra đêm qua. Nghe xong, ai nấy đều rợn tóc gáy. Trình Hạo không khỏi nhìn cô với ánh mắt tán thưởng.
Một người phụ nữ có thể sống sót qua một đêm như vậy, thật không dễ dàng chút nào.
Chử Tĩnh Lạc ngấu nghiến ăn hết bữa sáng mà không thèm ngẩng đầu lên: “Vì vậy, tôi cho rằng, những thi thể này chính là mối nguy hiểm nhất của chúng ta.”
“Nhưng ban ngày, thi thể vẫn chỉ là thi thể.Chỉ có ban đêm, nếu chúng ta làm gì đó xúc phạm thì họ mới nổi giận.”
“Chỉ cần chúng ta tuân thủ quy tắc, chắc sẽ không có nguy hiểm gì xảy ra. Tôi đề nghị mọi người hãy hành động cẩn thận.”
Trình Hạo gật đầu đồng tình: “Cô Chử nói có lý. Bây giờ chúng ta cũng coi như trên cùng một con thuyền, nhất định phải chia sẻ thông tin, cố gắng sống sót. Trò chơi không yêu cầu số người sống sót, theo kinh nghiệm của tôi, chỉ cần không tự tìm đường chết thì sẽ không sao.”
Chử Tĩnh Lạc cũng đồng tình với điều này. Tối qua cô đã ở ngay lằn ranh sinh tử nhưng cuối cùng lại bình an vô sự.
Tuy sợ đến chết khϊếp, nhưng điều đó cũng cho thấy những thi thể này sẽ không làm hại người vô tội.
Vì cả người nhân viên vận chuyển và tên chuyên viên trang điểm tử thi đã ra tay với thi thể nên mới bị họ gϊếŧ chết.
Vậy thì chỉ cần họ giữ thái độ tôn trọng, làm tốt công việc của mình, chắc sẽ không có vấn đề gì xảy ra.
Khi họ rời khỏi nhà ăn, cái xác trước cửa phòng trang điểm tử thi đã biến mất. Vết máu cũng được lau dọn sạch sẽ, như thể mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Lúc Chử Tĩnh Lạc trở lại nơi làm việc của mình, cô phát hiện nơi đây đã được dọn dẹp sạch bong. Xác và máu đã không còn, thi thể vốn đã biến mất nay lại quay về chỗ cũ. Thi thể này, hôm nay chắc sẽ được cử hành tang lễ. Từ Giai Huy định đi theo Chử Tĩnh Lạc vì lo cô ở một mình sẽ sợ nhưng lại bị Mạc Vân Phàm cản lại: “Đây không phải là trung tâm thương mại để đi dạo tùy tiện đâu.”
Nói rồi, anh liếc nhìn phòng làm việc của họ: “Vẫn còn thi thể cần đưa qua, phải không?”
Sau chuyện tối qua, Từ Giai Huy không dám chạm vào xác chết nữa, chỉ có thể phụ giúp đẩy cáng mà thôi.
Mạc Vân Phàm cũng không nói gì, tự mình đặt thi thể lên cáng rồi lấy cớ đó để đến phòng trang điểm tử thi.
Ngoài dự đoán của mọi người, Chử Tĩnh Lạc không hề suy sụp chán nản mà lại lấy hết dụng cụ của mình ra sắp xếp gọn gàng. Thấy họ mang thi thể đến, cô cũng không có vẻ gì là chống đối, chỉ có chút trầm lặng.
Từ Giai Huy lo lắng nhìn cô: “Lạc Lạc, cậu không sao chứ? Nếu sợ thì cứ khóc ra cũng được mà.”
Động tác của Chử Tĩnh Lạc khựng lại: “Tớ chỉ là... nhất thời vẫn chưa hoàn hồn.”
Cả đêm qua không ngủ, bây giờ cô đã mệt rã rời nên mới trông có vẻ thiếu sức sống như vậy.
Mạc Vân Phàm liếc nhìn về phía cô: “Thế Giới Bà Phi này vừa là trò chơi, vừa là ván cờ sinh tử, trải qua nhiều rồi sẽ quen thôi. Cô là người mới bình tĩnh nhất mà tôi từng thấy, cô nhất định có thể sống sót ra ngoài.”
Nghe mấy lời này, cô gái trước mặt có chút ngẩng người, không ngờ một người lạnh lùng như Mạc Vân Phàm lại biết cách an ủi người khác như thế.
Nói xong câu đó, Mạc Vân Phàm cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng, nhưng hiếm khi anh gặp được một người khiến mình có chút tán thưởng.
Chử Tĩnh Lạc bình tĩnh lật tấm vải trắng trên cáng lên, không ngờ lại nhìn thấy người phụ nữ áo đỏ đã được xử lý hôm qua.
Cô vội vàng buông tay để tấm vải rơi xuống, giờ đây trong đầu Chử Tĩnh Lạc chỉ toàn là hình ảnh mái tóc dính máu của người phụ nữ đó.
Từ Giai Huy rụt cổ lại: “Tớ cũng sợ lắm, nhưng không phải hai người nói ban ngày họ không hại người sao?”
Cô trầm ngâm một lát rồi nhẹ giọng trả lời: “Cái này tạm thời khó nói, chúng ta cũng chỉ là suy đoán thôi. Tình hình tối qua là do hai người kia xúc phạm người chết mà bị như thế, như vậy nếu ban đêm chúng ta bị truy sát, có phải là không được động thủ với những thi thể này không?”
Mạc Vân Phàm gật đầu: “Chỉ cần là quy tắc mà NPC đã nói rõ, thì tuyệt đối không được vi phạm.”
Chử Tĩnh Lạc khẽ mím môi: “Tôi đã chứng kiến cảnh tượng tối qua, và thực sự nghi ngờ liệu chúng ta có thể rời khỏi đây được không.”
“Đây mới chỉ là ngày đầu tiên, chúng ta phải trải qua bảy ngày thực tập ở đây, lại còn phải tìm ra “cửa” trong thời gian đó, đây không phải là chuyện dễ dàng. Hơn nữa đã có hai người chết, tiếp theo, sẽ là lúc lòng người hoang mang.”
Có người chết, nếu có thể bình tĩnh phân tích xem có liên quan đến mình hay không thì thực ra cũng không sao.
Chỉ sợ những người như Vương Lôi và Vương Vũ, hoảng loạn đến mức không biết phải làm gì. Một khi con người hoảng sợ, họ sẽ gây ra những rắc rối chết người.
Mạc Vân Phàm cười lạnh: “Tự rước họa vào thân thì không thể sống. Trong trò chơi này, không ai biết được mình có thể thoát ra hay không.”
Từ Giai Huy không nghĩ được nhiều như vậy: “Lạc Lạc, bây giờ cậu ở một mình nguy hiểm lắm, quy tắc nói không được hành động một mình. Hay là cậu đi theo bọn tớ đi, dù sao quy tắc cũng đâu có nói là phải ở trong phòng làm việc của mình.” Lời này quả thực đã nhắc nhở họ. Thật ra ngay từ đầu, họ không hề nghe NPC nói phải ở trong phòng làm việc, trong quy tắc không hề có câu nào tương tự.
Chỉ là lối suy nghĩ cố hữu của họ cho rằng, làm việc gì thì nên ở yên chỗ đó. Họ đã mặc định hiểu câu nói của NPC: “Sau một giờ không được ra ngoài”, là phải yên tĩnh ở trong phòng làm việc của mình.
Nếu không có quy định, nghĩa là thực ra tất cả họ đều có thể ở cùng nhau, như vậy cũng sẽ an toàn hơn.
Đề nghị này bị Mạc Vân Phàm bác bỏ: “Hai người có nghĩ đơn giản quá không? Cô nghĩ mọi người đều là đồng đội sao?”
Chử Tĩnh Lạc nhất thời cứng họng, tất nhiên bản thân cũng hiểu ra ý của anh: “Tôi biết rồi, chúng tôi sẽ không gây thêm phiền phức cho anh đâu.”
Thực ra Chử Tĩnh Lạc chỉ nghĩ rằng, đông người thì sẽ an toàn hơn, nhưng xem ra Mạc Vân Phàm có thể lập đội với họ đã là rất hiếm có rồi. Mặc dù cô thường đưa ra ý kiến của mình khá nhiều nhưng người thực sự quyết định vẫn là Mạc Vân Phàm.
Chử Tĩnh Lạc cẩn thận sửa sang lại thi thể của người phụ nữ áo đỏ, đột nhiên cô lại liếc thấy bàn chân trái để trần của bà ta.
Chuyện này làm cho cô chợt nhớ ra chuyện gì đó, tối qua tiếng giày cao gót mà cô nghe thấy, lúc đầu chỉ có một.
Sau đó hình như là hai, nói cách khác là sau khi gϊếŧ chết người nhân viên vận chuyển, hẳn là cái xác nữ này đã đi đủ cả đôi giày.
Từ Giai Huy thấy Chử Tĩnh Lạc đang làm dở thì đột nhiên chạy ra bên cửa sổ, cô sợ hãi vội vàng kéo bạn lại.
Chử Tĩnh Lạc vừa thoáng thấy một vệt màu đỏ thì đã bị kéo giật lại, cô ngơ ngác đưa mắt nhìn Từ Giai Huy bên cạnh: “Cậu kéo tớ làm gì?”
“Tớ tưởng cậu bị trúng tà, đang yên đang lành, sao đang làm lại đột nhiên chạy đi?”
Cô bình tĩnh chỉ ra chiếc giày bên ngoài cửa sổ: “Đây hình như là chiếc giày còn lại mà người phụ nữ đó làm mất.”