Chương 3: Cái chết trong gang tấc

Sau bữa tối đạm bạc, họ phải trở về phòng làm việc của mình để nghỉ ngơi, oái oăm là phòng nào cũng có thi thể.

Phòng của Chử Tĩnh Lạc cũng không đến nỗi tệ, nhưng tên nhà giàu cùng phòng với cô có vẻ không tài nào chấp nhận được.

Được cô nàng "hộ tống” một cách bất đắc dĩ, anh ta đã lùng sục khắp nơi mà không tìm thấy bất kỳ NPC nào.

Thấy thời gian trôi đi, tên chuyên viên trang điểm tử thi kia cũng biết không thể kéo dài thêm, đành lẩm bẩm chửi rủa rồi quay về phòng.

Chử Tĩnh Lạc nằm trên chiếc cáng trống, không hề có chút áp lực tâm lý nào, nhưng cô lại trằn trọc mãi không ngủ được. Kể từ khi bước vào Thế Giới Bà Phi này, có rất nhiều điều khiến cô đến giờ vẫn chưa tài nào lý giải được. Tại sao họ lại được chọn để vào đây? Cái gọi là sống sót để qua màn rốt cuộc là gì? Họ sẽ phải đối mặt với những nguy hiểm nào ở đây? Và giới hạn của các quy tắc nằm ở đâu?

Dĩ nhiên, câu hỏi quan trọng nhất là: “cửa” ở đâu? Họ gần như đã tìm khắp nhà tang lễ, mọi cánh cửa đều có thể mở ra, nhưng không có cánh cửa nào cho họ thấy điều gì đặc biệt.

Trình Hạo đã nói, tìm được thì tự nhiên sẽ biết, vậy thì “cửa” này hẳn phải có gợi ý gì đó.

Đang miên man suy nghĩ thì Chử Tĩnh Lạc bắt đầu cảm thấy mơ màng, nhưng đột nhiên một tiếng hét chói tai đã xé tan cơn buồn ngủ của cô.

Tiếng bước chân hỗn loạn từ xa vọng lại gần, dừng lại trước cửa, sau đó là tiếng đập cửa dữ dội: “Cho tôi vào với, cầu xin các người mở cửa cho tôi vào!” Giọng nói này là của người nhân viên vận chuyển còn lại.

Lúc này đã là một rưỡi sáng, theo quy tắc thì họ không được phép lảng vảng ngoài hành lang, tại sao người này lại ra ngoài?

Hơn nữa, ngoài tiếng bước chân của anh ta, còn có tiếng giày cao gót rất lạ, trong nhóm bọn họ, không có ai đi giày cao gót.

Chử Tĩnh Lạc và tên chuyên viên trang điểm tử thi đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều hiểu rằng lúc này mở cửa là dại dột.

Nhưng nếu bên ngoài thật sự có nguy hiểm, để mặc người kia một mình thì lại có chút quá tàn nhẫn.

Chử Tĩnh Lạc vừa định mở cửa thì bị người đàn ông bên cạnh cản lại. Anh ta không có ý định lo chuyện bao đồng, cũng không muốn bị liên lụy vì chuyện không đâu. Ngay lúc họ đang do dự, tiếng động bên ngoài đột ngột im bặt.

Cả hai bất giác nín thở, Chử Tĩnh Lạc mở to mắt, kinh hoàng nhìn bóng người lướt qua trước mặt mình.

Đó là một trong những thi thể mà cô đã thấy hôm nay, được người nhân viên vận chuyển đẩy đi làm vệ sinh.

Một người phụ nữ mặc chiếc váy đỏ như máu, chân chỉ đi một chiếc giày, mái tóc dài che gần hết khuôn mặt.

Ban ngày vẫn còn là một cái xác, bây giờ lại có thể đuổi theo người khác sao? Cảnh tượng này hoàn toàn đảo lộn mọi nhận thức của cô.

Tên chuyên viên trang điểm tử thi nhận ra hướng nhìn của cô, sau đó quay lại nhìn thì giật nảy mình, văng một câu chửi thề rồi ném món đồ trong tay về phía người phụ nữ ngoài cửa sổ. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, đến mức Chử Tĩnh Lạc đang đứng bên cạnh cũng không kịp ngăn cản.

Người phụ nữ áo đỏ dừng bước, cứng đờ quay đầu lại, tiếng xương cốt ma sát vào nhau tạo ra một âm thanh khiến người ta ê buốt cả răng.

Hai tròng mắt trắng dã dán chặt vào hai người trong phòng khiến họ không dám thở mạnh.

Khi Chử Tĩnh Lạc còn chưa kịp phản ứng, máu tươi ấm nóng đã thấm ướt cả áo và gò má cô.

Chỉ thấy mái tóc của người phụ nữ áo đỏ từ từ thu lại từ bên cạnh cô, mái tóc đen dài vẫn còn nhỏ máu, tựa như những lưỡi dao sắc bén đang thu lại như những xúc tu ghê rợn. Chử Tĩnh Lạc không dám nhúc nhích, may mà người phụ nữ áo đỏ không thèm liếc nhìn cô lấy một cái, lạnh lùng bước đi trên đôi giày cao gót rồi rời khỏi.

Mãi cho đến khi người phụ nữ áo đỏ khuất khỏi tầm mắt, tiếng giày cao gót hoàn toàn biến mất, Chử Tĩnh Lạc mới nhận ra nãy giờ mình đã nín thở.

Cô vội vàng đưa tay vịn vào tay nắm cửa, cố giữ vững cơ thể đang mềm nhũn muốn trượt xuống.

Chử Tĩnh Lạc không dám nhìn sang. Cô vốn không sợ xác chết, nhưng đây là lần đầu tiên cô chứng kiến một người bị gϊếŧ ngay trước mắt.

Dòng máu ấm nóng trên người bắt đầu lạnh đi, khiến trái tim cô cũng dần nguội lạnh. Liệu họ có thể sống sót rời khỏi đây không?

Chợt tiếng nhai nuốt chóp chép vang lên bên tai. Chử Tĩnh Lạc cứng đờ quay đầu lại, qua khe cửa, cô nhìn thấy người nhân viên vận chuyển lúc nãy đang bị gặm nhấm ở bên ngoài, cùng với cái xác nam biến dạng vốn nên ở trong phòng họ cũng không biết đã chạy ra ngoài từ lúc nào.

Những vết khâu trên khuôn mặt đó là tác phẩm của cô, Chử Tĩnh Lạc không thể nào nhận nhầm được. Vì vậy, việc cảnh tượng ghê rợn trước mắt khiến cô chết lặng. Không biết đã qua bao lâu, cái xác kia rời khỏi người nhân viên vận chuyển, loạng choạng bước ra khỏi nhà tang lễ. Chử Tĩnh Lạc không dám động đậy, cứ thế vịn tay nắm cửa đứng chết trân cho đến khi trời sáng.

Khi tiếng chuông vang lên, cô khẽ ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, bảy giờ là thời gian ăn sáng.

Tiếng bước chân hoảng loạn từ xa vọng lại, giọng nói run rẩy của Từ Giai Huy vang lên từ ngoài cửa: “Lạc Lạc, mở cửa ra đi.”

Đôi tay run rẩy của Chử Tĩnh Lạc phải mất rất nhiều sức mới vặn được ổ khóa, lúc này cô đã đứng không vững nữa rồi.

Mạc Vân Phàm nhanh tay lẹ mắt, bước lên trước Từ Giai Huy một bước mà đỡ lấy Chử Tĩnh Lạc đang sắp ngã quỵ. Anh cũng nhìn thấy bộ dạng thảm hại của cô lúc này và cả cái xác đã không còn nhận ra hình thù, máu thịt bê bết trên mặt đất.

Trình Hạo và những người khác đến sau, thấy cảnh này cũng sợ hãi không thôi. Vương Vũ phải bịt chặt miệng mới không hét lên.

Cao Na chạy ngay ra một bên nôn khan, còn Vương Lôi thì ngã khuỵu xuống đất, quần ướt sũng một mảng.

Trình Hạo khẽ cau mày, nhìn Chử Tĩnh Lạc vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có người dính đầy máu liền nắm lấy cổ tay cô.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!” Tối qua bọn họ đều nghe thấy tiếng động nhưng không ai dám mở cửa. Rốt cuộc không ai biết sẽ gặp phải thứ gì ở hành lang sau một giờ sáng.

Cùng một phòng, một người chết thê thảm, ngoài cửa lại thêm một cái xác không toàn thây.

Vậy thì người sống sót duy nhất trong phòng này chắc chắn phải biết điều gì đó, Trình Hạo nóng lòng muốn biết manh mối để qua ải.

Lực tay của Trình Hạo khiến Chử Tĩnh Lạc nhíu mày. Mạc Vân Phàm lạnh lùng liếc hắn ta một cái rồi tóm lấy cổ tay hắn ta.

Bàn tay siết chặt như gọng kìm khiến Trình Hạo đau đớn phải buông ra. Hắn ta biết Mạc Vân Phàm trước mắt không dễ chọc, cũng không dám làm càn trước mặt anh nên đành phải dịu giọng: “Cô Chử, tối qua cô đã thấy những gì?”

Trong vòng tay của Mạc Vân Phàm, cơ thể Chử Tĩnh Lạc dần ấm lại, cô cũng bình tĩnh hơn nhiều: “Chúng ta nên đến nhà ăn rồi, phải không?”

Trình Hạo ngẩn người, không ngờ vào lúc này, cô gái này không khóc lóc om sòm mà vẫn có thể bình tĩnh tuân theo quy tắc như vậy.

Đột nhiên, Trình Hạo có chút hối hận vì đã chọn mấy kẻ vô dụng này làm đồng đội. Nếu là người trước mắt, có lẽ tỉ lệ qua ải sẽ lớn hơn nhiều. Chỉ là lúc đó hắn ta không ngờ rằng, một kẻ luôn quen một mình như Mạc Vân Phàm lại chọn lập đội với người khác.

Trong nhà ăn vẫn là người chú phát thức ăn hôm qua, chỉ có điều món ăn sáng đã thay đổi.

Hôm qua Chử Tĩnh Lạc đã để ý, dường như ở đây chỉ chuẩn bị suất ăn vừa đủ cho bọn họ, múc xong là gần như hết sạch.