Chương 2: Lập đội

Trình Hạo quét mắt nhìn mọi người: “Bây giờ chia nhóm hành động thôi, chẳng phải mỗi người đều có vị trí của mình rồi sao.”

“Trước đó, hãy tự giới thiệu đi, coi như làm quen với nhau, dù có thể ngày mai sẽ có người không còn ở đây nữa.”

Mọi người lần lượt giới thiệu sơ qua về bản thân, có lẽ vì e dè nên ai cũng nói rất ít.

Cách chia nhóm mà Trình Hạo đề xuất là mọi người tự do kết hợp. Cô sinh viên tên Vương Vũ tiến lại gần người phụ nữ cao ráo tên Cao Na đứng cạnh Trình Hạo. Gã đàn ông lùn mập Vương Lôi cũng lẽo đẽo bên cạnh Trình Hạo không rời.

Chử Tĩnh Lạc cúi đầu nhìn bảng tên của mình và Từ Giai Huy, cô là chuyên viên trang điểm tử thi, còn Từ Giai Huy là nhân viên vận chuyển.

Họ ở hai vị trí khác nhau, muốn chăm sóc cho nhau sẽ rất khó, nhưng nhờ vả người khác thì chẳng ai có nghĩa vụ phải giúp.

Vì vậy, Chử Tĩnh Lạc quyết định tìm anh chàng đẹp trai lạnh lùng ở góc phòng để lập đội, vừa hay anh ấy cũng là nhân viên vận chuyển.

Tổng cộng có chín người, với quy tắc không được hành động một mình, chắc chắn sẽ có một nhóm ba người.

“Anh Mạc, chúng ta lập đội nhé.” Chử Tĩnh Lạc kéo Từ Giai Huy đến bên cạnh Mạc Vân Phàm nhẹ giọng đề nghị. Mạc Vân Phàm cẩn thận đánh giá hai người trước mặt, người đứng trước trông còn khá bình tĩnh, còn người phía sau thì quá nhát gan, rất có thể sẽ là gánh nặng.

Tuy nhiên, Mạc Vân Phàm không từ chối ngay. Anh suy nghĩ một lát rồi trả lời: “Lập đội cũng được, nhưng tôi muốn vật phẩm kỹ năng đầu tiên cô nhận được sau khi qua ải.” Giọng nói trầm thấp khiến tai Chử Tĩnh Lạc tê dại, cô vội trấn tĩnh lại: “Được, nhưng anh Mạc, nếu tôi không may chết ở đây, có thể nhờ anh đưa bạn tôi rời khỏi đây được không?”

Mạc Vân Phàm lạnh lùng nhìn cô một cái. Chử Tĩnh Lạc biết yêu cầu của mình có hơi quá đáng, nhưng cô không còn cách nào khác.

Hai người nhìn nhau căng thẳng vài phút, Mạc Vân Phàm mới thu lại ánh mắt bình tĩnh gật đầu, xem như đã đồng ý.

Chử Tĩnh Lạc thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô không biết mình có thể sống sót hay không, nhưng một trong hai người họ phải có người thoát ra được.

Nếu người đó không phải là mình, cô hy vọng Mạc Vân Phàm có thể đưa Từ Giai Huy thuận lợi rời đi.

Từ Giai Huy nghe cuộc đối thoại của họ mà gần như bật khóc: “Cậu nói bậy bạ gì thế, cậu không thể chết được đâu. Nếu tớ có làm gánh nặng, cậu cứ mặc kệ tớ mà đi đi, tớ nhát gan lắm, ở đây tự tớ cũng không chịu nổi đâu.”

Chử Tĩnh Lạc không đáp lại lời cô bạn mà chìa tay ra với Mạc Vân Phàm đứng trước mặt: “Vậy thì, anh Mạc, hợp tác vui vẻ.”

Mạc Vân Phàm liếc nhìn cô một cái, lần đầu tiên trong thế giới game này, anh bắt tay với người khác.

Chử Tĩnh Lạc đang định hỏi anh về thứ gọi là tín vật kỹ năng thì nghe thấy một trận hỗn loạn phía sau.

Không biết từ lúc nào, cái xác bỗng dưng ngồi bật dậy. Người nhân viên vận chuyển đứng cạnh chiếc cáng, trong lúc hoảng loạn đã dùng một chiếc ghế đẩu đập tới. Máu tươi chưa khô bắn tung tóe lên người Trình Hạo và Vương Vũ. Vương Vũ hét lên một tiếng chói tai vang vọng trong không gian chật hẹp.

Trình Hạo bực bội tát cho Vương Vũ một cái, cô ta loạng choạng ngã vào người Vương Lôi.

Cái đau bất ngờ khiến Vương Vũ nín khóc, cô ta sợ hãi nhìn Trình Hạo, nhưng không dám hó hé thêm tiếng nào.

Sắc mặt Trình Hạo biến đổi khó coi nhìn người đàn ông vừa ra tay, sau đó không nói một lời mà dẫn theo Cao Na rời đi thẳng.

Mạc Vân Phàm cũng từ góc tường bước ra: “Gã đó không sống nổi qua đêm nay đâu, hai người tốt nhất nên lấy đó làm bài học, đừng có chuyện bé xé ra to. Cô đi theo tôi, chúng ta đi vận chuyển các thi thể khác. Còn cô, Chử Tĩnh Lạc, dù có sợ đến mấy cũng phải làm tốt công việc của mình.” Từ Giai Huy có chút sợ Mạc Vân Phàm, thấy anh rời đi mà vẫn chần chừ không dám bước.

Chử Tĩnh Lạc phải đẩy cô bạn một cái: “Anh Mạc đã đồng ý với chúng ta rồi, ít nhất anh ấy sẽ không bỏ mặc cậu đâu. Cậu đi theo anh ấy chắc sẽ không có nguy hiểm gì, chúng ta không cùng vị trí, tớ khó mà chăm sóc cho cậu được.”

Sau khi mọi người đã rời đi, chỉ còn lại Chử Tĩnh Lạc và một chuyên viên trang điểm tử thi khác.

Đây là nơi làm việc của họ, trước giờ nghỉ, họ đương nhiên phải ở lại đây. Chuyên viên trang điểm tử thi còn lại là một người đàn ông, trên cổ tay anh ta đeo một chiếc đồng hồ trông rất đắt tiền, đoán chừng xuất thân không tầm thường.

Anh ta chỉ khoanh tay đứng bên cạnh, dường như không có ý định bắt tay vào việc.

Chử Tĩnh Lạc cũng không phải người hay lo chuyện bao đồng, cô chỉ bình tĩnh quan sát thi thể trước mặt.

Thi thể đã bị biến dạng hoàn toàn, muốn phục hồi lại như cũ gần như là điều không thể.

Vấn đề là Chử Tĩnh Lạc không sợ người chết, nhưng điều đó không có nghĩa là cô có thể đảm nhận được công việc trang điểm này.

Loay hoay với đống dụng cụ một hồi lâu, cô mới vụng về bắt đầu khâu vá lại cho thi thể.

Bên ngoài, trời đã tối mịt tự lúc nào. Tiếng chuông vang lên khiến Chử Tĩnh Lạc giật mình run rẩy. May mà cô không phá hỏng thành quả cả buổi chiều của mình, bây giờ thi thể này cũng tạm coi là nhìn được.

Ghi nhớ quy tắc không được hành động một mình, dù không có ý định giúp đỡ, người kia vẫn luôn đứng đó quan sát.

Nghe thấy tiếng chuông, anh ta vội vã đi ra cửa, chờ Chử Tĩnh Lạc để cùng đi ra ngoài.

Trong nhà ăn của nhà tang lễ, ánh đèn tuy không tù mù nhưng lại tạo ra một cảm giác ngột ngạt đến khó chịu.

Trên sàn nhà có những vết bẩn sẫm màu đã thấm vào gạch men, vài bộ bàn ghế đơn sơ trông có vẻ cũ kỹ.

Một người đàn ông trung niên mặc đồ trắng, đeo khẩu trang đứng ở quầy phát thức ăn, tay cầm một chiếc muôi, im lặng lặp đi lặp lại động tác múc đồ ăn. Trong nhà ăn có tổng cộng chín người, chính là chín người chơi bọn họ, không có bất kỳ NPC nào khác xuất hiện.

Trên đường đến đây, Chử Tĩnh Lạc đã phát hiện ra nơi này yên tĩnh một cách lạ thường, dường như chỉ có vài người bọn họ là còn sống.

Những buổi lễ cần cử hành lại không có bất kỳ người nhà nào của người đã khuất, cũng không có bạn bè đến viếng.

Toàn bộ nhà tang lễ yên tĩnh đến mức không giống một nơi có người sống hoạt động, khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy.

Chử Tĩnh Lạc lấy cơm xong liền đi đến bàn của Mạc Vân Phàm và Từ Giai Huy. Từ Giai Huy rất nghe lời, cứ đi theo sau Mạc Vân Phàm một cách ngoan ngoãn. Dù có hơi sợ anh, nhưng cô ấy vẫn biết người này quả thực bình tĩnh đến mức khác thường.

Chử Tĩnh Lạc lần lượt nêu ra thắc mắc của mình: “Hai người có thấy nơi này hơi yên tĩnh quá không?”

Mạc Vân Phàm nhìn cô với vẻ tán thưởng: “Cô cũng quan sát kỹ đấy, tôi nghĩ có lẽ vì đây là nhà tang lễ.”

“Mọi chuyện rất có thể sẽ xảy ra vào lúc nửa đêm, nếu không thì quy tắc đã không yêu cầu chúng ta không được đi lại lung tung vào buổi tối.”

Nhìn người đầu bếp đang phát thức ăn, Mạc Vân Phàm đưa ra suy đoán của mình: “Có lẽ, vài ngày nữa sẽ không còn đồ ăn nữa đâu.”

Câu nói này khiến Chử Tĩnh Lạc sững người có chút không tin nổi, rồi cô chợt nghĩ đến quy tắc lúc trước được nêu ra: “Vậy nên, mới không cho chúng ta mang thức ăn ra ngoài? Nhưng nếu thật sự không cung cấp đồ ăn nữa, chẳng lẽ trong bếp cũng không còn gì sao? Vậy thì việc sống sót sẽ càng khó khăn hơn.”