Chương 41: Cơn Sóng Ngầm

Cả hai đứng giữa cánh đồng xanh mướt, một cảm giác yên bình bao trùm lấy họ. Nhưng sự im lặng ấy không kéo dài lâu. Gió nhẹ lướt qua, mang theo một luồng hơi lạnh bất thường khiến Tô Duy bất giác rùng mình.

“Chúng ta thực sự đã trở về sao?” Tô Duy hỏi, ánh mắt vẫn nhìn xung quanh, như chờ đợi một dấu hiệu bất thường.

“Bầu trời, không khí… mọi thứ có vẻ như vậy.” Lạc Minh đáp, nhưng giọng nói anh không hề nhẹ nhõm. “Tuy nhiên, tôi không tin tất cả đã kết thúc.”

Những lời nói của Lạc Minh khiến Tô Duy cảm thấy bất an. Cậu nhìn xuống bàn tay mình, nơi từng cầm quả cầu phát sáng. Nhưng giờ đây, tay cậu trống không, chỉ còn một cảm giác nhói lên từ lòng bàn tay như vết tích của nguồn năng lượng vừa giải phóng.

“Chúng ta cần tìm một dấu hiệu gì đó.” Lạc Minh nói tiếp, ánh mắt anh dõi về phía chân trời. “Nếu đây thật sự là thế giới của chúng ta, chắc chắn sẽ có người.”

Cả hai bắt đầu di chuyển qua cánh đồng, cảm giác ngột ngạt từ trận chiến vẫn còn đọng lại. Những ngọn cỏ mềm mại dường như không thể làm dịu đi sự cảnh giác của họ. Xa xa, một khu rừng hiện ra, với những tán cây cao vυ"t và dày đặc.

“Đây không giống bất kỳ nơi nào tôi từng biết.” Tô Duy nói, cố gắng nhớ lại hình ảnh quen thuộc của thế giới cũ.

“Chúng ta cần thận trọng.” Lạc Minh gật đầu. “Dù sao thì, nếu đây là bẫy, chúng ta không thể để mình rơi vào lần nữa.”

Khi cả hai bước vào rìa khu rừng, không khí trở nên lạnh lẽo hơn. Mỗi bước chân họ đi dường như làm khuấy động một thứ gì đó đang ẩn giấu trong bóng tối. Tiếng lá xào xạc trên cao, nhưng không có gió.

Đột nhiên, một tiếng động nhỏ vang lên phía sau họ. Cả hai lập tức dừng lại, tay nắm chặt vũ khí.

“Ai đó?” Tô Duy lớn tiếng hỏi, nhưng không có ai đáp lại.

Tiếng động lặp lại, lần này gần hơn. Một bóng đen nhỏ nhắn xuất hiện từ bụi cây, khiến cả hai ngay lập tức giơ vũ khí lên. Nhưng khi bóng đen bước ra khỏi bụi cây, họ nhận ra đó chỉ là một con thỏ nhỏ, đôi mắt tròn xoe nhìn họ mà không có vẻ gì nguy hiểm.

“Chỉ là một con thỏ.” Tô Duy thở phào, hạ tay xuống.

“Chỉ vậy thôi sao?” Lạc Minh vẫn giữ sự cảnh giác. “Thế giới này không phải nơi chúng ta có thể lơ là.”

Vừa dứt lời, con thỏ nhỏ đột nhiên quay đầu lại, rồi chạy biến vào khu rừng. Một luồng khói mỏng bất ngờ xuất hiện từ nơi nó vừa đứng. Lạc Minh ngay lập tức kéo Tô Duy lùi lại.

Khói mỏng lan tỏa ra, và từ trong đó, một giọng nói vang lên, trầm ấm nhưng đầy mỉa mai. “Các cậu thật sự nghĩ mọi thứ đã kết thúc sao?”

Bóng đen dần dần hiện lên giữa làn khói, và Tô Duy nhận ra gương mặt quen thuộc. Đó là Trình Dật, nhưng không phải hình dáng trước đây. Cơ thể anh ta như bị hòa lẫn vào bóng tối, đôi mắt ánh lên một tia sáng kỳ dị.

“Trình Dật…” Tô Duy khẽ thốt lên, không tin vào những gì mình đang thấy.

“Không, tôi không còn là Trình Dật mà các người biết nữa.” Anh ta cười khẩy. “Các người đã phá hủy trái tim của không gian đó, nhưng các người cũng mở ra một thứ còn đáng sợ hơn.”

“Anh muốn gì?” Lạc Minh hỏi, giọng anh lạnh lùng.

“Tôi không muốn gì cả.” Trình Dật đáp, bước tới gần hơn. “Tôi chỉ muốn các người nhận ra rằng, chiến thắng của các người chỉ là khởi đầu cho một sự sụp đổ lớn hơn. Thế giới này, giờ đây, thuộc về bóng tối.”

Ngay khi anh ta nói dứt lời, mặt đất bắt đầu rung chuyển. Từ những cái cây xung quanh, bóng tối chảy ra như những dòng sông đen, lan tỏa khắp nơi.

“Tô Duy, lùi lại!” Lạc Minh hét lên, nhưng bóng tối đã bao vây cả hai, nhanh đến mức không thể tránh được.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bị bóng tối nuốt chửng, Tô Duy nghe thấy giọng nói của Trình Dật vang lên bên tai. “Hãy nhớ lấy, mọi thứ mới chỉ bắt đầu.”

Rồi tất cả chìm vào im lặng.