Chương 40: Ánh Sáng Trong Bóng Tối

Tô Duy và Lạc Minh tiếp tục bước đi trên hành lang giờ đã trở nên im lặng. Không còn tiếng vang của bóng tối, cũng không còn sự hiện diện đáng sợ của Trình Dật. Nhưng sự yên tĩnh này không mang lại cảm giác an toàn, mà chỉ khiến họ thêm cảnh giác.

"Mọi thứ dường như đã thay đổi." Tô Duy khẽ nói, đôi mắt cậu nhìn quanh. Những bức tường đá giờ đây trông trơ trọi, như thể sự sống vừa bị hút cạn.

Lạc Minh gật đầu, nhưng không nói gì. Ánh sáng yếu ớt từ thanh kiếm trong tay anh vẫn là nguồn dẫn đường duy nhất.

Cả hai đi thêm một đoạn, và một cánh cửa lớn bất ngờ hiện ra trước mặt. Cánh cửa được chạm khắc tỉ mỉ với những hình thù kỳ dị, nhưng lại toát lên một cảm giác kỳ lạ.

"Là đây." Lạc Minh nói, giọng anh trầm xuống.

"Đây là gì?" Tô Duy hỏi, nhìn cánh cửa với sự e dè.

"Lối ra, hoặc cũng có thể là điểm cuối cùng của chúng ta." Lạc Minh đáp, ánh mắt anh nghiêm nghị. "Nhưng chúng ta không thể dừng lại."

Tô Duy hít một hơi thật sâu, rồi đặt tay lên cánh cửa cùng Lạc Minh. Khi cả hai dùng lực đẩy, cánh cửa phát ra một tiếng rít dài, rồi từ từ mở ra.

Ánh sáng bất ngờ tràn vào, khiến cả hai phải nhắm mắt lại một lúc. Khi mở mắt ra, trước mặt họ là một không gian rộng lớn, bao phủ bởi một bầu trời kỳ lạ. Bầu trời không phải là màu xanh quen thuộc, mà là một màu tím đậm, với những tia sáng vàng chạy dọc ngang như những đường nứt.

"Dường như đây không phải là thế giới chúng ta biết." Tô Duy nói, bước chậm rãi vào không gian mới.

Ở trung tâm, một vòng tròn lớn được khắc trên mặt đất, với những ký tự cổ đại phát sáng nhè nhẹ. Trong vòng tròn là một quả cầu trong suốt, lơ lửng trên không trung, bên trong nó là một ngọn lửa nhỏ đang cháy âm ỉ.

"Đây chính là trái tim của nơi này." Lạc Minh nói, đôi mắt anh không rời khỏi quả cầu. "Nếu chúng ta phá hủy nó, mọi thứ sẽ kết thúc."

Tô Duy cảm thấy một luồng sức mạnh kỳ lạ tỏa ra từ quả cầu, như thể nó đang kêu gọi họ. Nhưng đồng thời, một cảm giác bất an len lỏi trong lòng cậu.

"Nhưng nếu phá hủy nó, liệu chúng ta có an toàn trở về không?" Tô Duy hỏi, ánh mắt cậu nhìn Lạc Minh.

"Không ai biết được." Lạc Minh đáp, giọng anh trầm lặng. "Nhưng nếu chúng ta không làm gì, thế giới ngoài kia sẽ mãi mãi bị đe dọa."

Tô Duy lặng lẽ gật đầu. Cậu bước lên một bước, nhưng ngay lúc đó, mặt đất bắt đầu rung chuyển.

Từ trong bóng tối, một hình dáng khổng lồ bất ngờ trồi lên. Đó là một con quái vật, với cơ thể bao phủ bởi bóng tối, đôi mắt đỏ rực như máu. Nó gầm lên, làm rung chuyển cả không gian.

"Không dễ dàng vậy đâu," Lạc Minh nói, rút kiếm ra. "Tô Duy, hãy bảo vệ quả cầu. Tôi sẽ cầm chân nó."

"Không, tôi sẽ chiến đấu cùng anh." Tô Duy đáp, giọng cậu đầy quyết tâm.

Con quái vật lao đến, và trận chiến khốc liệt bắt đầu. Lạc Minh và Tô Duy phối hợp chặt chẽ, nhưng sức mạnh của con quái vật vượt xa mọi thứ họ từng đối mặt. Mỗi đòn tấn công của nó đều khiến mặt đất rung chuyển, và bóng tối bắt đầu tràn ngập trở lại.

Tô Duy tận dụng mọi kỹ năng mình có, nhưng cậu nhanh chóng nhận ra rằng, họ không thể kéo dài trận chiến này. "Chúng ta phải kết thúc nhanh!" cậu hét lên.

"Giữ nó lại trong vài giây nữa!" Lạc Minh đáp, lao thẳng vào con quái vật, cố gắng chặn đường nó.

Tô Duy không do dự. Cậu tiến tới vòng tròn, giơ quả cầu trong tay lên, ánh sáng từ quả cầu bắt đầu rực rỡ hơn. Nhưng con quái vật nhận ra ý định của cậu, nó gầm lên và lao tới.

Ngay lúc đó, Lạc Minh hét lớn, tung một đòn mạnh mẽ nhất chặn đường con quái vật. "Tô Duy, làm ngay đi!"

Tô Duy hít một hơi thật sâu, rồi đưa quả cầu tới gần ngọn lửa lơ lửng. Ánh sáng bùng lên mạnh mẽ, nuốt chửng toàn bộ không gian.

Tiếng gầm của con quái vật tan biến. Bóng tối dần dần bị ánh sáng xóa sạch.

Khi ánh sáng mờ dần, Tô Duy mở mắt ra. Cậu và Lạc Minh đang đứng giữa một cánh đồng xanh ngát, dưới bầu trời trong lành.

"Chúng ta đã trở về." Lạc Minh nói, giọng anh nhẹ nhõm.

Tô Duy gật đầu, nhưng trong lòng cậu vẫn còn nhiều câu hỏi chưa có lời giải. Liệu đây thật sự là kết thúc, hay chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến mới?