Không gian xung quanh như tan biến khi cả ba bước qua cánh cổng ánh sáng. Họ thấy mình đứng trong một căn phòng không biên giới, nơi sàn nhà, trần và tường đều là những tấm gương khổng lồ, phản chiếu hình ảnh méo mó của họ. Ánh sáng trắng từ trên cao rọi xuống, tạo nên cảm giác bất ổn, như thể mỗi bước đi đều bị theo dõi bởi chính những phiên bản khác của họ trong gương.
“Đây là tầng thử thách.” Lạc Minh nói, giọng trầm thấp, ánh mắt lướt qua từng hình phản chiếu. “Không chỉ là thể chất, nó còn kiểm tra cả tâm lý. Cậu phải cẩn thận, Tô Duy.”
Tô Duy siết chặt bàn tay, cố giữ bình tĩnh. “Nhưng chúng ta phải làm gì để vượt qua? Không có manh mối gì cả.”
Lạc Minh im lặng, tập trung quan sát xung quanh. Cô gái đi cùng họ cũng không giấu nổi vẻ lo lắng, nhưng cô không nói gì, chỉ đứng nép sát vào một góc, tránh nhìn vào những hình ảnh phản chiếu kỳ quái.
---
**Bóng ma ký ức**
Những chiếc gương bắt đầu biến đổi. Chúng không còn phản chiếu hình ảnh hiện tại mà hiển thị những cảnh tượng hoàn toàn khác.
Trong một tấm gương, Tô Duy nhìn thấy chính mình khi còn nhỏ, ngồi co ro trong góc một căn phòng tối. Đôi mắt cậu bé tràn đầy nước mắt, miệng liên tục thì thầm: “Tôi không muốn ở đây nữa… Làm ơn… cứu tôi...”
Tô Duy cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cảnh tượng trước mắt không chỉ là một ảo ảnh – nó là ký ức đau đớn mà cậu luôn muốn quên.
“Tô Duy!” Lạc Minh gọi lớn khi nhận thấy cậu đang dần bước đến gần tấm gương. “Dừng lại ngay! Đây là cạm bẫy. Đừng để nó điều khiển cậu!”
Nhưng đôi chân của Tô Duy dường như không nghe theo lời cảnh báo. Cậu bước thêm một bước, ánh mắt dán chặt vào hình ảnh trong gương. Bàn tay cậu gần như chạm vào bề mặt bóng loáng thì một lực mạnh mẽ kéo giật cậu lại.
“Cậu muốn chết sao?” Lạc Minh quát, ánh mắt lạnh băng. Anh đã nhanh tay túm lấy vai Tô Duy và kéo cậu ra khỏi phạm vi nguy hiểm. “Đừng nhìn vào gương. Đừng tin bất kỳ thứ gì nó cho cậu thấy.”
Tô Duy run rẩy, cố hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. “Tôi… tôi không biết. Hình ảnh đó… là tôi, nhưng…”
“Chúng không thật.” Lạc Minh nghiêm giọng. “Nơi này sẽ sử dụng mọi thứ để gài bẫy cậu. Nếu cậu tiếp tục như vậy, không ai có thể cứu cậu được đâu.”
---
**Sự đối mặt của mỗi người**
Tấm gương khác lại chiếu lên hình ảnh của Lạc Minh. Trong đó, anh đang đứng giữa một chiến trường đẫm máu, tay cầm thanh kiếm nhuốm đầy máu đỏ. Xung quanh là những thân xác đổ gục, ánh mắt anh trong gương tràn ngập đau đớn xen lẫn căm hận.
Dù hình ảnh gây chấn động, nhưng Lạc Minh không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Anh quay đầu đi, không để bản thân bị cuốn vào.
Cô gái đi cùng cũng nhìn thấy điều gì đó trong tấm gương trước mặt mình. Đôi mắt cô mở to, môi run rẩy, nhưng cô lập tức xoay người, ép mình không nhìn.
“Mỗi người đều có bóng ma riêng.” Lạc Minh nói, giọng trầm. “Nếu chúng ta để nó lấn át, chúng ta sẽ không bao giờ thoát ra được.”
---
**Manh mối ẩn giấu**
Khi họ cố gắng giữ vững tinh thần, một giọng nói vang lên từ bốn phía, lạnh lùng và xa xăm.
“Muốn vượt qua tầng này, hãy tìm chiếc gương phản chiếu sự thật. Mỗi người chỉ được chọn một. Chọn sai, các ngươi sẽ vĩnh viễn bị nhốt ở đây.”
Căn phòng bỗng rung chuyển, và những tấm gương xung quanh di chuyển, tạo thành một mê cung lấp lánh. Không gian càng lúc càng xoay vòng, khiến cả ba cảm thấy hoa mắt, chóng mặt.
“Chúng ta phải tách ra.” Lạc Minh nói, vẻ kiên quyết. “Tìm chiếc gương phản chiếu sự thật của mỗi người. Nhưng nhớ kỹ, đừng chạm vào bất kỳ thứ gì khác. Và đừng tin vào những gì không thật.”
Tô Duy muốn phản đối, nhưng cậu hiểu rằng đây là cách duy nhất. Cậu gật đầu, dù trái tim đập thình thịch trong l*иg ngực.
---
**Sự thật đau đớn**
Cậu bước qua những hành lang gương lấp lánh, mỗi tấm gương đều chiếu lên những cảnh tượng đầy ám ảnh. Có những hình ảnh của cậu bị tổn thương, bị sỉ nhục, và cả những khoảnh khắc hạnh phúc mà cậu biết đã mất đi mãi mãi.
Cuối cùng, Tô Duy dừng lại trước một tấm gương đặc biệt. Không giống những tấm gương khác, hình ảnh trong đó không méo mó hay đáng sợ. Nó chỉ phản chiếu chính cậu, đứng im lặng, nhìn lại mình với đôi mắt dịu dàng nhưng chất chứa nỗi buồn.
“Đây là sự thật của mình sao?” Cậu lẩm bẩm, đưa tay chạm vào tấm gương.
Ánh sáng chói lòa bùng lên, cuốn lấy cậu. Tô Duy cảm thấy như mình đang rơi vào một dòng chảy vô tận, cho đến khi cậu nhận ra mình đã trở lại điểm khởi đầu, nơi Lạc Minh và cô gái đang chờ.
“Cậu làm được rồi.” Lạc Minh nói, ánh mắt thoáng chút nhẹ nhõm. “Chúng ta đã vượt qua thử thách này.”
Cả ba đứng yên lặng một lúc, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng trong lòng Tô Duy, cậu biết rằng sự thật mà cậu nhìn thấy trong gương vẫn đang chờ cậu đối mặt, không chỉ trong thử thách mà còn trong chính cuộc đời mình.