Quyển 2 - Chương 3

Ông nói xong thì ra hiệu cho Thẩm Triết cùng rời khỏi phòng bệnh. Giống như đang xử lý một việc công, ông không nói thêm bất cứ lời an ủi nào dành cho cô con gái nhỏ vẫn đang bệnh và truyền nước.

Trước khi rời đi, Thẩm Triết liếc mắt nhìn Thẩm Hàm Đại, gương mặt cô vẫn còn vương vệt nước mắt. Hắn một mình bị Thẩm Tòng trách mắng, trong lòng đầy tức tối, buông lời chế nhạo: “Hừ, đúng là con gái của đào hát, giỏi diễn thật đấy!”

Hắn đóng sầm cửa bỏ đi. Thẩm Hàm Đại siết chặt góc chăn bên cạnh. Những lời này cô đã nghe quá nhiều, từ lâu đã chai sạn.

Điều duy nhất khiến cô lo lắng lúc này chỉ có vị Mạnh tiên sinh kia, làm sao mới có thể khiến đối phương tha cho cô một lần.

Ba ngày sau, cảng thành trời quang mây tạnh.

Thẩm Hàm Đại tan học, vừa ra khỏi cổng trường đã nhìn thấy xe Thẩm gia dừng ngay trước cổng Đại học Trung Văn Hồng Kông.

Cô lên xe, Thẩm Tòng cũng ngồi ở ghế sau. Hai cha con ngồi cạnh nhau nhưng suốt cả đoạn đường chẳng ai nói gì, bầu không khí trong xe giống như hai người xa lạ.

Đến khi gần tới nơi, Thẩm Tòng mới chịu mở lời nhắc nhở một cách tiết kiệm lời nói nhất: “Gặp Mạnh tiên sinh thì thái độ phải cung kính, nhận sai phải thật thành khẩn, coi người ta như bề trên mà đối xử.”

Thẩm Hàm Đại vẫn có điều lo lắng của riêng mình: “Nếu ngài ấy không chịu bỏ qua cho con thì sao?”

“Sẽ không đâu.” Thẩm Tòng đã có tính toán riêng: “Ba sẽ đề nghị để con nhận hắn làm cha nuôi. Bất luận hắn đồng ý hay không, thì bối phận cũng đã xác định rồi. Một người làm bề trên mà lại đi so đo với hậu bối, như vậy quá mất thân phận.”

Xe Thẩm gia không được phép vào bên trong trường đua ngựa tư nhân.

Sau khi xuống xe, Thẩm Tòng trình danh thϊếp, người phụ trách tại cửa trường đua sau khi kiểm tra kỹ càng nhiều lần mới mỉm cười cho phép đi qua: “Niên tổng đã dặn dò trước rồi, mời Thẩm tiên sinh, Thẩm tiểu thư.”

Thẩm Tòng cất danh thϊếp, lịch sự nói: “Phiền anh thay tôi gửi lời cảm ơn đến Niên tổng.”

Thẩm Hàm Đại đi theo Thẩm Tòng tiến vào bên trong trường đua ngựa, hồ nước nhân tạo lập tức lọt vào tầm mắt. Xung quanh bãi cát trường đua được bao bọc bởi hàng rào vòng cung sơn màu trắng.

Ở lối vào có năm sáu người đàn ông đang đứng chờ, đa phần mặc áo polo công sở, tay cầm laptop hoặc những tập tài liệu dày cộp, không ai xì xào bàn tán, trên mặt tất cả đều hiện rõ vẻ cung kính.

Thẩm Tòng nhận ra trong số đó có vài gương mặt quen thuộc: “Ba qua đó chào hỏi trước, con cứ đứng đây đợi một chút.”

Thẩm Hàm Đại ngoan ngoãn gật đầu, đứng chờ cạnh hàng rào như được dặn.

Cô vẫn luôn sợ hãi trong lòng đối với vị Mạnh tiên sinh kia, giờ sắp phải gặp lại, cô bất giác trở nên căng thẳng, ánh mắt cũng bắt đầu có phần trống rỗng.

Một tiếng ngựa hí dài bỗng dưng phá vỡ dòng suy nghĩ của cô.

Cô hướng theo âm thanh nhìn lại, trên bãi ngựa rộng rãi, một người đàn ông đang cưỡi một con ngựa đen tùy ý rong ruổi.

Ánh mặt trời phủ xuống người anh ta, chiếu lên mái tóc màu nâu sẫm trở nên vô cùng nổi bật, sợi tóc nhẹ nhàng tung bay trong gió.

Với tốc độ cao như vậy, rõ ràng đáng lý người cưỡi sẽ phải có chút hỗn loạn hay phóng túng, nhưng tư thế cưỡi ngựa của người đàn ông này lại hoàn toàn có thể gọi là thong dong điềm tĩnh.

Người cưỡi ngựa tao nhã, mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều dễ dàng thu phục tuấn mã, để nó ngoan ngoãn chịu sự điều khiển của anh.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Hàm Đại nhìn thấy một người cưỡi ngựa như vậy, cô vô thức nhìn thêm mấy lần, cho đến khi con ngựa kia vẫn duy trì tốc độ phóng nhanh, càng lúc càng tiến gần về phía cô, cô mới ý thức được có chút nguy hiểm.

Thế nhưng người đàn ông ngồi trên lưng ngựa lại không bị ảnh hưởng chút nào, vẫn cứ thong dong từ tốn nắm lấy dây cương trong tay.

Tốc độ chẳng hề giảm bớt, nhưng chỉ trong chớp mắt, con ngựa đó đã tiến sát đến trước mặt Thẩm Hàm Đại. Mắt thấy ngay giây tiếp theo con ngựa sẽ nhảy lên, lao ra khỏi hàng rào hướng thẳng về phía cô. Một bóng đen từ trên xuống dưới, phủ trọn lấy thân hình nhỏ bé của cô.

Bên tai là tiếng ngựa hí vang, nhưng ánh mắt của Thẩm Hàm Đại lại bất ngờ rơi thẳng vào một đôi mắt màu hổ phách xanh lục.

Trong đôi mắt ấy như chứa đựng cả một mặt biển thủy tinh lạnh lẽo, sắc màu đan xen, trong veo sáng rõ, thoạt nhìn dịu dàng như đang chứa chan tình ý.

Thẩm Hàm Đại cùng chủ nhân của đôi mắt này bốn mắt nhìn nhau.