Thẩm Hàm Đại thất thần quay đầu lại.
Ngay trước một giây khi bản nhạc kết thúc, ánh mắt cô rơi vào vùng biển xanh hổ phách kia.
Mạnh Hành Chi khoác một chiếc áo khoác màu nâu trên vai, gương mặt thâm trầm bị bóng chiếc ô phía trên che khuất một nửa, đường nét gương mặt chuyển giao giữa sáng và tối, thần sắc lạnh nhạt, tư thái ung dung, chỉ lặng lẽ nhìn người trước mắt. Khí chất cao cao tại thượng trên người anh vô thức lan tỏa ra xung quanh.
Dẫu giờ khắc này anh đang ngồi trên xe lăn, nhưng vẫn cao vời khó với tới, khiến người ta kính sợ.
Thẩm Hàm Đại ngẩn ngơ nhìn Mạnh Hành Chi.
Tầm mắt lệch nhau của hai người đan vào nhau.
Cô đứng dưới màn mưa, tóc đen hơi ướt bết vào hai bên má, rõ ràng là gương mặt mỹ nhân rạng rỡ, kiều diễm, nhưng lại khiến người ta cảm thấy đáng thương.
Giày cao gót vương chút bùn đất, chiếc sườn xám tím nhạt vốn được cắt may ôm sát, giờ đây dính chút nước mưa càng trở nên chặt chẽ bó sát, tỉ mỉ ôm lấy từng đường cong thanh tú của thiếu nữ.
Mà đôi mắt hồ ly đang nhìn Mạnh Hành Chi, lúc này lại chẳng còn chút mị thái quyến rũ nào, chỉ có màn nước mờ mịt, đuôi mắt phiếm hồng.
Vừa chật vật lại vừa đáng thương, như một con cáo nhỏ lang thang không nhà để về.
Mạnh Hành Chi khẽ nâng tay, vệ sĩ còn lại bên cạnh liền bước đến bên người Thẩm Hàm Đại, giương một chiếc ô đen che mưa giúp cô.
Thẩm Hàm Đại nghe thấy giọng nói trầm thấp của Mạnh Hành Chi vang lên, nhẹ nhàng hỏi cô: “Khóc cái gì?”
Bốn chữ nhẹ bẫng này của anh, đột nhiên làm cho những uất ức, buồn tủi tích tụ bao ngày nay của Thẩm Hàm Đại dâng trào. Nước mắt trong mắt cô từng giọt lớn, từng giọt lớn lăn xuống, cổ họng không kìm được bật ra những tiếng nức nở khe khẽ, đôi vai mảnh mai cũng run rẩy theo.
Xương mày của Mạnh Hành Chi khẽ động, lại cố thêm chút kiên nhẫn, hỏi lại lần nữa: “Khóc cái gì?”
Thẩm Hàm Đại bụng đầy ủy khuất, nhưng khi gặp được anh lại chỉ nhớ tới một chuyện kia thôi: “Cháu đứng bên ngoài phòng bệnh của ngài... chờ ngài nửa tháng rồi…”
Anh tỉnh lại rồi, nhưng vẫn chẳng chịu gặp cô.
Cô vốn sở hữu một chất giọng dịu dàng, nghe vào tai người khác chỉ thấy đầy ắp tình ý miên man. Huống chi là lúc này, cô nức nở nói xen lẫn tiếng khóc, càng khiến người ta khó mà không thương tiếc.
Nhưng Mạnh Hành Chi lại chẳng hề đổi sắc mặt, vẫn dùng cái giọng lạnh nhạt ấy nói: “Tôi đã xuất viện rồi, giờ thì cô có thể về được chưa?”
Nước mắt của Thẩm Hàm Đại lập tức tuôn rơi càng dữ dội hơn, cô nói: “Cháu không về.”
Vốn dĩ cô đến đây là vì Mạnh Hành Chi, không gặp được anh, cô còn tưởng rằng hai người họ về sau sẽ không còn giao điểm gì nữa. Nhưng bây giờ anh lại giống như kỳ tích, xuất hiện trước mặt cô như vậy, làm sao Thẩm Hàm Đại có thể bỏ đi.
“Không về, muốn ở lại đây làm gì?”
Thẩm Hàm Đại bị hỏi đến nghẹn lời.
Mạnh Hành Chi cho cô thời gian để nghĩ ra lý do, nhưng cô lại ấp úng mãi chẳng nói được rõ ràng, như thể ngay cả lời nói dối cũng chưa kịp bịa ra.
“Gọi một chiếc xe tới đây.” Mạnh Hành Chi dường như đã mất kiên nhẫn, phân phó thuộc hạ: “Đưa Thẩm tiểu thư về Cảng Thành (Hồng Kông).”
Thẩm Hàm Đại lòng như lửa đốt, đầu óc nóng lên bật thốt: “Cháu, cháu chỉ là muốn gặp ngài!”
Gió đêm thổi nghiêng những hạt mưa nhỏ, đèn đường bên phố phủ thêm màn mưa bụi, ánh sáng cam vàng trở nên mông lung mờ ảo.
Chiếc sườn xám vốn đã hơi ẩm nay bị gió lạnh thổi qua, khiến Thẩm Hàm Đại run rẩy rụt vai lại một chút. Nhưng cô vẫn cảm thấy cảm giác lạnh trên da thịt ấy không bằng ánh mắt lạnh lẽo của Mạnh tiên sinh lúc này.
“Thẩm tiểu thư.” Giọng Mạnh Hành Chi không chút gợn sóng: “Sự việc không quá ba lần.”
Lần đầu tiên, cô lén leo lên xe anh.
Lần thứ hai, cô tùy tiện lấy anh ra làm lá chắn.
Lần thứ ba, chính là vừa rồi đây...
Trong lúc cấp bách, Thẩm Hàm Đại lại nói ra những lời vượt quá giới hạn, cô lại một lần nữa to gan lớn mật xúc phạm đến Mạnh tiên sinh.
Mà giờ khắc này, rõ ràng Mạnh tiên sinh đã có chút tức giận thật rồi.
Cô lập tức cúi đầu xuống: “Xin lỗi uncle, là cháu nói sai rồi.”
Mạnh Hành Chi chăm chú nhìn đôi mắt đỏ hoe ướt nước của cô, hàng mi dày run rẩy như cánh bướm vì sợ hãi. Bản lĩnh giả ngoan ngoãn nhận lỗi này của cô lại thuần thục đến mức khiến người khác không thể nắm được thóp.
Vị Thẩm tiểu thư này đúng là người giỏi giả bộ ngoan hiền.
Mạnh Hành Chi khẽ gật đầu với vệ sĩ đang che ô cho Thẩm Hàm Đại.
Người kia hiểu ý, lập tức nói với Thẩm Hàm Đại: “Thẩm tiểu thư, để tôi lái xe đưa cô về Cảng Thành.”
Thẩm Hàm Đại vừa nghe xong lập tức lùi lại mấy bước, thà đứng dưới mưa cũng phải giữ khoảng cách an toàn với đối phương, cô phản đối kịch liệt: “Tôi không muốn về Cảng Thành!”
“A Khôn.”
Mạnh Hành Chi lên tiếng, Mạnh Khôn đang đứng bên cạnh tức khắc hiểu ý, đưa chiếc ô cho vệ sĩ khác, tự mình đi ra sau xe lăn của Mạnh Hành Chi, hai tay nắm lấy tay cầm phía sau, thoạt nhìn là định đẩy Mạnh Hành Chi lên xe rời đi.
Thẩm Hàm Đại không suy nghĩ gì thêm, liền định chạy theo, nhưng vệ sĩ bên cạnh đã giơ tay ngăn cô lại: “Thẩm tiểu thư.”
Chiếc xe lăn bị đẩy đi, đôi mắt màu xanh hổ phách của người đàn ông chỉ khẽ lướt qua mặt cô bằng khóe mắt rất nhạt.
Nếu bây giờ cứ để anh đi như vậy, có lẽ cả đời này giữa họ sẽ không còn cơ hội giao nhau nữa.
Thẩm Hàm Đại cuống cuồng vừa khóc vừa buột miệng hét lên: “... Cháu muốn đánh cược với ngài!”