Thẩm Hàm Đại im lặng một lúc rồi giải thích: “Chẳng có ai cướp của ai cả, vốn dĩ mình đã rất ghét anh ta rồi.”
“May là cậu không thích tên họ Lê đó, nếu không thì mình còn tức thay cậu luôn!” Tôn Văn nói đỡ cho cô, rồi lại chuyển chủ đề: “À đúng rồi Đại Đại, hôm nay đội bóng của trường tập luyện đấy, tụi mình cùng đi xem đi.”
“Mình không đi đâu, mình có việc phải sang Macao rồi.”
“Cậu sang Macao làm gì vậy?”
Vừa lúc đó điện thoại của Thẩm Hàm Đại reo lên, là tài xế đến đón cô đã tới nơi, cô vừa đi về phía ngoài vừa trả lời Tôn Văn: “Đi gặp trưởng bối ấy mà.”
Tôn Văn nhìn theo bóng dáng xinh đẹp đáng yêu của cô bạn, trong lòng thấy hơi lạ: Ăn mặc đẹp thế này để đi gặp trưởng bối, đúng là hiếm thấy thật.
Vì lo sợ sẽ bỏ lỡ thời gian đón Mạnh Hành Chi xuất viện, Thẩm Hàm Đại còn cố ý nộp bài thi sớm nửa tiếng. Nhưng cô không ngờ hôm nay là thứ Sáu, lại rơi vào đúng lúc cao điểm trước ngày nghỉ, dòng xe cộ đông đúc hơn thường lệ rất nhiều. Chiếc xe cô gọi suốt cả đường đi chỉ có thể chậm rãi nhích từng chút một.
Đến khi cô đến được Macao thì trời đã gần chập tối.
Cô ôm một bó hoa bách hợp tím, vội vã bước vào thang máy, nhanh chóng đi đến trước cửa phòng bệnh.
Cánh cửa vốn luôn đóng kín trong ký ức của cô lúc này chẳng những đang mở, mà bên trong còn sáng đèn, chỉ có điều chiếc giường bệnh lại trống trơn.
“Xin hỏi, Mạnh tiên sinh đã xuất viện rồi ạ?” Thẩm Hàm Đại đi đến hỏi ở quầy y tá.
Y tá gật đầu: “Mạnh tiên sinh vừa mới rời đi cách đây không lâu trước khi tiểu thư đến.”
Lại bỏ lỡ mất rồi.
Thẩm Hàm Đại thất vọng bước vào thang máy. Cô chẳng biết phải dùng từ gì để diễn tả tâm trạng lúc này của mình. Cảm giác ấy tựa như cô dốc sức muốn bám lấy một khúc gỗ nổi để cứu mình, nhưng ngay cả cơ hội chạm tới nó cô cũng chẳng có.
Một trời một vực.
Nói vậy chẳng phải chính là khoảng cách giữa cô và Mạnh Hành Chi sao?
Cô cứ ngỡ rằng mình có thể dùng cách này để tiến gần anh hơn, nhưng dường như đến cả ông trời cũng đang nhắc nhở cô rằng, Mạnh tiên sinh là người ở vị trí cao không thể với tới, không phải là người cô có thể vọng tưởng chạm vào.
Bó hoa bách hợp tím mang ý nghĩa sức khỏe trong tay cô, tựa như một trò cười.
Thẩm Hàm Đại đặt bó hoa xuống chiếc ghế dài trong bệnh viện.
Cách đó không xa, một chiếc Rolls-Royce chìm trong màn đêm.
Người đàn ông ngồi ở ghế sau đã thu hết cảnh tượng này vào đáy mắt.
Mạnh Khôn xác nhận: “Là Thẩm tiểu thư.”
Dáng người Mạnh Hành Chi ẩn khuất trong bóng tối, không nhìn rõ diện mạo.
Giọng nói anh có chút lạnh nhạt: “Anh chưa nói rõ với cô ấy sao?”
“Tôi đã bảo rõ, ngài không muốn gặp ai cả rồi.”
Đây vốn đã là lời từ chối rõ ràng nhất.
Nhưng cô gái đó vẫn cứ đến.
Anh thấy cô bước lên taxi, hướng đi lại chẳng phải rời khỏi Macao, cũng không phải đến cửa khẩu.
Trong xe im lặng vài giây, Mạnh Khôn nghe thấy anh lên tiếng, giọng điệu khó đoán: “Đi theo cô ấy.”
Thẩm Hàm Đại không muốn quay về Hồng Kông. Khi tài xế hỏi điểm đến, cô tùy ý báo tên khách sạn trước đây từng ở — Wynn Palace.
Chẳng bao lâu, bầu trời đêm bắt đầu đổ mưa nhỏ.
Thẩm Hàm Đại ngồi bên cửa sổ. Đã gần nửa tháng ở đây, cô vẫn chưa từng có dịp nhìn ngắm kỹ thành phố này.
Từ Đông Lộ Đãng sang Tây Lộ Đãng, qua The Parisian, The Londoner.
Tháp Eiffel lên đèn, kim đồng hồ trên tháp đồng hồ hòa cùng ánh sáng lộng lẫy xung quanh. Trong màn mưa bụi mờ ảo, người ta phút chốc như lạc vào một châu Âu thu nhỏ giữa nước Pháp và nước Anh.
Khắp nơi đều là ánh vàng rực rỡ, kiến trúc xa hoa lộng lẫy, như thể muốn đem vẻ đẹp xa xỉ này hòa vào linh hồn của mỗi người từng nhìn thấy nó, cam tâm tình nguyện chìm vào giấc mộng phồn hoa truỵ lạc của Ma Cao.
Thành phố này không có ban đêm, nhưng chính đêm mới là khoảnh khắc đẹp nhất của nó.
Cô xuống xe ở Wynn Palace.
Mưa dần nặng hạt, cáp treo ngắm cảnh đã ngừng hoạt động, du khách dừng chân trước khách sạn để xem nhạc nước cũng chẳng còn nhiều.
Thẩm Hàm Đại chọn một nơi vắng người đứng đợi phun nước, trên đầu không có gì che chắn, những sợi mưa nhỏ rơi xuống người cô cũng chẳng cảm thấy gì.
Ngắm nhìn xong cảnh đêm tuyệt đẹp, trải qua sự kinh ngạc thoáng chốc ấy, cô vẫn cảm thấy mất mát.
Sự mất mát này không chỉ vì Mạnh tiên sinh, mà còn bởi tương lai mờ mịt của cô.
Mờ mịt không phương hướng, hoang mang bất lực.
Tiếng kèn túi Scotland vang lên khúc dạo đầu quen thuộc, mặt nước vốn yên ả trước mắt chậm rãi dâng lên thành những vòi phun nước.
Là bản nhạc kinh điển “My heart will go on”.
Giọng hát nữ sâu lắng, dịu dàng cất lên những tâm tình lãng mạn, lần nữa đưa ký ức người nghe trở lại câu chuyện tình yêu triền miên quyến luyến trong bộ phim “Titanic”.
Vì yêu mà hy sinh, vì yêu mà trả giá tất cả, thậm chí cả tính mạng. Yêu em hơn bản thân mình, vào lúc em bất lực và đau khổ nhất, kéo em ra khỏi vực sâu tuyệt vọng. Trong hiện thực liệu có thứ tình yêu cảm động, da diết như vậy không?
Sẽ không có.