Quyển 2 - Chương 29

Thẩm Hàm Đại cảm thấy như tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống đất, cả người lập tức nhẹ nhõm hẳn: “Thật tốt quá rồi.”

“Vì vậy Thẩm tiểu thư cũng không cần đợi ở đây nữa, cô có thể trở về Hồng Kông rồi.”

Thẩm Hàm Đại ngây ra một chút, lập tức hiểu được hàm ý trong lời nói của anh ta: “Cháu... không thể gặp Mạnh tiên sinh sao?”

“Tiên sinh cần được yên tĩnh nghỉ ngơi, không gặp bất kỳ ai.”

Muốn gặp Mạnh tiên sinh đích thực còn khó hơn lên trời, nhưng người bị từ chối gặp mặt cũng đâu chỉ có mỗi mình cô. Nghĩ như vậy, nỗi thất vọng trong lòng Thẩm Hàm Đại cũng vơi đi ít nhiều.

“Thẩm tiểu thư không cần lo lắng, hai ngày nữa tiên sinh sẽ xuất viện.”

“Cháu biết rồi.” Mạnh Hành Chi không muốn gặp người, cô ở lại đây thêm nữa cũng chẳng còn ý nghĩa gì: “Hôm nay cháu vẫn nên về trước thôi.”

“Tôi sẽ sắp xếp người lái xe đưa cô về Hồng Kông.”

Thẩm Hàm Đại lắc đầu: “Không cần đâu.”

Cô xốc balo lên vai, rời khỏi bệnh viện.

Không biết có phải vì đã ngủ một giấc ngoài hành lang hay không, trên đường về Hồng Kông, Thẩm Hàm Đại cảm thấy đầu hơi đau, giống như dấu hiệu ban đầu của cảm cúm vậy.

Cô không để tâm lắm, trên đường đi lại nhận được một cuộc gọi từ số lạ, vừa nhấc máy lên nghe thấy giọng của Thẩm Triết, cô lập tức ngắt máy và chặn luôn số điện thoại này, chỉ cảm thấy trong lòng càng thêm phiền muộn.

Nếu có thể, cô thật sự chẳng muốn quay về Hồng Kông chút nào.

Nhưng người đàn ông duy nhất có thể kéo cô thoát khỏi vũng bùn này, hiện tại lại chẳng muốn gặp cô.

Có lẽ bởi anh đã thoát khỏi nguy hiểm, không còn khiến cô bất an lo lắng nữa, mà những suy nghĩ liều lĩnh, táo bạo mà suốt thời gian qua cô cố đè nén, giờ đây lại bắt đầu rục rịch trở lại trong lòng.

Đã giương cung thì không thể quay đầu lại. Nếu bây giờ cô chùn bước, thì vẫn chỉ có thể mãi mãi làm một con rối vô tri vô giác, mặc cho nhà họ Thẩm sai khiến để truy cầu danh lợi.

Thẩm Hàm Đại đấu tranh tư tưởng một hồi lâu, cuối cùng đã hạ quyết tâm.

Sáng hai ngày sau cô còn một môn thi cuối cùng, thi xong sẽ lập tức đến gặp anh để đón anh xuất viện.

Như thế thật là đường đường chính chính, danh chính ngôn thuận.

Hai ngày sau, tại phòng thi của khoa Truyền thông và Báo chí Đại học Trung Văn Hồng Kông, môn thi cuối kỳ cuối cùng đang diễn ra trong không khí vô cùng căng thẳng.

Thẩm Hàm Đại ngồi ở hàng ghế cuối, làm bài xong lập tức kiểm tra lại thật nhanh một lượt, rồi thu dọn đồ đạc đứng dậy nộp bài trước giờ quy định.

Nam sinh ngồi bên cạnh Thẩm Hàm Đại nhìn thấy cảnh này, trong lòng âm thầm khâm phục: Quả nhiên đại thần đúng là khác biệt mà.

Tôn Văn thấy Thẩm Hàm Đại nộp bài rồi, bản thân cô nàng ngồi lại nghĩ nát óc vẫn không làm nổi mấy câu còn sót, thế là cũng vội vàng nộp bài theo rồi chạy ra khỏi phòng thi đuổi theo Thẩm Hàm Đại: “Đại Đại, cậu chờ mình với!”

Thẩm Hàm Đại bị gọi lại ngay chỗ cầu thang.

Tôn Văn là bạn nữ cùng lớp chơi khá thân với cô. Vừa đuổi kịp cô, đối phương lập tức chạy tới ôm chầm lấy Thẩm Hàm Đại, nói: “Vừa nãy trong phòng thi, mình sắp ngủ gật đến nơi rồi, nhưng giờ vừa ngửi thấy mùi hương trên người cậu, mình lại tỉnh cả người đây này!”

Thẩm Hàm Đại bật cười, cùng bạn xuống cầu thang, nói: “Làm gì khoa trương thế chứ.”

“Chẳng khoa trương chút nào đâu. Người cậu thơm thơm ngọt ngọt, dễ chịu lắm luôn! Mình đi mua rất nhiều loại nước hoa có thành phần hoa violet rồi, mà vẫn không thể nào thơm tự nhiên được như cậu ấy!”

Mẹ của Thẩm Hàm Đại xuất thân là thiên kim tiểu thư nhà quyền quý, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng vô cùng tinh tế. Từ lúc sinh ra cô, bà cũng luôn luôn chăm chút nâng niu cô từng chút một.

Tôn Văn không mua được nước hoa có hương giống như cô, bởi vì mùi hương trên người Thẩm Hàm Đại vốn không phải đến từ nước hoa. Tất cả quần áo cô mặc từ nhỏ đều được đem đi xông hương tỉ mỉ, lâu dần, cơ thể cô cũng tự nhiên thấm vào mùi thơm ấy.

“Cậu thử tìm người xông hương cho quần áo xem, sẽ được hiệu quả tương tự đấy.”

“Thật á? Vậy lần sau nhất định mình phải thử mới được!”

Hai người vừa hay bước ra khỏi tòa giảng đường, phía đối diện liền đi tới một người phụ nữ dáng cao ráo, trên mặt đeo kính râm nên không nhìn rõ dung mạo, toàn thân từ đầu tới chân đều là đồ hiệu xa xỉ.

Vừa nhìn thấy Thẩm Hàm Đại, người phụ nữ kia thoáng sửng sốt một chút, rồi lập tức vội vàng khoác túi xách lên, quay đầu đi hướng khác.

“Người kia là Thiệu Khiết đúng không?” Tôn Văn lập tức nói ra thân phận của người phụ nữ nọ: “Đúng là ba ngày không gặp, phải nhìn nhau bằng con mắt khác mà. Cướp mất người theo đuổi cậu, giờ thì dựa vào đóng phim cấp ba mà thành ngôi sao lớn luôn rồi, nhìn từ đầu đến chân toàn đồ hiệu...”

Người theo đuổi mà Tôn Văn nói tới chính là Lê Tĩnh. Khi ấy hắn theo đuổi Thẩm Hàm Đại, còn lái cả siêu xe đứng chắn trước cổng trường Đại học Trung Văn Hồng Kông suốt cả một tháng trời.

Nhưng kết quả cuối cùng, Lê Tĩnh không theo đuổi được Thẩm Hàm Đại, mà lại quay sang hẹn hò với Thiệu Khiết, người từng là bạn quen biết khá thân của cô.