Quyển 2 - Chương 28

Trong thời gian anh nằm viện, những người muốn thăm dò tin tức về anh có lẽ cũng có người thực sự lo lắng cho tính mạng của anh, nhưng phần lớn đều là vì lợi ích cá nhân của chính họ.

Vì thế, để ngăn chặn mọi khả năng, cách tốt nhất vẫn là từ chối gặp mặt và phong tỏa mọi thông tin.

“Tất cả đều làm đúng theo ý tiên sinh. Nhưng vị Thẩm tiểu thư từ Hồng Kông đến thì vẫn luôn túc trực ở bên ngoài, không chịu rời đi.” Mạnh Khôn ngừng một chút rồi nói tiếp: “Trong khoảng thời gian này, Thẩm tiểu thư đã đi qua đi lại giữa Ma Cao và Hồng Kông tổng cộng năm lần.”

“Cô ấy có nói mình đến làm gì không?”

“Tôi có hỏi rồi, cô ấy bảo là đến thăm tiên sinh.”

Một vị Thẩm tiểu thư từ Hồng Kông, có thể lấy được tin tức về bệnh viện nơi Mạnh Hành Chi nằm chắc hẳn đã tốn không ít công sức. Bây giờ lại còn tình nguyện chờ đợi bên ngoài phòng bệnh của anh hết lần này đến lần khác trong suốt mấy ngày liền như vậy.

“Giờ vẫn còn đang ở ngoài đó à?”

“Vâng.” Mạnh Khôn lấy lá bùa bình an ra, đưa đến trước mặt Mạnh Hành Chi: “Cái này là do Thẩm tiểu thư đi cầu xin về.”

Mạnh Hành Chi liếc mắt nhìn lướt qua, thấy rõ bốn chữ viết trên lá bùa – Bình An Kiện Khang.

Thoạt nhìn, cô dường như còn chân thành hơn người khác mấy phần, nhưng đằng sau cái “chân thành” này là gì, chỉ e chính cô rõ nhất trong lòng.

Mạnh Hành Chi không rõ chính mình mang tâm tình gì khi mở miệng nói một câu: “Đi xem thử.”

Người đông dễ lắm chuyện, ngoại trừ những người cần thiết, anh đã cho dọn sạch cả tầng lầu.

Thế nên, hành lang ngoài phòng bệnh anh đặc biệt vắng vẻ, thân ảnh mảnh mai ngồi trên ghế kia càng nổi bật hơn.

Xe lăn lặng lẽ lướt đi trên mặt sàn trơn bóng, tiến đến trước mặt cô gái mà không gây ra chút âm thanh nào.

Cô mặc áo len trễ vai ôm sát người màu trắng sữa, mái tóc đen nhánh nửa vắt trước ngực, nửa buông thả phía sau, để lộ bờ vai trái thanh mảnh. Làn da cô trắng như men sứ tinh tế, còn mềm mại hơn cả màu áo đang mặc trên người.

Chân váy chữ A họa tiết caro màu nâu chỉ dài chưa tới gối, để lộ đôi chân thon dài cân đối. Eo váy siết lại càng khiến vòng eo nhỏ nhắn của cô trở nên nổi bật, khắc họa rõ nét từng đường cong duyên dáng tới cực hạn.

Nhưng bản thân cô lại chẳng hề hay biết, tay phải cầm bút, mí mắt khép lại, che khuất đi đôi mắt hồ ly quyến rũ kia. Chiếc túi Chanel nhỏ màu trắng bên cạnh, dây kéo kéo đến một nửa, dường như quên mất phải kéo kín lại. Tài liệu ôn tập đặt trên đùi cô rơi vài trang xuống đất, tiếng hít thở từ chóp mũi nhẹ nhàng và đều đặn.

Dù ngồi ngủ trên ghế, vị Thẩm tiểu thư này vẫn giữ tư thế ngồi đoan trang, không thể bắt lỗi được điểm nào.

Có thể khiến cô không màng hình tượng thục nữ, ngủ thϊếp đi ngay trên ghế bệnh viện thế này, chắc hẳn là cô đã mệt mỏi đến cực hạn rồi.

Mạnh Hành Chi dời ánh mắt khỏi gương mặt cô, nhìn thấy mấy trang tài liệu vương vãi bên chân, liền cúi người đưa tay ra.

Mạnh Khôn đứng bên cạnh vừa định nhặt giúp anh, thì anh đã nhanh hơn một bước nhặt lấy mấy trang giấy kia.

Mạnh Hành Chi nhìn lướt qua nội dung rất nhanh, xem xong lại chỉnh sửa sắp xếp gọn gàng trở lại.

Ngay lúc chuẩn bị đặt lại bên cạnh cô gái, anh chợt nghe thấy cô như đang nói mơ, nhẹ giọng gọi: “Uncle... sao vẫn chưa tỉnh lại nữa...”

Khi Thẩm Hàm Đại tỉnh lại, cô phát hiện trên chân mình có thêm một chiếc chăn mỏng, ba lô và tài liệu ôn tập đều được xếp ngay ngắn trên ghế bên cạnh.

Khoảng thời gian này cô phải chạy đi chạy lại giữa hai nơi quá nhiều, cơ thể cực kỳ mệt mỏi, lại còn phải bận rộn với kỳ thi, trong lòng có tâm sự nên chất lượng giấc ngủ rất kém, vì thế mới thất lễ ngủ thϊếp đi trên chiếc ghế ngoài hành lang.

Nhưng ai lại tốt bụng như vậy, đắp cho cô chiếc chăn này?

Là Mạnh Khôn sao? Nhưng nhìn chú ấy không giống người sẽ quan tâm đến chuyện như vậy.

Hay là Mạnh Hành Chi? Anh tỉnh rồi à?

Cô còn đang suy nghĩ thì nhìn thấy Mạnh Khôn từ phía hành lang đi tới.

Thẩm Hàm Đại lập tức vén chiếc chăn đang phủ trên chân ra, đứng dậy hỏi: “Xin hỏi, Mạnh tiên sinh tỉnh rồi à?”

Mạnh Khôn gật đầu.