Quyển 2 - Chương 27

“Chuyện này năm đó ở Ma Cao là một giai thoại nổi tiếng đấy. Về sau Mạnh gia cũng thêm một quy tắc: Muốn tranh vị trí người cầm quyền thì trước tiên phải thắng một canh bạc mới đủ tư cách.”

Thẩm Hàm Đại hiếu kỳ hỏi tiếp: “Vậy Mạnh tiên sinh thắng thế nào?”

“Bố nuôi tôi khi ấy thậm chí còn chưa ngồi vào bàn đánh bạc. Chỉ mới vừa tuyên bố ra tiền đặt cược thôi đã khiến đối phương trực tiếp bỏ cuộc luôn rồi!”

Khi Hứa Hàn kể chuyện về Mạnh Hành Chi, trên mặt đều tràn đầy vẻ sùng bái. Giọng nói anh ta bất giác cao lên, dẫn tới việc Mạnh Khôn bước tới gần: “Hứa Hàn, cậu nên về rồi.”

Hứa Hàn lập tức đứng dậy, thái độ trở nên rất kính cẩn: “Chú Khôn à, rốt cuộc tình trạng hiện giờ của bố nuôi cháu thế nào, chú không chịu nói, làm sao cháu yên tâm ra về được đây?”

Mạnh Khôn vẫn giữ nguyên dáng vẻ công thức hóa không hề thay đổi.

Hứa Hàn chẳng còn cách nào khác. Mạnh Khôn là tâm phúc của Mạnh Hành Chi, hắn đã lên tiếng thì anh ta đành phải đeo khẩu trang rời đi. Trước lúc đi, anh vẫn không quên quay lại vẫy vẫy tay với Thẩm Hàm Đại.

Mạnh Khôn lại chuyển hướng nhìn sang phía Thẩm Hàm Đại, hỏi: “Thẩm tiểu thư có việc gì à?”

“Cháu đến để thăm Mạnh tiên sinh.”

“Bây giờ đã ba giờ sáng rồi, Thẩm tiểu thư còn định tiếp tục ở lại sao?”

Khoảng cách đến lúc trời sáng đã không còn bao lâu nữa.

Thẩm Hàm Đại gật đầu: “Chú cứ làm việc của chú đi, đừng để ý tới cháu.”

Mạnh Khôn nhìn cô vài lần, không nói thêm gì nữa, rồi quay người đi vào trong phòng ICU.

Suốt ba ngày liên tiếp sau đó, Thẩm Hàm Đại gần như đều túc trực tại đây, căn phòng cô đặt trước ở Wynn Palace trở nên như chẳng tồn tại.

Những người tới thăm Mạnh Hành Chi, chẳng rõ là vì lệnh đuổi khách ngầm của Mạnh Khôn có tác dụng, hay là vì họ đều đã bị việc khác giữ chân, mà số người đứng chờ ngoài hành lang bắt đầu ngày một thưa dần.

Nhưng chiều nay Thẩm Hàm Đại phải trở lại trường học để tham dự kỳ thi cuối kỳ. Tình trạng của Mạnh tiên sinh lại vẫn chưa có bất kỳ tin tức tốt lành nào, vẫn hệt như mấy hôm trước. Cô cảm thấy có phần nóng ruột bất an. Trong lòng cô vừa hy vọng anh có thể sớm thoát khỏi nguy hiểm, nhưng lại vừa lo sợ trong khoảng thời gian cô rời khỏi Macao, tình trạng của anh sẽ trở nên xấu đi.

Cô suy đi nghĩ lại, cuối cùng lấy điện thoại ra, tìm kiếm ngôi đền linh thiêng nổi tiếng nhất địa phương.

Khi sức người đã không còn tác dụng, thì chỉ còn cách duy nhất là dựa vào cầu thần bái Phật mà thôi.

Rời khỏi bệnh viện, cô vẫy một chiếc taxi, đi đến đền Thiên Hậu để cầu an và xin bùa bình an.

Thẩm Hàm Đại thành kính cầu nguyện, mong Mạnh tiên sinh sớm ngày bình phục, dù cho bản thân cô không đạt được ước nguyện cũng chẳng sao.

Cô mang theo lá bùa bình an trở lại bệnh viện, vừa vặn chạm mặt Mạnh Khôn.

Hai người mấy ngày qua đã gặp nhau rất nhiều lần tại nơi này. Thẩm Hàm Đại từ trong túi lấy ra lá bùa bình an, dùng hai tay đưa tới trước mặt Mạnh Khôn: “Vừa rồi cháu đã tới miếu Thiên Hậu xin bùa bình an cho Mạnh tiên sinh. Người trong miếu bảo rằng lá bùa này để bên cạnh người muốn cầu bình an thì sẽ càng linh nghiệm hơn. Phiền chú chuyển giúp cháu được không?”

Mạnh Khôn trầm ngâm một lúc, cuối cùng vẫn đưa tay nhận lấy, nói: “Thẩm tiểu thư có lòng rồi.”

Thẩm Hàm Đại vẫn còn phải vội về dự thi, bèn nói: “Vậy cháu đi trước đây.”

Mạnh Khôn cầm theo lá bùa bình an quay trở vào phòng ICU chăm sóc cho Mạnh Hành Chi.

Buổi thi hôm nay, trạng thái của Thẩm Hàm Đại không quá tốt, nhưng may mắn môn thi lại là môn cô giỏi nhất, nên để đạt điểm A cũng không khó với cô.

Chỉ là cô vốn luôn đặt yêu cầu rất cao đối với thành tích của bản thân, không hy vọng các môn thi phía sau sẽ xảy ra vấn đề. Sau khi thi xong lại lập tức trở về Macao, cô mang theo cả tài liệu ôn tập.

Một tuần sau, bên trong phòng ICU.

Mạnh Khôn từ bên ngoài bước vào, nhìn thấy người đàn ông trên giường bệnh đang ngồi tựa lưng lên, ánh nắng xuyên qua rèm cửa tạo thành những tia sáng rơi trên đường nét gương mặt anh, khiến cho khuôn mặt không thể nhìn rõ hoàn toàn.

Mạnh tiên sinh đã tỉnh lại từ vài hôm trước, Mạnh Khôn chẳng có gì ngạc nhiên.

Mạnh Khôn nói: “Bên phía gia đình, ai cũng muốn đích thân đến thăm tiên sinh.”

“Cứ như trước đây, ai tôi cũng không gặp.” Giọng Mạnh Hành Chi bình thản: “Cũng đừng để bọn họ tới bệnh viện.”

Từng cử động, từng quyết định của Mạnh Hành Chi đều ảnh hưởng tới toàn bộ tập đoàn Hoa Trăn cũng như gia tộc Mạnh thị.