Cô chớp mắt, liếc thấy cửa xe không đóng hẳn, vẫn còn hé ra một khe nhỏ.
Thẩm Hàm Đại lấy hết can đảm, kéo cửa xe ra rồi chui vào. Trong xe không có ai, cô vừa cảm ơn vừa xin lỗi chủ xe trong lòng, rồi cẩn thận nhẹ nhàng đóng cửa xe lại, cố gắng cúi thấp người hết mức, co lại ở vị trí ghế phụ để che giấu thân hình.
Điện thoại của Thẩm Triết gọi tới không ngừng, màn hình liên tục phát sáng. Cô lật úp điện thoại xuống, không còn nguồn sáng, không gian bên trong xe càng thêm tối mịt.
Theo sự hiểu biết của cô về Thẩm Triết, đối phương chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy, nói không chừng hắn còn gọi người tới lục soát xung quanh, dù có lật tung cả khu này lên cũng nhất định phải tìm được cô.
Nhưng vậy thì sao chứ?
Muốn cô một thân một mình tiếp cận vị Mạnh tiên sinh của Hoa Trăn - Mạnh thị kia, chuyện này chẳng khác nào bảo cô đi nhảy xuống cảng Victoria cả.
Trong xe có một mùi hương nhàn nhạt như có như không, nhẹ nhàng lướt qua chóp mũi cô.
Đầu óc cô mơ mơ màng màng, nhiệt độ cơ thể lúc nóng lúc lạnh, không thể nhận rõ được mùi hương này rốt cuộc là gì.
Chỉ theo bản năng cảm thấy, nó không giống mùi bùn đất ẩm ướt do trời mưa, mà giống như hơi thở của biển cả hơn, sâu thẳm mà yên bình, trong lành đến mức khiến những phiền muộn trong lòng cô được vỗ về. Ngay khoảnh khắc cô sắp sửa ngủ thϊếp đi, đột nhiên giọng cầu xin thảm thiết của một người đàn ông vang lên làm cô giật mình tỉnh lại.
“Xin tha cho tôi đi mà, ngài Fernando, cầu xin ngài…”
Thẩm Hàm Đại cẩn thận áp mặt vào cửa kính xe, nhìn về phía phát ra âm thanh kia.
Ba tên vệ sĩ mặc đồ đen đứng thành một hàng, chắn ngang đường lui của người đàn ông đang liều mạng cầu xin kia.
Ông ta bị vây khốn giữa trời mưa, chiếc áo choàng mục sư trên người đã ướt đẫm, cây thánh giá thêu trên áo cũng méo mó biến dạng theo.
Đối với những người theo đạo Cơ Đốc, Chúa Jesus chính là vị thần của họ. Mà kẻ có thể khiến một tín đồ ngoan đạo phải lộ ra vẻ mặt kinh hoàng, hoảng sợ tột độ như vậy, chỉ có duy nhất một người.
Trước tượng thánh giá được xây bằng đá cẩm thạch, có một người đàn ông đang ngồi.
Mưa đêm dày đặc, hắn ngồi ngược sáng, bên cạnh có người đang giơ cao một chiếc ô đen, che chắn gió mưa cho hắn.
Chiếc áo khoác màu xám khoác hờ trên vai hắn, một nửa vạt áo trải lên bề mặt đá cẩm thạch, nửa kia buông thõng giữa không trung. Ánh đèn đường màu cam mờ nhạt phác họa thân hình hắn, dù chỉ là một bóng dáng thôi cũng đã toát ra cảm giác lạnh lùng vô cùng rõ rệt.
Có một làn khói xanh nhạt từ phía bàn tay trái của hắn chậm rãi bay lên giữa trời đêm. Vì khoảng cách quá xa, Thẩm Hàm Đại không nhìn rõ đó là gì, nhưng ngay giây tiếp theo cô đã thấy người đàn ông kia nâng tay trái lên, đặt tới bên môi.
Là một chiếc tẩu thuốc cán ngắn.
Hắn cầm lên, hút một hơi rồi từ từ nhả khói ra.
Vị mục sư chật vật kia vẫn còn đang khổ sở cầu xin trước mặt hắn.
Nhưng người đàn ông vẫn hoàn toàn thờ ơ, giống như hắn đang tận hưởng khoảng thời gian nhàn rỗi với hơi thuốc này xong rồi mới nhớ tới người đàn ông đang khản giọng tuyệt vọng trước mặt.