Đêm hôm đó, Thẩm Hàm Đại ngủ một giấc mê man, mơ mơ hồ hồ, bị tiếng chuông cửa ồn ào đánh thức. Khi tỉnh dậy, cô cảm thấy đầu óc nặng nề, chân bước đi loạng choạng.
Cô đi ra phía cửa, qua màn hình giám sát ở cửa vào, thấy rõ người đến là Thẩm Triết. Cô không mở cửa, chỉ hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Thẩm Triết đầy vẻ bất mãn nói: “Hôm nay là ngày ba muốn cô về Thẩm gia ăn cơm. Gọi điện thoại cho cô thì cô tắt máy, còn bắt tôi phải đích thân tới đón, cô lớn mặt thật đấy!”
Quy tắc của Thẩm Tòng là mỗi tháng, người nhà họ Thẩm đều phải về nhà ăn cùng nhau một bữa cơm, nghe ông ta giáo huấn vài câu, để nhấn mạnh thân phận gia chủ của mình.
Nếu có ăn cơm thì cũng phải là chuyện buổi tối mới đúng. Thẩm Hàm Đại nhìn thời gian hiển thị trên màn hình, không ngờ đã gần tối rồi, hóa ra cô đã ngủ nguyên một ngày.
Nhưng cô không muốn cho Thẩm Triết vào nhà, chỉ nói: “Anh đứng bên ngoài đợi tôi.”
Thẩm Triết hừ lạnh một tiếng.
Thẩm Hàm Đại vừa sửa soạn bản thân vừa nghĩ lại chuyện xảy ra tối hôm qua.
Mạnh Hành Chi đích thân lái xe đưa cô về nhà, trước lúc đi hình như còn nói với cô câu gì đó.
Cô nghĩ mãi một lúc lâu, cuối cùng vẫn chẳng nhớ ra nội dung câu nói ấy là gì.
Nhưng những chuyện quan trọng thì cô vẫn nhớ rõ: Cô đã giải thích rõ ràng về câu nói hiểu lầm đầy ngượng ngùng kia, mà vị Mạnh tiên sinh ấy, tuy từ chối lời mời của cô, nhưng cũng không tiếp tục so đo với cô nữa.
Xem ra Mạnh tiên sinh hình như cũng không đến nỗi lạnh lùng vô tình như lời đồn đại.
Chiếc laptop đặt trên bàn vang lên một tiếng “ting”, là âm thanh báo có mail mới.
Thẩm Hàm Đại chạy tới xem, thì phát hiện là thư của tổ chương trình "Đêm sân cỏ", nói rằng hợp đồng đã soạn xong và được gửi đi từ hôm qua, nhắc cô chú ý nhận hàng.
Thẩm Hàm Đại tắt máy tính, mang theo sạc dự phòng để sạc pin cho điện thoại, thay giày xong liền bước ra khỏi nhà. Cô phát hiện Thẩm Triết vẫn còn đứng ở cửa chờ mình, tay xách cặp công văn, vẻ mặt cực kỳ thiếu kiên nhẫn.
Cô không dám kiểm tra hộp thư bên cạnh cửa nhà có thư hay không, sợ bị phát hiện, nên thúc giục: “Đi thôi.”
Sau khi lên xe, Thẩm Hàm Đại và Thẩm Triết chẳng có lời nào để nói, cả hai duy trì im lặng suốt đường đi.
Lúc về tới Thẩm gia, Châu Uyển đã ngồi chờ sẵn bên bàn ăn.
Thẩm Triết và Thẩm Hàm Đại một trước một sau đi vào, Thẩm Triết là con trai ruột của Châu Uyển, bà ta kéo anh ta ngồi xuống bên cạnh mình, ân cần hỏi han một hồi lâu, hoàn toàn coi Thẩm Hàm Đại như không khí.
Thẩm Hàm Đại đã sớm quen với điều này, chờ đến khi Châu Uyển và Thẩm Triết nói xong, cô mới lễ phép lên tiếng chào: “Bác cả.”
Châu Uyển ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm cho cô.
Thẩm Hàm Đại không muốn bị người ta bắt được sai sót, cô đã làm đủ mọi phép tắc lễ nghi, như vậy đối phương sẽ chẳng có cớ gì trách móc cô được. Còn chuyện Châu Uyển có trả lời cô hay không, cô hoàn toàn không bận tâm.
Nửa tiếng sau, Thẩm Tòng trở về, bữa cơm tối này mới chính thức bắt đầu.
Ăn được nửa chừng thì nhận được cuộc gọi video từ nước ngoài của Thẩm Viên Tâm. Cô ta là em gái ruột của Thẩm Triết, cũng chính là thiên kim tiểu thư thật sự của nhà họ Thẩm.
Thẩm Tòng vốn đang mang vẻ mặt nghiêm nghị khó chịu, chỉ nghe Thẩm Viên Tâm nói vài ba câu đã vui vẻ trở lại, dặn dò cô ta ở nước ngoài phải chăm sóc bản thân thật tốt, hỏi tiền tiêu có đủ không, ăn uống có đầy đủ không.
Châu Uyển cũng lập tức hóa thân thành người mẹ hiền từ, mỗi lời nói đều thấm đẫm sự nhớ nhung, thương yêu dành cho con gái.
Trên bàn ăn ngồi đầy đủ bốn người Thẩm gia, nhưng cảnh tượng vừa rồi càng khiến Thẩm Hàm Đại nhận thức rõ ràng hơn rằng, cô thậm chí còn không xứng đáng làm vật thay thế cho Thẩm Viên Tâm. Suy cho cùng, cô chẳng qua chỉ là một người ngoài mang họ Thẩm mà thôi.
Bọn họ lưu luyến không rời mà kết thúc cuộc gọi video, Thẩm Tòng lại bắt đầu hỏi chuyện Thẩm Triết: “Hôm qua lễ vật đưa tới xin lỗi Mạnh tiên sinh thế nào rồi?”
“Mạnh tiên sinh không nhận.” Thẩm Triết liếc nhìn Thẩm Hàm Đại một cái: “Nhưng người chuyển lời cũng nói rồi, Mạnh tiên sinh sẽ không truy cứu chuyện này nữa.”
Lúc này Thẩm Tòng mới gật gật đầu, nói: “Ba nghe nói tối nay Mạnh tiên sinh sẽ về lại Macao rồi. Có thể giải quyết ổn thỏa chuyện này trước khi hắn rời đi, ba cũng an tâm.”
Động tác uống canh của Thẩm Hàm Đại chợt dừng lại, sau đó cô đặt thìa xuống bát, cầm tách trà bên cạnh lên nhấp một ngụm để làm dịu lại vị giác.
Cả nhà bọn họ đều thích món canh có vị đậm đà, mặn mòi, từ trước đến nay cô chưa bao giờ uống quen được.
Có lẽ vì Thẩm Tòng nhắc tới Mạnh tiên sinh, khiến cô chợt nhớ tới chén canh hầm mà tối hôm qua anh gọi riêng cho cô.
Có lẽ anh chỉ tiện miệng gọi đại một món, nhưng lại vừa khéo hợp khẩu vị của cô.