Một bát canh hầm được uống thong thả xong xuôi, lại ăn thêm vài miếng đồ ăn nữa, Thẩm Hàm Đại đã thấy no được một nửa.
Những người còn lại trên bàn dường như cũng đã bàn xong việc công, đều lần lượt cầm ly rượu đứng dậy, chuẩn bị đến trước mặt vị Mạnh tiên sinh ở bàn chủ vị để kính rượu.
Người vệ sĩ mặc áo đen ban ngày luôn đi theo Mạnh Hành Chi, không hiểu vì sao bây giờ lại không xuất hiện. Nhưng đây quả thực là một cơ hội tốt để cô biểu hiện sự nhiệt tình.
Cô hơi nghiêng người về phía Mạnh Hành Chi, thấp giọng nói nhỏ: “Uncle, ngài cứ yên tâm uống rượu, lát nữa để cháu lái xe đưa ngài về.”
Vừa nói xong, cô chợt nhìn thấy trong ly của Mạnh Hành Chi hoàn toàn không có chút rượu nào, lại nghĩ rằng có thể là anh không muốn uống.
Quá khao khát muốn vãn hồi hình tượng của mình, Thẩm Hàm Đại chẳng hề suy nghĩ đã lập tức nói: “Nếu ngài không muốn uống thì cháu sẽ đỡ thay ngài.”
Khoảng cách giữa các ghế ngồi vốn không rộng, cô gái hơi nghiêng người tới tuy chưa chạm vào Mạnh Hành Chi, nhưng khoảng cách ấy cũng đủ để mùi hương hoa violet ngọt ngào thoang thoảng trên người cô phảng phất bay vào hơi thở của anh.
Mùi hương này được giấu trong không khí nồng đượm mùi cồn của rượu, khiến nó trở nên đặc biệt dễ chịu và quyến rũ hơn hẳn.
Mạnh Hành Chi còn chưa kịp mở lời thì đã thấy cô gái kia cầm bình rượu lên, nhanh chóng rót đầy vào chiếc ly rượu trắng trước mặt mình.
“Anh Mạnh, ly rượu này tôi kính anh.” Người tới kính rượu nói xong liền lập tức uống cạn.
“Mạnh tiên sinh hôm nay tự mình lái xe đến, không tiện uống rượu, ly rượu này để cháu thay ngài ấy uống...”
Thẩm Hàm Đại để thể hiện thành ý của mình, cũng định một hơi uống cạn.
Nhưng rượu trắng thực sự là thứ cô không thể thưởng thức nổi, vừa đưa vào miệng, cô đã lập tức bị thứ vị cay nồng xộc lên ấy kí©h thí©ɧ đến mức nhíu chặt mày.
Cô cắn răng định uống hết nửa ly rượu còn lại, thì một bàn tay thon dài vươn tới, đoạt lấy ly rượu trong tay cô rồi đặt lại xuống bàn.
Thẩm Hàm Đại lòng đầy nghi hoặc, vừa định nhìn sang phía Mạnh Hành Chi, đã nghe thấy người đứng trước mặt mình nhỏ giọng giải thích: “Tiểu thư à, chúng tôi kính rượu Mạnh tiên sinh, Mạnh tiên sinh không cần uống đâu.”
Mạnh tiên sinh chỉ cần nhận lấy sự kính trọng của bọn họ bằng một ly rượu này là đủ, vốn dĩ anh chẳng cần người nào đứng ra thay mặt uống hộ cả.
Nghe xong lời này, Thẩm Hàm Đại xấu hổ đến mức hận không thể trực tiếp rời khỏi phòng ngay lập tức, tay chân không biết phải đặt vào đâu mới ổn nữa.
Mạnh Hành Chi liếc nhìn cô gái bên cạnh, lúc này đã lúng túng đến mức cả khuôn mặt đỏ bừng như thể sắp nhỏ máu đến nơi. Anh chỉ liếc qua một cái rồi thu hồi ánh mắt, nói với những người còn lại: “Hôm nay đến đây thôi.”
Thấy Mạnh Hành Chi đứng dậy, Thẩm Hàm Đại lập tức đứng lên, theo sát phía sau anh, trông dáng vẻ cứ như sợ sẽ để lạc mất người vậy.
Đợi hai người họ rời khỏi, trong phòng tức thì có người nhận ra Thẩm Hàm Đại, đang muốn dò hỏi quan hệ giữa cô và Mạnh tiên sinh thì bị người khác ngăn lại: “Mạnh tiên sinh kiêng kỵ nhất mấy chuyện kiểu này. Tốt nhất tối nay mọi người đều coi như không biết gì cả.”
Nếu không may chọc giận Mạnh tiên sinh, ai nấy ở đây đều sẽ lãnh đủ hậu quả.
Gió đêm vừa lên, thổi vào gương mặt Thẩm Hàm Đại, khiến cô cảm thấy cái nóng trên người mình đã dịu đi vài phần, nhưng đầu óc lại bắt đầu có chút choáng váng.
Thấy xe của Mạnh Hành Chi đã được người ta đánh đến trước cửa, cô gắng gượng lên tinh thần, mở miệng hỏi: “Uncle, ngài có ngại đi Lan Quế Phường không? Chỗ đó tuy không phải kiểu cao cấp sang trọng, nhưng rất có chất văn nghệ, cũng là một địa điểm nổi tiếng ở Hồng Kông bọn cháu.”
“Nếu uncle không thích nơi ồn ào như thế, vậy đến Peninsula cũng tốt lắm, nơi đó chắc sẽ phù hợp với thân phận của uncle hơn…”
Dù sự việc xảy ra khá bất ngờ, nhưng Thẩm Hàm Đại vẫn rất chu đáo, cố gắng giới thiệu hết một lượt những địa điểm mà cô cảm thấy tốt cho Mạnh Hành Chi.
Nghe cô nói xong, Mạnh Hành Chi vẫn im lặng không đáp, chỉ mở cửa xe ngồi vào vị trí lái xe.
Thẩm Hàm Đại tưởng rằng anh đã bị mình thuyết phục, liền rất tự nhiên ngồi vào ghế phụ bên cạnh, động tác chậm rãi định lấy điện thoại ra chuẩn bị dẫn đường cho anh. Nhưng vừa cầm lên, cô đã nghe thấy anh đột nhiên hỏi một câu: “Bây giờ là mấy giờ rồi?”
Thẩm Hàm Đại thật thà trả lời: “Mười một giờ rưỡi.”
“Mười một giờ rưỡi đêm, cô còn hẹn một người đàn ông vốn chẳng thân quen gì với mình đi ăn khuya.” Giọng của Mạnh Hành Chi nhàn nhạt, không nghe ra vui giận: “Thẩm tiểu thư, cô muốn tôi hiểu chuyện này thế nào đây?”
Hiểu thế nào?
Thẩm Hàm Đại ngây người một chút, mãi một lúc sau mới giật mình hiểu ra ý nghĩa trong câu nói của anh, vội vàng giải thích: “Cháu coi ngài là trưởng bối mà...”
“Trưởng bối?”
Anh là trưởng bối kiểu gì của cô chứ?