Quyển 2 - Chương 18

Ra khỏi thang máy, sắp vào phòng riêng của nhà hàng, Thẩm Hàm Đại hơi chần chừ.

Mạnh tiên sinh chắc chắn sẽ bàn chuyện nghiêm túc, cô đi theo vào dường như không ổn lắm. Cô đang định nói mình sẽ chờ ở bên ngoài thì người đàn ông lúc nãy mở cửa xe cho cô đã ôn hòa đến bên cạnh, nhỏ giọng nói: “Không biết hôm nay có tiểu thư đi cùng, chuẩn bị trước đó không được chu đáo, xin hỏi tiểu thư có kiêng kỵ gì không, hoặc thích món ăn như thế nào ạ?”

“Cảm ơn chú, không cần bận tâm đâu ạ.”

Cuộc trò chuyện này vừa hay khiến Thẩm Hàm Đại bỏ lỡ mất cơ hội mở miệng, đành phải theo Mạnh Hành Chi vào trong phòng riêng.

Trong phòng là một bàn tròn kiểu Trung Hoa, Mạnh Hành Chi được mời vào ghế chủ tọa. Người đàn ông kia lại kéo ghế bên trái anh ra, mời Thẩm Hàm Đại ngồi xuống. Cô hơi thấp thỏm, ngồi vào ghế.

Thấy mọi người lần lượt vào chỗ ngồi, Thẩm Hàm Đại tranh thủ khoảng trống, nhỏ giọng nói với Mạnh Hành Chi: “Uncle, cháu ra ngoài chờ ngài.”

Nhân viên phục vụ vừa được gọi đến, đã đứng bên cạnh Thẩm Hàm Đại, chờ để giúp cô gọi món.

Thẩm Hàm Đại vừa định từ chối, liền nghe người đàn ông bên cạnh bình thản lên tiếng: “Ngồi yên đó.”

Thẩm Hàm Đại lập tức ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn trở lại trên ghế.

Mạnh Hành Chi cầm chiếc khăn nóng đặt bên cạnh lên lau tay, khóe mắt thoáng thấy rõ cô gái ngồi bên cạnh. Bóng dáng mảnh mai trong bộ sườn xám ngồi ngay ngắn thẳng tắp, vạt váy màu trắng ngà vừa khéo dài qua đầu gối. Đôi chân dài trắng nõn khép lại nghiêng sang bên dưới ghế, như sợ chạm phải người đàn ông ngồi kế bên, lát sau lại dè dặt đổi hướng sang phía bên kia.

Tư thế hoàn hảo, đúng là một tiểu thư thục nữ thực sự, nhưng cũng quả thật đang thấp thỏm căng thẳng, sợ đến mức không dám động đậy.

Mạnh Hành Chi đặt khăn xuống, gọi người phục vụ lại, thuận miệng gọi thêm vài món.

Rất nhanh, một bàn món ăn Quảng Đông tinh tế được dọn lên đầy đủ. Sau vài lượt gắp đũa, những người ngồi quanh bàn bắt đầu dần bàn chuyện công việc.

Thẩm Hàm Đại không dám nghe kỹ, tai trái vào tai phải ra, đũa cũng chẳng tiện động vào, chỉ cầm chén trà thỉnh thoảng nhấp một hai ngụm.

Một bát canh hầm được đặc biệt đem đặt trước mặt cô.

Cô nhìn sang phía Mạnh Hành Chi. Lúc này anh đã dừng đũa, tựa người vào ghế ngồi ngay ngắn, hơi ngẩng cằm lên, lắng nghe người bên cạnh báo cáo. Ngón tay đặt trên tay vịn thỉnh thoảng lại nhẹ nhàng gõ gõ, dáng vẻ quan sát của người bề trên được anh thể hiện một cách rõ ràng trọn vẹn.

Chờ đối phương nói xong, anh chỉ keo kiệt chữ nghĩa đáp lại một tiếng "Ừ", rồi ngay lập tức quay sang nhìn Thẩm Hàm Đại trong chốc lát: “Thẩm tiểu thư năm nay bao nhiêu tuổi?”

Thẩm Hàm Đại bị hỏi bất ngờ, luống cuống trả lời: “Năm nay 19...”

“19 tuổi rồi, còn cần người đút cho ăn sao?”

Thẩm Hàm Đại xấu hổ đến mức hai gò má lập tức nóng bừng. Cô vội cầm lấy thìa canh bên cạnh, mở nắp chén canh ra, múc một thìa lên uống. Vừa đưa vào miệng, canh nóng đến mức đầu lưỡi đau nhói, nhưng nếu nhả ra thì lại quá bất lịch sự, cô đành nhịn đau nuốt xuống.

Vừa quay đầu lại, cô liền đυ.ng ngay vào ánh mắt của Mạnh Hành Chi. Ánh nhìn kia vẫn thản nhiên không biểu lộ chút cảm xúc nào, nhưng đặt trong hoàn cảnh lúc này, Thẩm Hàm Đại luôn có cảm giác anh đang ngầm nói về cô: Đúng là vẫn cần người đút thật.

Thẩm Hàm Đại càng thêm lúng túng, vội vàng tránh đi ánh mắt của anh, tự cầm đũa lên bắt đầu gắp thức ăn.

Cô đâu phải trẻ con chưa lớn, hoàn toàn không cần ai dỗ dành mới chịu ăn cơm.

Mạnh Hành Chi rời ánh mắt khỏi người cô, tiếp tục bàn chuyện với những người còn lại.

Từ nhỏ, việc ăn uống của Thẩm Hàm Đại luôn bị quản lý rất nghiêm khắc, không được ăn đồ ngọt, kiêng dầu mỡ và cay nóng. Mỗi bữa ăn chỉ được ăn no sáu phần, lúc nào cũng phải giữ vóc dáng và phong thái thục nữ hoàn hảo nhất.

Dù hiện giờ cô đã trưởng thành, có quyền lựa chọn nhất định, nhưng những nguyên tắc ăn uống khắt khe từ thời thơ ấu đó đã sớm ăn sâu vào thói quen, vô thức ảnh hưởng đến cô đến tận bây giờ.