Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trò Chơi Truy Đuổi

Quyển 2 - Chương 16

« Chương TrướcChương Tiếp »
Giọng điệu lãnh đạm kia đầy vẻ hờ hững chẳng hề bận tâm, khiến Tề Dược Minh bị chặn lời, á khẩu không đáp lại được.

Vở Tử Thoa Ký kết thúc thì trời cũng đã về khuya, Doãn Hồng nghe xong cảm thấy vô cùng thỏa mãn, vừa kéo Thẩm Hàm Đại ra ngoài, vừa hào hứng thảo luận về tình tiết trong vở diễn.

Suốt cả buổi, Thẩm Hàm Đại chỉ nghĩ mãi về việc làm thế nào để cứu vãn mối quan hệ giữa mình và Mạnh Hành Chi, nên hoàn toàn không nghe vào tai một câu hát nào. May mắn thay, nội dung của vở diễn này cô đã từng xem từ nhỏ, nên vẫn có thể nói chuyện với Hồng cô được dăm ba câu.

Hồng cô là người đặc biệt chú trọng việc dưỡng da, trời vừa tối liền vội về để không bỏ lỡ giấc ngủ dưỡng nhan của mình.

Thẩm Hàm Đại tự mình tiễn Hồng cô lên xe riêng. Trước lúc rời đi, Hồng cô còn hạ cửa sổ xe xuống, ôn hòa dặn dò cô: “Cô đã nói từ sớm rồi, cậu thiếu gia nhà họ Hà đó không xứng với con. Giờ con và nó giải trừ hôn ước, cũng coi như ba con làm được một việc tử tế.”

“Con sinh ra xinh đẹp như vậy, chắc chắn không thiếu con trai theo đuổi. Nhưng càng như vậy càng phải sáng suốt, đừng giống mẹ con ngày xưa...” Doãn Hồng nói tới đây hình như cảm thấy không ổn, lại quay về dặn dò Thẩm Hàm Đại: “Tóm lại, những lời đồn đại trên báo chí Hồng Kông kia đừng để trong lòng. Con sau này còn phải làm người dẫn chương trình truyền hình, hơi đâu mà bận tâm đến mấy lời tầm phào đó?”

Chuyện xảy ra đến tận bây giờ, Thẩm Hàm Đại chưa từng nhận được dù chỉ một lời an ủi. Người Thẩm gia chẳng quan tâm danh tiếng của cô, cũng không bận lòng việc trong mắt người ngoài cô sẽ ra sao.

Doãn Hồng có lẽ là người duy nhất ở cả Hồng Kông còn chịu suy nghĩ cho cô. Thẩm Hàm Đại cúi người xuống, đưa tay vào trong cửa xe, ôm lấy bà ấy, giọng nói có chút nghẹn ngào: “... Cảm ơn Hồng cô.”

Doãn Hồng thương xót vỗ vỗ vai cô: “Được rồi, được rồi, mặc sườn xám thì phải đứng cho ngay ngắn mới đẹp, nhanh đứng cho đoan trang vào nào.”

Thẩm Hàm Đại nghe lời thu tay về, đứng thẳng lại một cách thục nữ, ngoan ngoãn vẫy tay với Doãn Hồng nói “good night”. Chờ xe của bà hòa vào đường chính rồi, cô mới xoay người, quay lại theo đường cũ.

Chuyện này liên quan tới tương lai của chính mình, cô nhất định phải tìm vị Mạnh tiên sinh kia nói chuyện lại lần nữa, hóa giải câu nói hiểu lầm ngượng ngùng lúc trước.

Dòng người trong nhà hát đã nhanh chóng tản đi hết, quay lại bên trong rõ ràng không khôn ngoan, Thẩm Hàm Đại liền trực tiếp đi về phía cửa ra vào của bãi đậu xe.

Cô đứng chờ ở con đường nhỏ cạnh lối ra hơn mười phút, quả nhiên thấy chiếc xe Rolls-Royce Ghost nổi bật kia xuất hiện.

Thẩm Hàm Đại vội vàng giơ tay vẫy vẫy trước xe, gọi: “Uncle!”

Thanh chắn xe được nâng lên, chiếc Rolls-Royce từ từ khởi động rồi bắt đầu tăng tốc, xem chừng hoàn toàn không có ý định dừng lại trước mặt cô.

Theo Thẩm Hàm Đại, đó rõ ràng là vì câu nói mạo phạm của cô đã đắc tội với Mạnh Hành Chi. Nếu bây giờ để anh cứ thế rời đi cùng hiểu lầm về cô, thì tiền đồ của cô coi như xong rồi.

Cô nhấc chân trái, run run rẩy rẩy bước một bước về phía làn xe chạy, vừa định bước thêm một bước nữa, tiếng phanh xe sắc bén vang lên khiến toàn thân cô run bắn, sợ hãi lùi lại vị trí ban đầu.

Chiếc Rolls-Royce kia vừa khéo dừng lại ngay trước mặt cô. Cửa sổ ghế lái hạ xuống, lộ ra khuôn mặt sắc nét tựa như tượng điêu khắc bằng đá cẩm thạch của Mạnh Hành Chi.

Trong đôi mắt đào hoa hiếm khi xuất hiện ý cười nhàn nhạt, nhưng giọng điệu lại vô cùng lạnh lùng: “Thẩm tiểu thư, không cần mạng nữa sao?”

Mặc dù Mạnh Hành Chi đang cười, nhưng trong hoàn cảnh này, Thẩm Hàm Đại lại hoàn toàn không cảm thấy anh dễ gần chút nào.

“Cần ạ...”

Cô vẫn chưa hoàn hồn từ cú sốc vừa rồi, giọng nói còn mang theo một chút run rẩy rất khó nhận ra.

Mạnh Hành Chi khẽ rũ mắt xuống, nhìn rõ vị trí mà Thẩm Hàm Đại đang đứng bên ngoài xe. Đôi chân mang giày cao gót màu trắng của cô đứng ngay sát mép bậc thềm lối đi dành cho người đi bộ.

“Cần thì lùi lại.”

Thẩm Hàm Đại nghe lời, vừa định nhấc chân lùi về phía sau, thì thấy bàn tay Mạnh Hành Chi đặt trên vô lăng hơi động đậy. Chẳng lẽ anh định nhấn ga đi luôn sao?

“Uncle, ngài ăn tối chưa?” Cô nhanh chóng lên tiếng giữ người lại: “Nếu chưa thì tối nay cháu làm chủ, mời uncle một bữa được không?”

Đã là nhận lỗi thì đương nhiên phải mời ở bàn ăn rồi, chỉ nói suông thì có gì chân thành chứ?

Mạnh Hành Chi chẳng thèm ngẩng mắt lên: “Có hẹn rồi.”

Mạnh tiên sinh rất khó hẹn.

Thẩm Hàm Đại lập tức đổi lời: “Vậy cháu hẹn suất thứ hai, mời uncle ăn khuya được không?”
« Chương TrướcChương Tiếp »