Trước khi Thẩm Triết xuống xe và chạm mặt cô, Thẩm Hàm Đại đã nhanh hơn một bước, trốn vào khu rừng phía sau, nhỏ giọng nói: “Tôi đã nói với anh từ trước rồi, tôi sẽ không đi đâu.”
“Mày không có quyền từ chối! Việc này liên quan đến sự phát triển sau này của công ty, tối nay mày nhất định phải đến đó móc nối với Hoa Trăn - Mạnh thị!”
Giọng điệu sai khiến đầy ngạo mạn kia, cứ như thể trong mắt hắn, Thẩm Hàm Đại chỉ là một con búp bê rối không hề có ý chí riêng, chỉ có thể để hắn tùy ý sai bảo, khống chế.
Thẩm Hàm Đại nắm chặt điện thoại, cố nén cơn đau đầu, đáp lại câu cuối cùng: “… Tôi đã bảo không đi là không đi.”
Cô vừa nói xong, định cúp máy, thì bên kia Thẩm Triết dường như đã đoán trước được phản ứng này, mạnh tay đập cửa xe một cái, lớn tiếng nói: “Được thôi, mày không ra thì tao sẽ tự vào trong đó lôi mày ra, đến lúc đó đừng trách tao làm phiền tang lễ của bố Hà Gia Trạch!”
Bây giờ Hà Gia Trạch chắc chắn đã hận thấu xương người Thẩm gia, ngay cả Thẩm Hàm Đại cũng không dám vào trong để viếng, nếu lúc này Thẩm Triết tiến vào, với tính khí của anh ta, không tìm được Thẩm Hàm Đại thì nhất định sẽ túm lấy Hà Gia Trạch mà đòi người.
Thẩm Hàm Đại vốn dĩ có thể lập tức bỏ đi ngay bây giờ, nhưng họ đã nợ Hà gia quá nhiều rồi, nếu như đến cả tang lễ của chú Hà cũng bị Thẩm Triết phá rối, thì cô thật sự sẽ chẳng còn mặt mũi nào nhìn Hà Gia Trạch nữa.
Lời nói còn nhanh hơn suy nghĩ trong đầu, cô lập tức nói: “Anh đừng đến làm phiền anh ấy, tang lễ đã kết thúc rồi, tôi cũng sớm đã rời đi…”
Một tràng tiếng còi xe dồn dập đột nhiên vang lên át đi giọng nói của Thẩm Hàm Đại, làm bại lộ vị trí của cô. Cô nhìn thấy Thẩm Triết lập tức quay đầu nhạy bén nhìn về phía cô đang đứng.
Thẩm Hàm Đại nhanh chóng ngắt máy, xoay người chạy đi.
Gió lạnh mưa phùn, đèn đường ven lối đi cũng chẳng quá sáng rõ. Cô cố gắng nhận ra đường phía trước, nhưng gót giày lại bất cẩn trượt chân vì mặt đất ẩm ướt, khiến cô suýt chút nữa té ngã.
Cô vội chống tay vào một cái cây bên cạnh mới miễn cưỡng đứng vững được, nhưng phía trước đã không còn cây cối để che chắn nữa, chỉ còn lại một bãi cỏ trống trải, vừa nhìn là đã thấy ngay người đứng ở đó.
Thẩm Hàm Đại không chắc Thẩm Triết có đuổi kịp mình hay không. Điện thoại trong tay vẫn đang liên tục rung lên, cô quyết định trực tiếp tắt âm. Trong đầu đang chóng mặt mơ hồ của cô lúc này chỉ còn một suy nghĩ duy nhất, đó là cô sẽ không đi dự tiệc, cũng sẽ không làm công cụ để Thẩm gia vọng tưởng trèo lên quan hệ với Hoa Trăn - Mạnh thị, cho nên cô tuyệt đối không thể để Thẩm Triết đưa về.
Mà chiếc Rolls-Royce đang bật đèn pha chói mắt đậu ở bên cạnh con đường nhỏ trên bãi cỏ kia, giờ phút này dường như trở thành hy vọng duy nhất của cô.
Thẩm Hàm Đại cố gắng gượng dậy, chạy đến bên cạnh cửa xe, vốn định cầu cứu người ngồi trong xe, nhưng lớp phim cách nhiệt bảo mật cao lại che kín toàn bộ cảnh tượng bên trong xe, không thấy rõ gì cả.