Cho đến khi nghe thấy giọng nói quen thuộc gọi mình: “Đại Đại, con đi nhầm chỗ rồi.”
Thẩm Hàm Đại ngẩng đầu, nhìn thấy người phụ nữ quý phái mặc váy nhung xanh sẫm đang dựa vào lan can tầng hai vẫy tay với cô: “Chỗ chúng ta ở bên này cơ.”
Lúc này, Thẩm Hàm Đại mới phát hiện mình đi theo Mạnh Hành Chi đến tận hội trường biểu diễn.
Cô cất tiếng gọi một câu "Hồng cô", rồi lại quay sang người đàn ông trước mặt, ngoan ngoãn lên tiếng: “Uncle, hôm nay cháu đi cùng trưởng bối đến xem vở Tử Thoa Ký, giờ phải qua đó trước đây ạ...”
Mượn lý do đi cùng trưởng bối để rời khỏi vị Mạnh tiên sinh này, vô cùng hợp tình hợp lý.
Vài giây sau, cô nghe được tiếng anh đáp lại, giọng điệu vẫn keo kiệt chữ nghĩa như trước: “Ừ.”
Thẩm Hàm Đại như được đại xá, vội vã không kịp chờ đợi mà chạy xa khỏi bên cạnh anh.
Khóe mắt của Mạnh Hành Chi thoáng lướt qua bóng dáng mảnh khảnh rời đi của cô, chỉ liếc một cái rồi lập tức thu hồi ánh nhìn.
Doãn Hồng chìa tay về phía Thẩm Hàm Đại đang chạy tới: “Mặc sườn xám mà chạy vội như thế làm gì? Chẳng còn dáng vẻ thục nữ chút nào.”
Thẩm Hàm Đại nhào vào lòng Doãn Hồng, cười làm nũng: “Con nhớ Hồng cô mà.”
Doãn Hồng bị cô dỗ cho bật cười: “Nhớ cô? Vậy sao gọi điện cháu chẳng chịu nghe máy? Con mà còn không xuất hiện nữa thì Hồng cô cũng phải gọi cảnh sát tới tìm con rồi đấy.”
Hiện tại, Doãn Hồng vẫn đang là quản lý trực thuộc công ty giải trí Hồng Thịnh, mà Lê Tĩnh lại chính là thiếu gia của Hồng Thịnh, có tầng quan hệ này, Thẩm Hàm Đại lo sợ Doãn Hồng khó xử, chỉ nhẹ nhàng lướt qua một câu: “Xin lỗi Hồng cô, điện thoại con để chế độ im lặng, vừa rồi lại gặp phải Lê Tĩnh nữa.”
Chuyện ngày trước Lê Tĩnh theo đuổi Thẩm Hàm Đại bị từ chối từng gây ồn ào rất lớn trong giới giải trí Hồng Kông, Doãn Hồng tất nhiên cũng biết rõ việc này.
Doãn Hồng hiểu rõ tác phong ngày thường của Lê Tĩnh, nhắc nhở Thẩm Hàm Đại: “Thằng nhóc xui xẻo Lê Tĩnh kia thủ đoạn theo đuổi con gái cực kỳ kém cỏi, bây giờ lại còn đang dây dưa với nữ minh tinh mới ký hợp đồng của công ty, Thiệu Khiết, sau này con gặp cậu ta thì cứ né ra cho xa, tránh bị vướng cả người xui xẻo…”
Thẩm Hàm Đại nghe thấy hai chữ “Thiệu Khiết”, lòng bỗng nhiên nhảy dựng lên.
“À đúng rồi Đại Đại, người đàn ông vừa đi vào cùng với con lúc nãy là ai vậy?”
Thẩm Hàm Đại còn chưa kịp phản ứng, hỏi lại: “Ai cơ ạ?”
“Chính là anh chàng con lai mặc sơ mi cổ chữ V màu lông lạc đà, để tóc kiểu đuôi sói ấy, mắt thì như hạt lưu ly, dáng người còn săn chắc hơn cả thí sinh thi Nam vương ấy chứ...”
Bà vừa nói vừa ôm lấy Thẩm Hàm Đại nhìn sang bên cạnh: “Cậu ta vừa bước vào, tất cả phụ nữ trong hội trường đều hận không thể nhìn xuyên thấu người ta.”
Ánh đèn trong hội trường hơi tối, Mạnh Hành Chi đứng ở bậc thang, bị một người phụ nữ xa lạ chạy theo lên tầng chặn lại.
Vai rộng, eo thon, chân dài, còn để một kiểu tóc đuôi sói cực kỳ kén người, nhưng đặt trên khuôn mặt tinh xảo như được điêu khắc của Mạnh Hành Chi, lại trở nên hoàn hảo và vô cùng quyến rũ.
Thẩm Hàm Đại bỗng dưng nghĩ, nếu Mạnh tiên sinh đi tham gia cuộc thi "Nam vương khu vực Macao", chắc chắn sẽ giành được giải nhất.
Cô lờ mờ nghe thấy người phụ nữ đang bắt chuyện với Mạnh tiên sinh nói là “muốn xin số điện thoại và WhatsApp”, cô còn đang thay người kia thầm lo lắng, đã thấy người vệ sĩ áo đen của Mạnh tiên sinh bước tới, lịch sự mời đối phương xuống khỏi bậc thang.
Ngồi vào chỗ rồi, Doãn Hồng vẫn còn cảm thán: “Đúng là dáng vẻ như thiếu gia, chẳng biết lai huyết thống nước nào mà sinh ra đẹp trai dữ vậy!”
Thẩm Hàm Đại nghĩ nghĩ rồi nói: “Chắc là Bồ Đào Nha đấy.”
“Lai Trung-Bồ à? Có thể lai ra thành như cậu ta thì cũng hiếm thấy thật.” Doãn Hồng chậc chậc tán thưởng, bệnh nghề nghiệp cũng lập tức nổi lên: “Nếu cô trẻ lại chừng mười tuổi, nhất định phải ký hợp đồng với cậu ta mới được!”
“Hồng cô à, cô đừng có nghĩ nữa.” Thẩm Hàm Đại nhắc nhở trưởng bối một chút: “Ngài ấy là người cầm quyền Mạnh gia ở Macao, Mạnh Hành Chi tiên sinh đấy.”
“Mạnh gia chẳng phải gia tộc ngang danh với Niên gia ở Hồng Kông chúng ta sao? Đó đều là những nhân vật quyền thế ngập trời.” Doãn Hồng lập tức thu lại suy nghĩ, nhận xét thêm hai câu: “Còn trẻ như thế đã nắm quyền, chắc chắn không phải loại thiện nam tín nữ gì rồi.”