Quyển 2 - Chương 13

Thành phố ven biển, cứ hễ trời trong là bầu trời lại xanh biếc, trong veo như vừa được gột rửa.

Trùng hợp hôm nay cô gái ăn vận khác ngày thường, mặc một chiếc sườn xám màu trắng ngà, hoa văn hoa sen đôi quấn quanh thân áo, nở rộ theo từng đường cong mềm mại trên người cô. Một nửa mái tóc đen nhánh được búi lệch phía sau, nửa còn lại thả nhẹ trước ngực, điểm xuyết thêm một chiếc trâm hoa sen bằng bạch ngọc thanh nhã trên tóc, càng tôn lên khí chất thanh lãnh, thoát tục của cả người cô.

Cô chỉ đứng im ở đó thôi, đã đủ giống như một bức tranh thủy mặc từ tay danh gia.

Nhưng lúc này, cô gái lại đang hướng về phía Mạnh Hành Chi, chạy từng bước nhỏ dưới ánh nắng.

Làn gió nhẹ lướt qua mái tóc đen cùng vạt áo của cô, mang theo vài sợi hương ngọt ngào thoang thoảng, dịu nhẹ mà quyến rũ, theo không khí lan đến tận hơi thở của Mạnh Hành Chi.

Cô dừng bước ngay khi chỉ cách Mạnh Hành Chi có một khoảng rất gần, ngẩng cao chiếc cổ thon dài, dùng đôi mắt hồ ly ướŧ áŧ kia nhìn về phía anh.

Ánh mắt lưu chuyển ấy hoàn toàn không còn nét lạnh lùng phù hợp với bộ sườn xám tao nhã cô đang mặc, mà thay vào đó chỉ có nét diễm lệ pha lẫn chút nhút nhát, cùng với hơi nước mờ mịt trong mắt, không rõ là do oan ức hay vì chột dạ.

Trông như một con cáo nhỏ vừa phạm lỗi.

Chỉ riêng việc đối diện ánh mắt với vị Mạnh tiên sinh này thôi, cũng đã đủ tiêu hao hết sạch dũng khí của Thẩm Hàm Đại rồi. Thế mà lúc này anh còn đang dùng tư thế cao cao tại thượng đó, cúi xuống nhìn cô, không nói một lời.

Cô căng thẳng tới mức cảm giác hô hấp cũng bị buộc phải ngừng lại, nhỏ giọng gọi thêm một lần nữa: “Uncle...”

Tiếng nói dịu dàng nhỏ nhẹ của cô gái, trong giọng điệu rõ ràng đang mang theo sự cầu xin.

“Mạnh tiên sinh!” Lê Tĩnh lập tức thu lại bộ dạng bất cần vừa rồi, cung kính giải thích: “Tôi và Thẩm nhị tiểu thư chỉ là có chút cãi vã thôi, còn chưa đến mức bắt nạt cô ấy.”

Vị Mạnh tiên sinh này tiếng tăm lẫy lừng, tuyệt đối không phải người mà Lê gia hắn có thể đắc tội.

Vì vậy, khi vừa nghe thấy Thẩm Hàm Đại gọi Mạnh tiên sinh là “uncle” rồi còn chạy tới tố cáo hắn, sự thân thiết giữa hai người này khiến hắn tức khắc thay đổi thái độ.

Thẩm Hàm Đại vừa nghe xong liền biết ngay Lê Tĩnh đang cố tình nói giảm nói tránh.

Nếu là ngày thường, cô nhất định sẽ vạch trần ngay bộ mặt tiểu nhân thấy gió bẻ buồm này của hắn. Nhưng hiện tại, cô đang mượn danh nghĩa người khác để ra oai. Mà người cô đang mượn oai đây, vừa mới bị cô dùng lời lẽ thiếu nghiêm túc xúc phạm đến. Đã vậy, anh còn chưa hề tỏ rõ thái độ rằng sẽ đứng về phía cô nữa.

Cô vừa uất ức lại vừa sợ hãi, càng không còn mặt mũi nào để gọi thêm tiếng "uncle" lần thứ ba nữa.

Cảnh tượng này khiến Lê Tĩnh nhìn ra chút manh mối. Hắn vừa cười, vừa bước lại gần Thẩm Hàm Đại, nói: “Mạnh tiên sinh thân phận tôn quý, công việc bận rộn. Thẩm nhị tiểu thư, chuyện riêng giữa chúng ta, tốt nhất vẫn là đừng kéo cả Mạnh tiên sinh vào làm gì...”

Nói xong hắn liền định kéo Thẩm Hàm Đại ra khỏi bên cạnh Mạnh Hành Chi. Thẩm Hàm Đại lập tức tránh hắn như tránh rắn rết, liên tục lùi về phía sau vài bước, rồi trốn ra sau lưng Mạnh Hành Chi.

Lê Tĩnh đưa tay túm hụt, có chút tức giận mất khống chế lại muốn đưa tay lần nữa, nhưng động tác sơ ý thiếu cân nhắc, suýt chút nữa đã chạm phải Mạnh Hành Chi.

Mạnh Khôn đứng bên cạnh vừa định ra tay, nhưng Mạnh Hành Chi đã nhanh hơn.

Cánh tay của Lê Tĩnh nhanh chóng bị anh nắm chặt lấy, sức lực lớn đến mức biểu cảm trên gương mặt hắn lập tức cứng đờ. Lê Tĩnh cố thử giãy giụa, nhưng phát hiện bản thân hoàn toàn không thể cử động nổi.

Mạnh Hành Chi sắc mặt không chút gợn sóng, lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái: “Tên.”

Lê Tĩnh sợ đến mức gương mặt gần như trắng bệch: “Lê... Lê Tĩnh, nhà họ Lê của Hồng Thịnh... Xin Mạnh tiên sinh giơ cao đánh khẽ!”

Mạnh Hành Chi buông tay.

Lê Tĩnh đau đớn lập tức ôm lấy cánh tay mình, bên tai bỗng vang lên giọng nói hờ hững của người đàn ông: “Về nói với Lê Hồng Thịnh, bảo ông ta dạy dỗ lại cháu trai của mình cho tốt.”

Cả người Lê Tĩnh tức khắc cứng đờ.

Lê Hồng Thịnh là ông nội của hắn, mà Mạnh tiên sinh rõ ràng không thèm hạ mình xuống ngang hàng để giáo huấn trực tiếp, chỉ dùng cách để hắn truyền lời thay — rõ ràng là đang nhắc nhở thẳng mặt Lê Tĩnh.

“... Vâng.”

Mạnh Khôn tiến lên phía trước, đưa Lê Tĩnh đang chắn đường qua một bên. Chướng ngại vật vừa biến mất, Mạnh Hành Chi lập tức cất bước rời đi, để lộ ra Thẩm Hàm Đại vẫn đang đứng phía sau lưng anh.

Cô gái hiển nhiên vẫn chưa kịp hoàn hồn sau những chuyện vừa xảy ra, mãi đến khi thấy bóng dáng người đàn ông sắp khuất khỏi khúc cua, cô mới vội vàng chạy bước nhỏ đuổi theo.

Trong đầu cô vẫn đang rối bời, vừa rồi tuy Mạnh Hành Chi không rõ ràng bày tỏ lập trường, nhưng nhìn chung toàn bộ kết quả, thì chắc anh đang đứng về phía cô rồi nhỉ?

Vậy thì liệu cô có thể mặt dày hiểu rằng, câu nói tùy tiện ban nãy rằng muốn “câu kéo anh” kia, cũng không bị anh để bụng hay không?

Cứ mải miết suy nghĩ như thế, dưới chân cô gần như vô thức mà bước theo Mạnh Hành Chi. Anh bước lên bậc thang, cô cũng lên theo. Anh rẽ ngoặt, cô cũng rẽ.

Từng bước từng bước, ngoan ngoãn đi sát theo sau.