Quyển 2 - Chương 12

Lời nói vừa khó nghe lại chói tai, Thẩm Hàm Đại âm thầm siết chặt chiếc túi xách, không muốn dây dưa thêm với kẻ công tử ăn chơi này nữa, cô quay người định bỏ đi.

Nhưng Lê Tĩnh còn nhanh hơn, lập tức chặn trước mặt cô, như một bức tường chắn ngang lối đi của cô: “Sao vậy, bị tôi nói trúng nên chột dạ rồi?”

Thẩm Hàm Đại nhanh chóng phản bác: “Tôi chột dạ cái gì? Tôi đâu có làm chuyện thất đức nào. Những công ty giải trí chuyên núp sau lưng tôi để lợi dụng tên tuổi tôi kiếm tiền kia mới là kẻ nên chột dạ chứ.”

Lê Tĩnh là thiếu gia của công ty giải trí Hồng Thịnh. Một thời gian trước, Thẩm gia thấy Hà gia phá sản, liền vội vàng đơn phương hủy hôn ước. Chuyện này bị công ty giải trí Hồng Thịnh đưa tin rầm rộ, còn Thẩm Hàm Đại thân là người trong cuộc thì càng bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.

Hồng Thịnh mượn danh cô để tăng doanh thu, thậm chí còn viết tặng cô một câu văn vẻ “mười phần dung mạo mỹ nhân, chín phần tính tình bạc bẽo”, châm biếm cô tuy đẹp nhưng lại là kẻ bạc tình bạc nghĩa, bỏ rơi vị hôn phu lúc người ta gặp khó khăn.

Danh tiếng của Thẩm Hàm Đại vì chuyện này không chỉ bị tổn hại nghiêm trọng, mà còn trở thành đề tài để giới danh viện, thiếu gia Hồng Kông đem ra chế giễu trong những cuộc trà dư tửu hậu.

“Hồng Thịnh chúng tôi trước giờ luôn dựa trên sự thật mà nói. Lúc Hà Gia Trạch chật vật nhất, bỏ rơi anh ta, biến anh ta thành chó nhà có tang, chẳng phải chính là nhà họ Thẩm và cô – Thẩm nhị tiểu thư sao?”

Lê Tĩnh thấy sắc mặt Thẩm Hàm Đại lập tức trắng bệch, biết rõ câu này đã đánh trúng vào điểm yếu của cô, giọng nói càng thêm mỉa mai: “Còn giả vờ thanh cao vô tội làm gì nữa, cô tưởng mình vẫn còn là bông hoa trắng tinh khiết, được người ta nâng niu như ngày xưa sao?”

Tiểu thư danh tiếng đã tổn hại, cho dù dung mạo có xinh đẹp đến đâu, trước khi muốn tiếp cận cô cũng phải cân nhắc đến vị hôn phu cũ vừa mới bị cô vứt bỏ như chó nhà có tang kia.

“Thẩm Nhị tiểu thư, cô nên tự biết rõ thân phận của mình đi. Cô chẳng qua chỉ là một con chim hoàng yến được nhà họ Thẩm nuôi để đổi lấy danh lợi mà thôi.”

Sự thật này, Thẩm Hàm Đại từ lâu đã hiểu rõ. Nhưng khi bị người mình chán ghét vạch trần, chế giễu một cách tàn nhẫn ngay giữa chốn đông người, cô vẫn cảm thấy chân tay lạnh toát, như thể mình đang chìm trong một dòng sông băng giá lạnh, cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương ép cô đến mức không thở nổi.

Lê Tĩnh cúi thấp đầu, ghé sát về phía cô: “Bây giờ chỉ có mình tôi còn dám chìa tay giúp cô thôi, cô nên biết điều mà chấp nhận đi.”

Sau khi chế giễu liền lập tức đưa tay ra giả vờ giúp đỡ, chẳng qua là muốn thấy cô vẫy đuôi cầu xin hắn.

Thẩm Hàm Đại cố nén cơn ghê tởm, ngẩng đầu hỏi lại hắn: “Anh xứng à?”

“Cái gì?”

“Xứng làm đối tượng tôi muốn câu kéo sao?” Thẩm Hàm Đại cố tình nhấn mạnh từng chữ, giọng nói dịu dàng ngọt ngào vẫn còn mang theo sự ngây thơ chưa trải đời của thiếu nữ, nhưng những lời nói ra thì lại cực kỳ chói tai: “Anh không xứng.”

“Tôi không xứng?” Lê Tĩnh tự nhận rằng, xét về gia thế trong giới Hồng Kông, hắn hoàn toàn dư sức để xứng đôi với cô con gái thứ hai đã bị tổn hại danh tiếng của Thẩm gia.

“Thẩm Nhị tiểu thư đúng là lòng dạ cao hơn trời, vậy tôi cũng muốn hỏi thử xem, ai mới là người xứng đáng để cô chịu hạ thấp thân phận đi câu kéo đây!”

Thẩm Hàm Đại khinh thường trả lời loại câu hỏi vừa trẻ con lại đầy xúc phạm này của hắn, lần nữa quay người bỏ đi, nhưng Lê Tĩnh như bị câu “anh không xứng” vừa rồi chọc trúng cơn giận, mạnh tay giữ chặt lấy cổ tay cô, nhất quyết không để cô đi.

“Nói đi! Hôm nay cô không nói ra một cái tên thì đừng hòng rời khỏi đây!”

Thẩm Hàm Đại giãy giụa không được, vừa giận vừa uất ức, gần như không thể chịu nổi mà hét lên:

“Mạnh Hành Chi!”

“Nếu tôi muốn câu kéo ai thì cũng phải đi câu kéo Mạnh Hành Chi!”

Một tiếng còi xe không đúng lúc, bất chợt vang lên phía sau bên cạnh Thẩm Hàm Đại.

Cuộc nói chuyện bị gián đoạn, Lê Tĩnh quay người lại, vừa định mở miệng chửi mắng thì bỗng nhiên khựng lại, không rõ là nhìn thấy cái gì.

Thẩm Hàm Đại nghiêng đầu nhìn sang, lập tức nhìn thấy một chiếc Rolls-Royce màu xanh đen.

Màu sắc và kiểu dáng khác hẳn so với những chiếc Rolls-Royce thường gặp. Đây chính là chiếc Wraith phiên bản coupe đặc biệt, đặt làm thủ công và chỉ có duy nhất một chiếc trên toàn thế giới.

Chiếc xe có thể khiến thương hiệu xe hơi cao cấp nổi tiếng toàn cầu phải tình nguyện cúi đầu, tận tâm chế tạo như vậy, thì thân phận của chủ nhân đứng sau đó không cần nói cũng rõ.

Nhưng điều khiến Thẩm Hàm Đại lập tức cứng người không chỉ dừng lại ở đó, mà còn bởi biển số xe của chiếc Wraith này.

Phía trước xe lần lượt treo ba biển số, lần lượt là:

[粵Z1220澳].

[MS-12-20].

[FERNANDO].

Không nghi ngờ gì nữa, chủ nhân của chiếc xe này chắc chắn tới từ Macao.

Fernando của khu Macao.

Ngài Fernando.

Vị trí mà cô và Lê Tĩnh đang tranh cãi, vừa vặn chắn ngay trên con đường dẫn vào hầm để xe của chiếc Wraith kia.

Cô cũng chẳng biết chiếc xe này đã dừng lại phía sau cô và Lê Tĩnh bao lâu rồi. Càng không biết chủ nhân ngồi trong xe rốt cuộc đã nghe được bao nhiêu câu trong cuộc đối thoại vừa rồi.

Từ ghế lái bước xuống một người đàn ông có gương mặt hung dữ, cách ăn mặc và diện mạo giống hệt người vệ sĩ mặc đồ đen mà Thẩm Hàm Đại từng gặp trước cửa nhà thờ đêm hôm ấy.

Người đó vòng sang phía bên kia xe, mở cửa, cung kính đứng chờ.

Người đàn ông lai cao lớn kia ung dung, thong thả bước xuống xe.

Anh ngẩng đầu, ánh mắt hướng về phía Thẩm Hàm Đại và Lê Tĩnh.

Vẫn là đôi mắt ấy, đôi mắt dịu dàng như đang chan chứa tình ý, nhưng cảm xúc trong đáy mắt thì lạnh lẽo đến mức khiến người khác phải kinh sợ.

Chắc chắn là anh đã nghe thấy cả rồi, chắc chắn là cô xong đời rồi.

Bị chính người trong cuộc bắt quả tang tại trận, Thẩm Hàm Đại hoàn toàn không biết bản thân nên làm thế nào nữa.

Đúng lúc này, cổ tay đang bị Lê Tĩnh nắm lấy đột nhiên truyền đến một cơn đau nhói.

Thẩm Hàm Đại đau đến mức mắt phủ đầy hơi nước. Bỗng nhiên đầu óc nóng lên, cô liều mạng dùng hết sức giật tay mình ra khỏi Lê Tĩnh, chạy nhanh đến bên cạnh Mạnh Hành Chi, giọng đầy ấm ức, nước mắt lưng tròng nói:

“Uncle, anh ta bắt nạt cháu...”

-

[Lời tác giả].

Đại Đại chính là kiểu vừa yếu ớt vừa nhát gan, vừa sợ hãi vừa thích làm nũng, vừa thích giả vờ ngoan ngoãn nhưng vẫn muốn đi câu kéo người ta.

Ba biển số xe của uncle ở đại lục không thường thấy, để tôi giải thích một chút:

[粤Z1220澳] đại diện cho tỉnh Quảng Đông (粤), có thể lái xe vào nội địa.

[MS-12-20] là biển số xe của Macao. Vì tên tiếng Bồ Đào Nha của Macao là "Macao" nên mở đầu bằng chữ M. Lịch sử liên quan tới Bồ Đào Nha ở Macao tôi sẽ không nói dài dòng nữa.

[FERNANDO] là biển số xe tùy chỉnh (được cá nhân hóa) ở Hồng Kông. Người sở hữu biển số này cần phải tham gia đấu giá, ai trả giá cao thì sẽ có được. Fernando vừa là tên tiếng Anh vừa là tên tiếng Bồ Đào Nha của Mạnh tiên sinh.

Một chiếc xe có thể mang cùng lúc ba biển số, nghĩa là chiếc xe này có thể tự do di chuyển ở ba khu vực: Macao, Hồng Kông và Quảng Đông.