Quyển 2 - Chương 10

Sau khi Thẩm Hàm Đại rời khỏi trường đua ngựa tư nhân thì trời đã tối.

Cô hiện đang theo học ngành Báo chí và Truyền thông năm thứ hai tại Đại học Trung Văn Hồng Kông.

Bây giờ đang là tuần cuối kỳ, các môn học gần như đều đã kết thúc, việc còn lại chỉ là ôn tập chờ kỳ thi cuối kỳ. Vì vậy, cô không trở về ký túc xá trường mà về nhà riêng ở Causeway Bay (Đồng La Loan).

Cô là con gái của người vợ hai của Thẩm Tòng. Căn hộ ở Causeway Bay này vốn là tài sản của mẹ cô. Sau khi trưởng thành, cô đã rất vất vả mới có thể thoát ra khỏi Thẩm gia, chuyển tới nơi đây, một mình sống cuộc sống độc lập.

Causeway Bay về đêm vô cùng náo nhiệt, hầu hết các trung tâm thương mại và giải trí của cả đảo Hồng Kông đều tập trung tại đây. Đất đai nơi này quý giá đến từng tấc vuông.

Suốt dọc đường trở về nhà bằng taxi, cả quãng đường đều là ánh đèn rực rỡ, du khách và người qua đường đông đúc khắp nơi. Ánh đèn neon lấp lánh, cảnh đêm Victoria Harbour (Cảng Victoria) quyến rũ mê người. Đi tới đâu cũng là khung cảnh phồn hoa náo nhiệt, mọi ngóc ngách đều đang tuyên bố vẻ rực rỡ và huy hoàng của đảo Hồng Kông – trung tâm tài chính châu Á.

Chỉ đến khi taxi đi vào khu dân cư thì mới miễn cưỡng tránh được phần nào sự ồn ào náo nhiệt của thành phố không ngủ này.

Cô bước vào thang máy đi lên tầng 49. Đây là kiểu nhà một tầng một hộ, mỗi tầng chỉ duy nhất một căn hộ rộng lớn.

Cô mở khóa cửa, vừa thay dép vừa lấy điện thoại từ trong túi xách ra. Màn hình vừa sáng lên, lại là hơn chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc của Thẩm Triết. Thẩm Hàm Đại cố nén cảm giác chán ghét, mở những dấu chấm đỏ kia ra xem.

[Mạnh tiên sinh có trách cứ cô không? Mọi chuyện thuận lợi chứ?]

[Ấn tượng của anh ta với cô thế nào?]

Không đợi được tin nhắn trả lời từ Thẩm Hàm Đại, Thẩm Triết còn gửi kèm theo ảnh chụp màn hình bài báo đăng mấy hôm trước nói cô là người đẹp bóng đá hấp dẫn nhất Hồng Kông, bắt đầu uy hϊếp:

[Ba ghét nhất là việc cô xuất hiện trước công chúng, dính líu đến giới giải trí. Nếu để ba biết được tin này, tôi xem sau này cô còn sống yên ổn được không!]

Dòng tin này khiến Thẩm Hàm Đại nhíu chặt mày lại, rồi bỗng nhiên nhớ ra điều gì, lập tức thoát khỏi giao diện tin nhắn, quay trở lại màn hình chính để xem ngày tháng hôm nay. Sau đó cô nhanh chóng chạy vào thư phòng, mở laptop lên.

Vậy mà cô lại quên mất một ngày quan trọng như thế này, tất cả đều tại vị Mạnh tiên sinh kia, khiến cô mấy ngày qua đều hoang mang không yên.

Máy tính vừa khởi động, cô lập tức mở email ra. Quả nhiên hộp thư đã nhận được một email mới chưa đọc, thời gian gửi đến chính là ngày hôm nay.

Thẩm Hàm Đại di chuyển chuột đến email này nhưng chưa vội nhấn vào xem, trái tim cô đập loạn nhịp trong l*иg ngực.

Tháng trước, cô đã tham gia buổi phỏng vấn tuyển chọn người dẫn chương trình cho show truyền hình bóng đá của TVB mang tên "Đêm Xanh Sân Cỏ". Khác hẳn với các chương trình bóng đá thông thường, show này được thiết kế đặc biệt để phục vụ cho bình luận và tường thuật giải World Cup diễn ra vào mùa hè nửa năm sau. Cho nên, từ đội ngũ thực hiện cho đến quy mô sản xuất, dù nhìn ra toàn quốc cũng đều thuộc hàng đứng đầu, hàm lượng giá trị cực kỳ cao.

Nhưng điều mà Thẩm Hàm Đại nhắm đến không chỉ có vậy. Đây là một sự kiện quốc tế được cả nước quan tâm theo dõi, hơn nữa lần này chương trình còn là sự hợp tác chung giữa năm đài truyền hình lớn từ Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Đông, Hồng Kông và Macao. Nếu cô có thể tỏa sáng trên một nền tảng quy mô lớn như vậy, chắc chắn sẽ có đài truyền hình trong nội địa chủ động đưa ra lời mời ký hợp đồng dẫn chương trình.

Đến lúc đó, vừa tốt nghiệp Đại học Trung Văn Hồng Kông, cô có thể rời khỏi Hồng Kông, hoàn toàn thoát khỏi sự kìm kẹp của nhà họ Thẩm.

Với cô, đây không chỉ đơn thuần là cơ hội phát triển sự nghiệp, mà còn là chiếc chìa khóa giúp cô thoát khỏi l*иg giam.

Chiếc điện thoại đặt bên cạnh bỗng nhiên đổ chuông khiến Thẩm Hàm Đại giật mình vì căng thẳng. Thấy tên người gọi hiện lên là “Hồng cô”, cô vội vàng cầm lên nghe máy, ngoan ngoãn chào hỏi: “Hồng cô, buổi tối tốt lành ạ.”

Bên kia điện thoại vang lên giọng cười của một người phụ nữ trưởng thành: “Đại Đại, Hồng cô gọi tới chúc mừng con đây.”

Vừa nghe thấy hai chữ “chúc mừng”, Thẩm Hàm Đại vội vàng mở email ra, nhìn thấy rõ chữ “congratulation” trong thư, cô lập tức vui mừng rạng rỡ, vui vẻ đáp lời: “Cảm ơn Hồng cô!”