Quyển 2 - Chương 9

“Cháu… cháu không đến để uy hϊếp ngài đâu.” Cô bị dọa đến hoảng hốt, hai mắt tức khắc dâng đầy hơi nước: “Cháu chỉ cảm thấy cần phải đích thân tới trước mặt uncle... chính thức nói một lời xin lỗi. Cháu thật sự không hề có ý uy hϊếp uncle đâu... Mạnh tiên sinh.”

Chuyện này xét ra, dù thế nào cũng đều là do người nhà họ Thẩm cô gây ra. Mạnh tiên sinh chẳng qua là người vô tội bị liên lụy vào mà thôi.

Vì thế cô lưu lại đây, một là để bản thân yên tâm, hai là thật lòng mong muốn nhận được sự tha thứ, chứ tuyệt đối không giống cách của ba cô, cố tình lợi dụng chuyện vai vế để ép buộc Mạnh tiên sinh phải bỏ qua cho cô.

Mạnh Hành Chi chậm rãi ngước mắt lên, nhìn cô gái đang sợ tới mức chỉ dám cung kính gọi anh là “Mạnh tiên sinh”. Trên gương mặt xinh đẹp ấy lúc này lệ đã tuôn rơi, đôi mắt ngập tràn sự sợ hãi và bối rối.

Rốt cuộc chỉ là một cô bé con, dù có chút thông minh lanh lợi giảo hoạt nhưng cũng hoàn toàn không chịu nổi hù dọa.

Lúc này người phục vụ mang trà chiều lên, Thẩm Hàm Đại lập tức xoay mặt sang hướng khác, không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình.

Người phục vụ thành thạo rót hai tách trà đen rồi lui ra ngoài, hương trà Darjeeling thoang thoảng rất nhanh lan tỏa khắp không khí.

Thẩm Hàm Đại dần cảm thấy câu miêu tả của ba cô về Mạnh Hành Chi thật không sai chút nào. Vị Mạnh tiên sinh này thật sự không phải người cô có thể đυ.ng vào được.

Nhưng hôm nay cô đã tự thấy rằng mình làm tất cả những gì có thể rồi. Nếu như Mạnh Hành Chi vẫn không chịu bỏ qua cho cô, thì sau này cô biết phải làm sao đây?

Càng nghĩ cô càng cảm thấy bất lực, nước mắt càng không cách nào ngừng lại được.

Khoé mắt Mạnh Hành Chi thoáng thấy những giọt nước mắt của cô rơi xuống váy, khiến màu tím nhạt trên váy cô tức thì loang thành một vệt nhỏ sẫm màu.

Anh cầm bình sữa, rót vào tách trà đen trước mặt, giọng hỏi nhẹ nhàng: “Mấy viên đường?”

Thẩm Hàm Đại nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, cẩn thận dè dặt quay trở lại đối diện với Mạnh Hành Chi: “... Mạnh tiên sinh đang hỏi cháu sao?”

Mạnh Hành Chi đặt bình sữa xuống, giọng điệu nhàn nhạt: “Nơi này ngoài cô ra còn có người khác à?”

Thẩm Hàm Đại lập tức lắc đầu: “Cháu không dùng đường...”

Mạnh Hành Chi dùng tay trái thong thả cầm chiếc thìa nhỏ, khuấy nhẹ trong tách trà. Những ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng, lúc ẩn lúc hiện sau làn hơi nước đang bốc lên từ hỗn hợp trà và sữa hòa quyện. Chiếc nhẫn màu kim loại đen với hoa văn tinh xảo trên ngón cái tay trái anh cũng bị che khuất sau màn hơi nước mờ mịt đó.

Trong bầu không khí yên tĩnh này, lại toát lên một loại cảm giác mờ ảo tĩnh lặng, tựa như ngắm hoa trong sương mù.

Anh nhẹ nhàng đẩy tách trà sữa vừa pha tới trước mặt Thẩm Hàm Đại: “Không có lần sau.”

Giọng nói vẫn lạnh nhạt như cũ, hoàn toàn không để người khác đoán được cảm xúc thật sự của anh là gì, khiến Thẩm Hàm Đại phải mất vài giây sau mới hiểu được hàm ý ẩn bên dưới câu nói này.

Không có lần sau, lần này coi như bỏ qua.

Cô lập tức ngẩng đầu nhìn Mạnh Hành Chi, không hiểu nổi tại sao thái độ của anh lại đột nhiên thay đổi nhanh đến như vậy. Nhưng dù thế nào đi nữa, cô cũng chẳng thể kiềm chế nổi niềm vui đang dâng lên trong lòng.

Mạnh Hành Chi nhìn thấy trong đôi mắt vừa rồi còn ngấn lệ của cô bỗng sáng lên như ánh sao. Nước mắt nhanh chóng ngừng rơi, khóe mắt chân mày cũng cong lên thành ý cười, khuôn mặt từ u ám chuyển sang rạng rỡ.

Anh đứng dậy khỏi ghế, giọng hờ hững: “Uống xong thì về đi.”

Thẩm Hàm Đại lập tức cầm lấy quai tách, nhẹ nhàng uống một ngụm trà sữa do chính tay anh pha. Hơi ấm từ trà tức khắc xua tan đi hơn một nửa cảm giác lạnh lẽo bên trong cơ thể cô.

Mạnh Hành Chi xoay người rời khỏi phòng tiếp khách, bước lên phòng nghỉ ở tầng ba. Trợ lý Mạnh Khôn đang chờ sẵn trước cửa nhanh chóng mở cửa cho anh, hai người một trước một sau tiến vào trong.

Ở phía sau Mạnh Hành Chi, Mạnh Khôn hạ thấp giọng báo cáo: “Thưa ngài, mọi thứ đều đã được điều tra rõ ràng. Chuyện lần này phần lớn không liên quan đến Thẩm gia. Tối hôm ấy, cô Thẩm Hàm Đại xuất hiện chỉ là để tham dự tang lễ của Hà gia mà thôi.”

Trên bàn trong phòng, có hơn mười trang tài liệu điều tra kỹ lưỡng về Thẩm gia ở cảng thành được đặt ngay ngắn.

Mạnh Hành Chi sớm đã đọc qua, nghe xong chỉ nhàn nhạt đáp: “Biết rồi.”

Cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ, Mạnh Khôn đi ra mở cửa hỏi: “Có chuyện gì?”

“Vị tiểu thư trong phòng tiếp khách vừa mới rời đi, trước khi đi để lại một tờ giấy nhắn, dặn tôi chuyển cho Mạnh tiên sinh.”

Mạnh Khôn nhận lấy mảnh giấy từ người phục vụ, đi đến bên cửa sổ, đưa cho Mạnh Hành Chi.

Mạnh Hành Chi không nhận lấy, chỉ dùng ánh mắt hờ hững liếc qua nét chữ thanh tú trên mảnh giấy. Đọc rõ nội dung bên trên rồi, chân mày anh khẽ động một chút.

[Cảm ơn uncle vì tách trà sữa.]

Vị Thẩm tiểu thư này, thật sự rất biết làm bộ ngoan ngoãn.