Thẩm Hàm Đại vội vã theo sát phía sau Mạnh Hành Chi, thấy anh bước lên cầu thang xoắn ốc, đôi chân dài của anh chỉ cần vài bước đã bỏ xa cô phía sau.
Cô lập tức tăng nhanh bước chân, nhưng hậu quả của việc đứng bên bờ hồ suốt mấy tiếng đồng hồ bỗng nhiên phát tác, hai chân đột nhiên mất sức. Ngay lúc cô sắp sửa ngã xuống bậc thang, một cánh tay mạnh mẽ vươn ra trước mặt, cô vô thức dùng sức ôm chặt lấy.
Hình ảnh cô gái đêm đó trên xe ôm chặt cánh tay người đàn ông không chịu buông, bất ngờ trùng khớp với khoảnh khắc này.
Mạnh Hành Chi hơi cúi thấp người xuống một chút, vẫn là tư thế cao cao tại thượng, ánh mắt hờ hững lướt nhẹ qua đôi chân đang run rẩy của cô: “Đứng vững chưa?”
Thẩm Hàm Đại gật đầu, lời cảm ơn còn chưa kịp thốt ra, Mạnh Hành Chi đã nhanh chóng rút tay về, tiếp tục bước lên trên.
Hai người cùng tiến vào một phòng tiếp khách ở tầng hai.
Ngồi đối diện nhau, khoảng cách tuy không gần, nhưng ánh mắt lại rất khó để không chạm vào nhau.
Thẩm Hàm Đại cúi đầu, trực tiếp vào vấn đề chính: “Tối hôm đó cháu thật sự không cố ý, chưa được sự đồng ý của ngài đã tự ý lên xe, gây phiền toái cho ngài, cháu thật sự cảm thấy rất có lỗi...”
Giọng nói của Mạnh Hành Chi không chút gợn sóng: “Chỉ là lên xe thôi sao?”
Trong lòng Thẩm Hàm Đại lập tức căng thẳng, giọng nhỏ hơn vài phần: “Còn học tiếng mèo kêu để lừa ngài nữa.”
“Hết rồi à?”
“Vẫn... còn nữa...”
Tối hôm ấy cô bị sốt cao đến hồ đồ mới làm ra chuyện ngu ngốc như vậy, giờ lại phải đứng trước mặt người trong cuộc mà kể ra hành động ôm chặt đối phương không chịu buông, thật sự khiến Thẩm Hàm Đại khó mở miệng.
Mạnh Hành Chi nhìn cô lúng túng đưa tay vén mấy sợi tóc bên má phải ra sau tai, để lộ ra chiếc tai nhỏ xinh. Dái tai trắng nõn như ngọc đã bị nhuộm đỏ ửng lên vì ngượng ngùng, nhưng bản thân cô lại hoàn toàn không hay biết.
Anh lần nữa mở miệng: “Chẳng phải là cái gì cũng không nhớ được sao?”
Thẩm Hàm Đại ngẩn người, rất nhanh nhận ra câu nói này đang ám chỉ đến lúc trước cô đã bảo rằng không nhớ được chuyện đêm hôm đó, vội giải thích: “Có nhớ... chỉ là cháu ngại không dám nói.”
Cô cố tình muốn lướt qua chuyện này, nhanh chóng đưa chủ đề trở lại chuyện xin lỗi: “Uncle, hôm đó cháu lên xe của ngài thật sự chỉ là ngoài ý muốn. Thẩm Triết đang đuổi theo cháu, cháu thật sự hết cách mới làm vậy.”
“Thẩm Triết là anh trai của cháu, tối đó uncle chắc cũng gặp anh ấy rồi đúng không? Quan hệ của cháu với anh ấy không tốt, anh ấy luôn ép cháu làm những việc mà cháu không muốn làm...”
Mạnh Hành Chi không lên tiếng, nhưng Thẩm Hàm Đại lại nhìn thấy ngón tay anh đang đặt trên tay vịn ghế khẽ động đậy, giống như đang muốn nghe thử xem rốt cuộc là chuyện gì, khiến cô phải trốn lên cả xe của anh để tránh né như thế.
Nhưng chuyện này, làm sao Thẩm Hàm Đại dám nói thật được đây? Nếu để Mạnh Hành Chi biết được ý định của Thẩm Triết là muốn lợi dụng cô để trèo lên cành cao là anh, thì Thẩm Hàm Đại cảm thấy hôm nay mình nhất định không thể bước ra khỏi trường đua ngựa này được nữa.
Không thể nói thật, nhưng cô cũng chẳng đủ can đảm để nói dối trước mặt người này.
Đôi mắt dịu dàng như chứa đầy tình ý của vị Mạnh tiên sinh này luôn cho cô cảm giác như anh có thể nhìn thấu hết mọi chuyện.
Thẩm Hàm Đại bỗng nhiên lóe lên một ý tưởng, lập tức nói: “Thế này đi uncle, chuyện vị mục sư mà cháu thấy được tối hôm đó, cháu đảm bảo sẽ giữ kín miệng, tuyệt đối không để ai khác biết được.”
Mạnh Hành Chi nhìn đôi mắt hồ ly ẩn dưới hàng mi dày của cô gái, trong đó thoáng hiện lên ánh sáng giảo hoạt.
Anh chậm rãi vạch trần: “Thẩm tiểu thư đây là đang uy hϊếp tôi đấy à?”
“Cháu không có!” Thẩm Hàm Đại tức khắc phủ nhận: “Cháu chỉ muốn uncle tin tưởng cháu thôi mà!”
Cô chỉ đơn thuần nghĩ rằng chuyện kia chắc chắn là bí mật không thể công khai. Cô nhắc tới chuyện này, chẳng qua muốn chứng tỏ bản thân đứng về phía anh, hy vọng anh có thể dành cho cô chút lòng tin mà thôi.
Khóe môi Mạnh Hành Chi cong lên thành một độ cong như cười như không, nhưng ngữ khí lại mang theo hàn ý lạnh lẽo: “Dùng nhược điểm của người khác để đổi lấy sự tin tưởng, trong mắt tôi chẳng khác nào uy hϊếp cả.”
Hôm nay là lần đầu tiên Thẩm Hàm Đại nhìn thấy anh cười. Nụ cười ấy phối hợp với đôi mắt chứa đựng cả đại dương thủy tinh trong veo, vốn nên là một hình ảnh vô cùng dịu dàng, nhưng lúc này, cô lại chỉ cảm thấy vị Mạnh tiên sinh này khiến cô vô cùng sợ hãi.