Một câu hỏi ngược lại này của anh, giọng điệu khó mà đoán được vui hay giận, khiến không khí xung quanh lập tức đông cứng lại.
Tim Thẩm Hàm Đại càng vì căng thẳng mà đập nhanh hơn. Cô nghĩ, chẳng phải đã nói sẽ coi Mạnh Hành Chi như một bậc trưởng bối để kính trọng sao, gọi một tiếng “uncle” cũng là lẽ đương nhiên chứ nhỉ?
Thẩm Tòng đúng lúc lên tiếng giải thích, mỉm cười nói: “Hôm đó quả thật cũng là duyên phận trùng hợp. Hậu bối mạo phạm trưởng bối, đúng là phải chịu trách nhiệm. Nhưng thật ra Đại Đại từ tận đáy lòng luôn kính trọng Mạnh tiên sinh, mấy ngày nay vì chuyện này mà con bé đứng ngồi không yên, ăn ngủ không ngon.”
Sắc mặt cô quả thật vẫn còn hơi tái nhợt, trông thật sự giống như mấy ngày nay không thiết ăn uống.
“Đại Đại là một đứa trẻ hiếu thuận, cho nên tôi cũng mạnh dạn mượn dịp này muốn để cháu nó nhận Mạnh tiên sinh làm cha nuôi. Sau này nếu Mạnh tiên sinh cần Đại Đại làm việc gì, con bé nhất định sẽ hết lòng hết sức...”
Thẩm Hàm Đại vốn định phối hợp gật đầu, nhưng những lời ba cô nói ra vào tình cảnh lúc này, khiến cô đột nhiên cảm thấy giống như cha con cô đang lợi dụng khôn vặt, cố tình ép Mạnh Hành Chi vào vị trí bậc trưởng bối, làm đối phương không thể không tha thứ cho sai sót của cô – một hậu bối.
Danh nghĩa là tới xin lỗi, nhưng thực tế đã mất đi sự chân thành.
Cô nuốt ngược trở lại tiếng gọi “cha nuôi” đã gần như bật ra khỏi miệng. Sau đó, cô nghe thấy giọng nói không nóng không lạnh của Mạnh Hành Chi trả lời rằng: “Tôi không nhận con gái nuôi.”
“Thẩm tiên sinh, mời về.”
Anh xoay người rời đi, đám quản lý cấp cao lập tức vây quanh theo sau.
Thẩm Hàm Đại nhìn theo bóng dáng người đàn ông đi vào trong tòa nhà kiểu Tây bên hồ, lòng lại treo lên: “Mạnh tiên sinh như vậy là từ chối lời xin lỗi của con sao?”
Thẩm Tòng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu hắn thật sự muốn truy cứu, sẽ không dễ dàng để chúng ta rời đi như vậy.”
“Nhưng ngài ấy cũng chưa hề nói rõ là chuyện này đã bỏ qua rồi mà...”
Thái độ của Mạnh Hành Chi khiến người khác không thể nắm bắt được. Nếu anh không nói rõ ràng, thì Thẩm Hàm Đại vẫn chẳng thể nào yên tâm.
Đối mặt với vẻ hoang mang bất an của con gái, Thẩm Tòng vẫn lạnh lùng, không hề dao động. Ông nhận một cuộc điện thoại, sau khi cúp máy thì sắc mặt đã khôi phục lại sự nghiêm khắc thường ngày, hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ từ ái của một người cha lúc nãy.
“Nghe nói gần đây hắn vừa mua một chiếc nghiên mực ở buổi đấu giá Sotheby"s, chắc hẳn rất thích những món đồ này. Ngày mai ba sẽ bảo người lấy một món đồ trong bộ sưu tập ở nhà mình mang tặng hắn để bày tỏ thành ý xin lỗi.”
Quà xin lỗi đương nhiên nên tặng, nhưng vị Mạnh tiên sinh này vốn chẳng thiếu tiền. Chỉ sợ những món đồ trong bộ sưu tập của Thẩm gia, người ta căn bản chẳng thèm để vào mắt.
Thẩm Hàm Đại còn muốn nói thêm vài câu, nhưng Thẩm Tòng đã lên tiếng cắt ngang trước: “Hôm nay ba phải bớt thời gian để cùng con tới xin lỗi Mạnh tiên sinh, ngay cả công việc ở công ty cũng chưa kịp xử lý. Chuyện của Mạnh tiên sinh cứ dừng lại ở đây thôi, ba còn phải về công ty.”
Những lời này nghe qua cứ như thể Thẩm Hàm Đại mới chính là cô con gái ngang ngược, gây chuyện rồi vô lý làm ầm ĩ, còn ông — Thẩm Tòng, là người cha có trách nhiệm phải bớt thời gian giữa bộn bề công việc để giúp cô giải quyết hậu quả.
Nhưng trên thực tế, nếu không phải vì sự tùy tiện của Thẩm Triết, Thẩm Hàm Đại căn bản sẽ chẳng dính vào chuyện này.
Còn việc Thẩm Tòng đích thân đến đây để xin lỗi, chẳng qua là vì ông ta lo sợ chọc giận Mạnh tiên sinh sẽ liên lụy tới Thẩm gia, căn bản không phải vì cô con gái nhỏ này.
“Công ty với đường về nhà của con không tiện đường, ba có việc công thì cứ về trước đi ạ.”
Thẩm Tòng tự cho rằng mình đã giải quyết ổn thỏa sự việc, nghe vậy liền gật đầu, rồi rời khỏi trường đua.
Thẩm Hàm Đại không rời đi. Việc này liên quan trực tiếp đến cô, ba cô có thể không quan tâm, nhưng cô không thể không quan tâm được.
Cô tự âm thầm cổ vũ bản thân một chút, sau đó mới hướng về phía căn nhà kiểu Tây bên hồ kia mà bước tới.