Những người này làm sao cảm nhận được áp lực cấp S, nhất thời ai nấy đều chóng mặt, chân mềm nhũn không đứng vững.
“Cậu… Pheromone của cậu…” Gã cầm đầu không thể nào ngờ được, một Omega lại có thể có Pheromone mạnh mẽ đến vậy, vừa kinh ngạc, nỗi đau vừa lan ra trong l*иg ngực, không thể nói được một câu hoàn chỉnh.
Thời Triều Vân đi tới, dùng đầu gối thúc vào bụng đối phương, lợi dụng lực cơ thể chìm xuống, dùng khuỷu tay hung hăng đánh vào gáy đối phương.
Động tác gọn gàng dứt khoát, mái tóc dài xinh đẹp không hề trở thành gánh nặng của anh, ngược lại còn như một bản nhạc đệm cho anh.
Xong việc, Thời Triều Vân bình tĩnh dời tầm mắt, lại huýt sáo một tiếng.
Những cảm xúc bị dồn nén bấy lâu nay, trong khoảnh khắc này được giải tỏa, tâm trạng cũng sảng khoái chưa từng có.
Anh liếc nhìn Mục Khôn, ánh mắt mang ý cảnh cáo rất rõ ràng.
Đợi Mục Khôn cúi đầu, anh mới ung dung đi về phía Du Dã.
Anh nhìn Du Dã đang ngồi trên đất từ trên cao xuống, nghiêng đầu.
Hai tay đút túi quần, cúi người nhìn Du Dã, giọng nói trong trẻo lạnh lùng: “Đi theo tôi không?”
Du Dã hoảng hốt, đầu óc chưa kịp tỉnh táo, cơ thể đã phản ứng trước, gật đầu với Thời Triều Vân.
Thời Triều Vân hài lòng xoa đầu hắn, đúng vị trí vừa bị người ta túm, động tác nhẹ nhàng như đang vuốt ve một chú chó nhỏ.
Những đốt ngón tay thanh tú bị nước mưa làm cho hồng lên, trở thành màu sắc duy nhất chiếu rọi vào cuộc đời hoang đường của Du Dã.
Thời Triều Vân đứng thẳng người, nhìn những người đang nằm la liệt bên cạnh, lấy ra một tấm thẻ nhỏ màu trắng từ trong túi: “Đây là danh thϊếp của tôi, bảo người có tiếng nói trong công ty các người đến tìm tôi nói chuyện.”
Để lại câu nói này, anh liền dẫn Du Dã đi.
Trong xe rất chật chội, bất kỳ cảm xúc nào ở đây cũng khó mà che giấu.
Sự thù địch trong mắt Mục Khôn liên tục giáng xuống người Du Dã, khiến Du Dã trở nên đứng ngồi không yên.
Hắn định tìm sự giúp đỡ từ người bên cạnh, nhưng lại phát hiện Thời Triều Vân không biết đã ngủ thϊếp đi từ lúc nào.
Sắc mặt có chút tái nhợt, hàng mi rũ xuống khiến anh trông bớt lạnh lùng hơn, đôi môi nhuốm một màu hồng đào nhạt.
Mái tóc dài vẫn chưa khô hẳn, nhưng cũng không khó để nhận ra, chủ nhân của nó rất yêu quý mái tóc đen này, ngày thường chăm sóc rất tốt.
Du Dã vốn tưởng trong xe sẽ ngửi thấy mùi Pheromone của Thời Triều Vân, kết quả lại vô cùng thất vọng, không có mùi hoa hồng nồng nàn, chỉ có mùi chanh thanh mát gần như không thể nhận ra.
So với mùi hoa hồng, thực sự không đáng nhắc tới.
Du Dã nheo mắt, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên vài phần, sau khi nhận ra biểu cảm của mình mất kiểm soát, hắn nhanh chóng chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ.
Nhưng hắn không nhận ra, khoảnh khắc hắn quay đầu đi, người vừa rồi còn đang ngủ say đã mở mắt ra.
Thời Triều Vân đưa hắn đến một câu lạc bộ tư nhân cao cấp.
Nơi đây lộng lẫy huy hoàng, nói là xa hoa cũng không quá.
Trên tường treo toàn những bức tranh nổi tiếng chỉ có thể thấy trên TV.
Ngay cả tấm thảm trên hành lang cũng là tác phẩm của nhà thiết kế nổi tiếng người Ý Puccino.
Bước lên trên không phát ra chút tiếng động nào, vô cùng mềm mại.
Thời Triều Vân để Mục Khôn ở lại tầng một, tự mình dẫn Du Dã lên lầu.
Thang máy dừng ở tầng hai mươi ba.
Ở đây có tổng cộng hai phòng, đều là của Thời Triều Vân.
Anh đi phía trước, vừa đi vừa nói: “2301 là phòng chuyên dụng cho kỳ phát tình của tôi, 2302 là phòng dùng để nghỉ ngơi bình thường.”
Lời nói ngắn gọn, nhưng Du Dã lại không hiểu ý đồ của anh.
Sau khi vào 2302, Thời Triều Vân đẩy cửa phòng trong ra: “Chọn một bộ đi.”
Cả bức tường đều treo đầy quần áo, ngay cả phòng ngăn bên trong cũng vậy.
Tùy tiện lấy ra một bộ cũng có giá trị không nhỏ, chiếc đồng hồ trị giá hơn bốn triệu trên bàn lại càng là món đồ quý hiếm mà Du Dã phải nhịn ăn nhịn uống mấy năm mới mua được.