Chương 4

Trận đấu kết thúc, hắn cầm lấy phần thưởng ít ỏi của mình, ngồi trong phòng nghỉ, từ từ tháo găng tay đấm bốc, gỡ miếng gạc dính đầy máu quấn trên ngón tay ra.

Máu hòa cùng mồ hôi, gào thét bên mép vết thương, hắn không hề nhíu mày, vớ lấy chai cồn bên cạnh đổ lên vết thương dài gần sáu centimet bên cạnh lòng bàn tay.

Ngoài một tiếng rên khẽ, trong phòng nghỉ chỉ còn tiếng nước rơi xuống đất.

Điện thoại vang lên không đúng lúc.

Hắn dùng tai và vai kẹp lấy điện thoại, vừa quấn băng vừa hỏi: “Chuyện gì?”

Giọng nói trầm thấp xen lẫn vài phần khàn khàn, mỗi một chữ đều mang đầy áp lực như cú đấm hắn vừa tung ra.

“Mấy ngày nay có người đang điều tra cậu, hồ sơ của cậu tôi đã xử lý sạch sẽ rồi.”

“Ai?”

“Thời gia, Thời Triều Vân.”

Ngay khoảnh khắc nghe thấy cái tên này, Hắc Lang quên cả động tác trong tay.

Không màng đến vết thương chưa được băng bó xong, hắn chộp lấy điện thoại, căng thẳng hỏi: “Tin tức có đáng tin không?”

“Đương nhiên, tôi không đùa giỡn về chuyện này, tôi biết cậu vẫn luôn tìm cách tiếp cận anh ta, lẽ nào anh ta biết rồi?”

Hắc Lang không lên tiếng, khả năng này gần như bằng không, Thời Triều Vân tìm hắn, hẳn là vì chuyện khác.

Sau khi cúp điện thoại, Hắc Lang cứ bồn chồn không yên, đâu còn chút trầm ổn mạnh mẽ nào như trên võ đài.

Hắn nhìn vào khuôn mặt mình trong gương, hết lần này đến lần khác tập mỉm cười, đến lần thứ 78 mới tạm hài lòng, mỉm cười nói: “Triều Vân, tôi biết em thích nhất là những con chó ngoan ngoãn.”

Thời tiết mấy ngày nay luôn thay đổi thất thường, Thời Triều Vân hiếm hoi có được nửa ngày rảnh rỗi, thời tiết cũng chẳng cho anh chút sắc mặt tốt nào.

Chiếc Maybach chạy trên con đường vắng vẻ, bị mưa lớn xối ướt, như một con dã thú gầm thét xé toạc màn đêm.

Rõ ràng mới bốn giờ chiều, mà trời đã tối sầm như ban đêm.

Người ngồi ở hàng ghế sau ngồi thẳng tắp, một tay cầm máy tính bảng, ung dung xem xét tình hình thị trường chứng khoán hôm nay.

Sự ra đời của thuốc ức chế kỳ phát tình đã khiến giá cổ phiếu của Tập đoàn Thời Tư tăng vọt.

Vài phút sau, Thời Triều Vân gập máy tính lại, đưa tay lên bóp sống mũi hơi mỏi.

Anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên tai ngoài tiếng mưa rơi ào ạt muốn đập vào trong thì không còn âm thanh nào khác.

Trên mặt kính cửa sổ phản chiếu khuôn mặt vô cảm của anh.

Mục Khôn đang lái xe đột nhiên nói: “Nếu cậu muốn gặp hắn, tôi trực tiếp đưa hắn đến là được, không cần phải đích thân đi một chuyến.”

Thời Triều Vân như không nghe thấy, hồi lâu không đáp lời.

Mục Khôn chỉ có thể quan sát biểu cảm của Thời Triều Vân qua gương chiếu hậu.

Trong mắt anh là những suy tư mà Mục Khôn không thể nào đoán được.

Cuối cùng, Thời Triều Vân quay đầu lại, đối diện với Mục Khôn trong gương chiếu hậu.

Anh chậm rãi nói: “Tôi là một thương nhân, rất coi trọng tỷ suất lợi nhuận.”

Đích thân đi một chuyến, có thể khiến con mồi của anh cảm kích, món hời này tính thế nào cũng không lỗ.

“Hợp đồng kết hôn tôi đã cho luật sư soạn rồi, lát nữa cô ấy sẽ gửi đến câu lạc bộ.”

Thời Triều Vân không trả lời.

Mục Khôn người này không hoàn toàn đáng tin, nhưng hiệu quả làm việc thì không chê vào đâu được.

Trong lúc anh đang thất thần, giọng của Mục Khôn lại vang lên: “Đến rồi.”

Đợi Mục Khôn cầm ô đến mở cửa, Thời Triều Vân mới ung dung bước xuống xe.

Đôi giày da đế đỏ giẫm nát vũng nước trên mặt đất, những giọt nước nhỏ bắn lên gào thét cho sự bất công của số phận.

Nước mưa hết lần này đến lần khác xối lên chiếc ô đen trên đầu, nhưng không thể phá vỡ lớp vỏ bảo vệ gần như hoàn hảo.

Đây là một khu dân cư cũ, tầng cao nhất chỉ đến tầng sáu, không có thang máy.

Ở trung tâm có một sân bóng rổ không lớn, vành rổ đã biến mất không dấu vết.

Những người dân đang trú mưa trò chuyện dưới mái hiên đồng loạt đổ dồn ánh mắt tò mò về phía Thời Triều Vân.