"Tôi không thích sau chín giờ tối trong nhà xuất hiện người ngoài, Bố Tư cũng vậy." Bàn tay với những khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng vuốt ve con chó dưới chân.
Bố Tư thoải mái ngửa đầu phối hợp với sự âu yếm của chủ nhân, trong cổ họng phát ra tiếng gừ gừ dễ chịu.
Mục Khôn vội nói: "Ông cụ bảo, dù thế nào cũng phải bắt cậu về nhà một chuyến."
Thời Triều Vân nheo mắt lại.
Anh đã sớm đoán được vài phần.
Một Omega 29 tuổi chưa kết hôn, nắm giữ quyền kiểm soát tập đoàn lớn nhất, lại còn phát ngôn vì Omega ở nơi công cộng, những lão già kia làm sao có thể ngồi yên cho được.
Tập đoàn Thời Tư thành lập đến nay đã được tám mươi năm, thời kỳ đầu chủ yếu kinh doanh ngành dệt may và sản xuất may mặc, thời kỳ sau mở rộng sang sản xuất ô tô, ngành điện tử. Theo thời gian trôi qua, năm năm trước, Thời Triều Vân có được cổ phần, nhìn trúng miếng mồi ngon là thuốc ức chế này.
Chỉ trong vòng năm ngắn ngủi, tập đoàn Thời Tư đã chiếm giữ vị trí không thể lay chuyển trên thị trường này.
Những đồ cổ hủ ở nhà đương nhiên không cam lòng nhìn miếng thịt béo bở như vậy bị Thời Triều Vân một mình nuốt trọn, luôn muốn dùng đủ mọi cách để gạt anh xuống.
Sau khi thuốc kéo dài kỳ phát tình cho Omega ra đời, những hành động nhỏ nhặt của bọn họ cũng ngày càng nhiều hơn.
"Anh thay tôi chuyển lời tới đám lão già đó." Thời Triều Vân nâng đầu Bố Tư xoa xoa, sau đó mới chậm rãi ngước mắt, đầy vẻ công kích mà nói: "Tôi sắp kết hôn rồi, đến lúc đó đừng quên chuẩn bị tiền mừng."
Không có con cái là điểm yếu duy nhất của Thời Triều Vân.
"Kết hôn?" Lông mày Mục Khôn nhíu chặt thành một nút thắt không thể gỡ bỏ, hắn không màng đến cơn đau trên vai, đi đến cạnh Thời Triều Vân, nắm chặt lấy tay anh, sau khi chạm phải ánh mắt cảnh cáo của anh mới không cam lòng buông ra: "Sao lại đột ngột như vậy, rõ ràng cậu không hề có người yêu."
"Sắp có rồi." Thời Triều Vân giả vờ kinh ngạc nhìn Mục Khôn: "Anh quên rồi sao? Tôi tìm được đối tượng kết hôn cũng có công của anh, đến lúc đó tôi sẽ thưởng cho anh một khoản tiền cuối năm hậu hĩnh."
Mục Khôn nhất thời không phản ứng kịp, trong đầu nhanh chóng lướt qua những việc mình đã làm trong mấy ngày qua.
Ký ức dừng lại ở ba ngày trước.
Thời Triều Vân bảo hắn tìm tài liệu về những Alpha từ 29 đến 35 tuổi, ngoại hình đoan chính, sức khỏe tốt, lý lịch trong sạch và đang cần tiền gấp.
Hắn vốn tưởng Thời Triều Vân muốn tìm vệ sĩ, không ngờ lại là…
“Nói vậy, mấy hôm trước cậu bảo tôi tìm là…”
Thời Triều Vân không trả lời, cũng chẳng thèm liếc nhìn hắn lấy một cái, cứ thế tự mình múc một muỗng thức ăn cho chó để đút cho Bố Tư.
Thứ bỏ lại cho Mục Khôn chỉ là một bóng lưng lạnh như băng, mái tóc dài đến thắt lưng khẽ lay động hai lần rồi cũng biến mất khỏi tầm mắt.
Mục Khôn tức tối hét vào phòng của Bố Tư: “Tôi cũng được mà!”
Ngay khi hắn nghĩ mình sẽ không nhận được câu trả lời, cánh cửa lại từ từ hé mở.
Gương mặt Thời Triều Vân phủ một tầng mây đen, vẻ mặt còn lạnh lùng hơn cả lúc nãy.
Tay trái siết chặt nắm cửa, lòng bàn tay đã đỏ ửng.
Như thể không cảm thấy đau, anh chẳng hề nhìn đến một lần.
Anh hỏi Mục Khôn: “Mục Khôn, anh nghĩ thứ tôi cần là đối tượng kết hôn hay công cụ phát tiết du͙© vọиɠ sao?”
Mục Khôn không hiểu ý anh.
“Thứ tôi cần là một con chó biết nghe lời, không chống lại chủ nhân, bảo cắn đâu là cắn đó, giống như Bố Tư vậy.” Thời Triều Vân chỉ cần liếc mắt là hiểu Mục Khôn đang nghĩ gì, anh khinh miệt cười một tiếng: “Alpha như các người đương nhiên không hiểu nổi, tất cả Alpha đều như nhau, cho rằng Omega chỉ nên ở nhà sinh con đẻ cái, cho nên tôi mới nói, các người thật quá ngu xuẩn.”
“Rầm.”
Tiếng đóng cửa nặng nề lạ thường, như một tảng đá khổng lồ đè nặng trong lòng Thời Triều Vân, vĩnh viễn không thể lay chuyển.