Quyển 1 - Chương 5

Tạ Trì An đứng dậy, hai tay đút túi quần.

Tất cả mọi người đều đang sững sờ, nên hành động của cậu trở nên rất nổi bật. Lương Diệc Phi gọi cậu lại: "Tạ Trì An, cậu đi đâu thế!"

Tạ Trì An bước ra khỏi cửa: "Phòng phát thanh."

Lương Diệc Phi vội vàng kéo ghế ra đuổi theo: "Tôi đi với cậu! Tôi phải xem xem là ai đang giở trò!"

Vì đoạn phát thanh kỳ quái đó, bây giờ không ai dám đến gần phòng phát thanh.

Cửa phòng phát thanh đang mở, Tạ Trì An và Lương Diệc Phi bước vào, bên trong không một bóng người, cũng không có máy ghi âm hay thứ gì tương tự. Đúng như dự đoán, không thu hoạch được gì.

Tạ Trì An không nản lòng, quay người bước đi.

Lương Diệc Phi có chút theo không kịp nhịp của cậu: "Này, chúng ta lại đi đâu thế?"

"Phòng bảo vệ, có camera giám sát." Tạ Trì An nói.

"Ồ." Lương Diệc Phi đi theo Tạ Trì An đến phòng bảo vệ ở cổng trường, còn chưa đến gần mắt đã trợn trừng.

"Cổng, cổng, cổng, cổng..." Cổng biến mất từ lúc nào thế?!

"Như cậu thấy đấy."

Thầy hiệu phó không muốn học sinh biết cổng trường biến mất là kế hoãn binh, nhưng bây giờ đoạn phát thanh bí ẩn thứ hai đã xuất hiện, sự việc rõ ràng là không ổn, có giấu giếm cũng chẳng còn cần thiết.

Tạ Trì An vốn đã muốn kiểm tra camera giám sát, chỉ là chưa kịp. Sáng thứ hai ở trường cấp ba số 3 không có nhân viên nhà ăn và lao công, chú bảo vệ thì xin nghỉ, toàn trường chỉ có 2008 giáo viên và học sinh.

Tạ Trì An biết chú bảo vệ hôm nay xin nghỉ là vì trước đây mỗi lần ra vào cổng trường cậu đều chào hỏi chú, chú cũng nhận ra cậu, quan hệ tốt nên có chuyện gì chú cũng kể cho cậu nghe. Vì vậy Tạ Trì An biết thứ hai này không có bảo vệ, cổng trường và camera giám sát cũng là do cậu giúp chú mở vào sáng sớm.

Ít nhất là trước lễ chào cờ, ngôi trường này vẫn hoàn toàn bình thường.

Tạ Trì An mở đoạn ghi hình của camera, phát hiện vào lúc 7:38 sáng, cổng trường đột nhiên biến thành một bức tường.

Không phải do con người làm, thực sự chỉ là trong một khoảnh khắc.

Tính thời gian thì đúng vào lúc diễn ra lễ chào cờ, lúc thầy hiệu trưởng qua đời.

Lương Diệc Phi kinh ngạc đến ngây người: "Chúng ta thật sự gặp ma giữa ban ngày rồi à?!"

Tạ Trì An kiểm tra hành lang phòng phát thanh vào cùng thời điểm, không có ai ra vào. Theo lý thì phòng phát thanh còn có học sinh phụ trách bật quốc ca, nhưng cho đến cuối cùng cũng không thấy ai đi ra. Cậu lại tua thời gian về trước lễ chào cờ, phát hiện hoàn toàn không có ai đi vào.

Vậy vấn đề là, nhạc trong lễ chào cờ là ai đã bật?

Quá nhiều câu hỏi, xem camera xong lại càng thêm mơ hồ. Tạ Trì An chuyển màn hình về thời gian thực: "Về thôi."

Cậu vừa định rời khỏi phòng bảo vệ, ánh mắt đột nhiên ngừng lại: "Chờ chút."

"Lại phát hiện ra gì à?" Lương Diệc Phi nhìn theo ánh mắt của Tạ Trì An, máu trong người như đông cứng lại.

Trên màn hình giám sát là một nữ sinh đang nằm trên đất với một con dao cắm trên ngực.

Có lẽ đã chết rồi.