"Tạ Trì An!" Một bàn tay chọc vào lưng cậu.
Tạ Trì An quay đầu lại, là Lương Diệc Phi, bạn cùng bàn và cũng là bạn cùng phòng ký túc xá của cậu.
"Vừa rồi tôi thấy cậu rời khỏi sân thể dục." Lương Diệc Phi hạ giọng: "Cậu đi đâu thế?"
Tạ Trì An: "Đi vệ sinh."
"Hả?" Lương Diệc Phi tỏ vẻ khó tin.
"Có người chết mà cậu còn dám đi vệ sinh à?"
Hai chuyện này có liên quan gì đến nhau sao? Tạ Trì An không hiểu lắm.
"Sợ tè ra quần rồi."
Cậu thản nhiên nói.
Lương Diệc Phi: "..."
Lương Diệc Phi không nhịn được cười: "Ha ha ha Tạ Trì An, cậu nhát gan thế cơ à ha ha ha..."
Tạ Trì An thừa nhận rất thẳng thắn: "Ừ, tôi sợ chết khϊếp đây."
Lương Diệc Phi đập bàn một cái, hào khí ngút trời: "Không sao! Người anh em này bảo vệ cậu!"
Tạ Trì An vừa cao gầy, trắng trẻo, đẹp trai, tính cách lại tốt, đáp án bài tập của cậu có thể cứu rỗi cả nhân loại. Ở ký túc xá, cậu luôn được mọi người cưng chiều, chỉ cần hô một tiếng trong nhóm chat nhờ mua cơm là có thể nhận được cả bảy suất ăn.
Tạ Trì An nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Lương Diệc Phi, nhắc nhở: "Cậu tốt nhất nên tìm thứ gì đó phòng thân đi. Đoạn phát thanh đó không phải đang đùa đâu."
Lương Diệc Phi "a" một tiếng: "Anh Tạ đừng dọa tôi, thật, thật sự muốn... lấy mạng người à?"
Tạ Trì An định nói "đúng đến tám chín phần", nhưng nghĩ lại rồi đổi lời: "Để đề phòng bất trắc thôi."
Lương Diệc Phi thở phào một hơi: "Chắc không đến mức đó đâu. Trường mình có hơn hai nghìn người, ai dám tổ chức một cuộc tàn sát lớn như vậy chứ. Tưởng đang đóng phim à? Chuyện của thầy hiệu trưởng... là tai nạn, tai nạn thôi."
Mặc dù chính cậu ta cũng không biết tai nạn gì có thể gây ra nổ tung, nhưng con người luôn có tâm lý tự lừa dối mình.
Tạ Trì An thầm nghĩ, chỉ sợ không phải là người.
Mọi người đều là bạn học, thầy cô, không ai lại ra tay như vậy. Kẻ chủ mưu đứng sau chắc chắn sẽ ra tay thúc đẩy.
Cậu đang chờ.
Quả nhiên, sau khi một hồi chuông báo vào lớp vang lên, giọng của thầy hiệu trưởng lại xuất hiện trên loa phát thanh, lần này chỉ nói một câu.
Giọng phổ thông không chuẩn lắm của ông còn mang theo chút hiền từ, nghe có phần hài hước.
Nhưng khi giọng nói này thuộc về một người đã chết, nó trở nên rùng rợn.
Đặc biệt là nội dung mà ông ta thông báo gần như khiến người ta nghẹt thở.
"Những ai không gϊếŧ người trong vòng ba ngày sẽ bị xử tử."
Loa phát thanh chỉ vang lên một lần rồi lại im lặng.
Học sinh trong lớp cũng im lặng.
Ngoài cửa sổ nắng vàng rực rỡ, mà lòng người lại như rơi vào hầm băng.
Chiếc quạt trần trên đầu kêu kẽo kẹt, trở thành âm thanh duy nhất lúc này. Các bạn học nhìn nhau, một cảm giác ớn lạnh từ tận đáy lòng dâng lên.
"Giả, giả thôi phải không. Làm thật luôn à? Hơ, hơ hơ." Lương Diệc Phi cười gượng hai tiếng, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
"Trò đùa này không vui chút nào đâu đấy!"