Quyển 1 - Chương 3

Tạ Trì An hỏi ngược lại: "Không được ạ?"

Mọi người: "..."

Một thầy giáo đột nhiên nói: "Tôi nhớ ra em rồi. Em là Tạ Trì An của lớp 12A1, người luôn đứng đầu khối phải không!"

Tạ Trì An đang kiểm tra bức tường mới xuất hiện, thuận miệng đáp một tiếng: "Chắc vậy ạ."

Mọi người: "..."

Cái gì gọi là chắc vậy?!

Một thầy giáo thấy Tạ Trì An nhìn chằm chằm vào bức tường nơi vốn là cổng trường rất lâu, không khỏi hỏi: "Em có nhìn ra được gì không?"

Nói ra thật nực cười, một đám người lớn như họ lúc này lại ngầm coi một cậu thiếu niên làm người chỉ đạo.

Tạ Trì An: "Không có."

Bức tường này nối liền với những bức tường khác một cách hoàn hảo, ngay cả mức độ cũ kỹ cũng y hệt, như thể nó vốn dĩ đã ở đó, và cánh cổng trường chưa bao giờ tồn tại.

Trong lòng cậu đã có một suy đoán, nhưng không nói ra.

Nội dung trong đoạn phát thanh đó, là thật.

2008 giáo viên và học sinh bị nhốt trong trường, trong 7 ngày tới, thật sự phải tàn sát lẫn nhau mới có thể sống sót.

Nhưng Tạ Trì An đủ sáng suốt để không nói ra điều đó. Lúc này lòng người trong trường đang hoang mang, nhưng chưa đến mức có thể vung dao gϊếŧ người. Nếu cậu chỉ ra điều đó, đó mới thực sự là thảm họa.

Tạ Trì An nói vậy, các thầy cô cũng không thất vọng.

Dù sao một học sinh có thể làm được đến mức này đã là quá xuất sắc rồi.

"Việc cấp bách bây giờ là phải ổn định các học sinh."

Thầy hiệu phó nói: "Thầy Vương, thầy quay lại sân thể dục thông báo cho giáo viên chủ nhiệm các lớp, dẫn học sinh từ cổng phía đông về lớp học, đừng để các em thấy cánh cổng này đã biến mất. Chuyện tiếp theo, chúng ta sẽ nghĩ cách sau."

Thầy Vương vâng lời rời đi.

"Em Tạ."

Thầy hiệu phó nhìn Tạ Trì An: "Sau khi về lớp, mong em đừng nói chuyện này ra."

Tạ Trì An liếc nhìn thầy hiệu phó rồi gật đầu.

Lớp 12A1, tiếng người ồn ào như chợ vỡ.

Lúc này có lẽ cả trường đều đang bàn tán về vụ hiệu trưởng nổ tung trước mắt mọi người và đoạn phát thanh bí ẩn. Vào thời điểm này, đương nhiên không thể tiếp tục học được nữa.

Trí tưởng tượng của học sinh luôn phong phú hơn giáo viên. Có cái chết của thầy hiệu trưởng làm ví dụ, không ai dám coi đoạn phát thanh đó chỉ là một trò đùa ác ý. Họ thảo luận sôi nổi, trong đó có cả sự phấn khích ngấm ngầm lẫn nỗi sợ hãi giấu sâu.

Tạ Trì An ngồi ở chỗ của mình, một tay chống cằm, tay kia đặt trên bàn, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn.

Chuyện cổng trường biến mất không thể giấu được lâu, sớm muộn gì cũng có học sinh phát hiện.

Hơn nữa, chỉ có 7 ngày, liệu kẻ đứng sau đoạn phát thanh đó có thật sự để họ yên ổn như vậy không?