Thầy giáo gọi báo cảnh sát áp điện thoại lên tai chờ một lúc rồi nhíu mày: "Không gọi được."
"Sao cơ?" Mấy thầy giáo khác cũng vội lấy điện thoại ra thử từng người một, tất cả đều không gọi được.
"Chuyện gì thế này, không có tín hiệu."
"Trời ạ, rốt cuộc là sao! Mau ra ngoài đến đồn cảnh sát báo án..."
"Không ra ngoài được nữa rồi."
Mấy thầy giáo sững sờ, lúc này mới nhận ra người vừa nói là một học sinh.
Tạ Trì An nói: "Cổng trường biến mất rồi."
Mấy chữ ngắn ngủi mà khiến người ta lạnh sống lưng.
Ngay từ khi đoạn phát thanh bí ẩn vừa kết thúc, Tạ Trì An đã rời khỏi sân thể dục để ra cổng trường kiểm tra một lượt. Cổng lớn cách sân không xa và kết quả cậu nhận được cũng không ngoài dự đoán.
Tạ Trì An không thấy thầy hiệu trưởng chết như thế nào, nhưng qua phản ứng của người khác cũng không khó để đoán ra là ông ta đã nổ tan xác trước mắt mọi người. Sau khi thầy hiệu trưởng chết, giọng của ông vẫn tiếp tục vang lên từ loa phát thanh. Có một khả năng là ai đó đã lén gắn một quả bom mini lên người ông, còn giọng nói trên loa là đoạn ghi âm sẵn. Không loại trừ đây là một vụ gϊếŧ người, có lẽ trường học của họ đã trở thành mục tiêu tấn công của khủng bố... nhưng sau khi xem xét cổng trường, Tạ Trì An đã xác nhận rằng họ có lẽ đã gặp phải một sự kiện siêu nhiên.
"Cổng trường biến mất? Sao có thể chứ, sáng nay vẫn còn nguyên mà."
Các thầy giáo tất nhiên không tin, muốn tận mắt chứng kiến.
Tạ Trì An không nói gì thêm.
Các thầy giáo kéo nhau ra cổng chính, trong lòng vẫn ôm một tia hy vọng, rồi tất cả đều im lặng.
Phòng bảo vệ ở cổng trường vẫn còn đó, nhưng nơi vốn dĩ là cánh cổng giờ đã biến thành một bức tường.
Đây rõ ràng không phải là việc con người có thể làm được.
Một thầy giáo run rẩy mấp máy môi, vừa định nói "hay là trèo tường ra ngoài", Tạ Trì An đã lên tiếng: "Không cần nghĩ đến việc trèo tường đâu, em thử rồi, trên tường có một lớp chắn trong suốt. Cửa sổ phòng bảo vệ cũng không đập vỡ được. Em nghĩ, phạm vi hoạt động của chúng ta chỉ có thể giới hạn trong ngôi trường này thôi."
Lần này, mọi ánh mắt đều đổ dồn về cậu học sinh bình tĩnh đến lạ thường này.
"Sao em có thể làm nhiều việc như vậy trong một khoảng thời gian ngắn thế?"
Chuyện đột ngột xảy ra như vậy, người bình thường đều đứng hình. Thế mà cậu học sinh này lại quá đỗi điềm tĩnh, ngay cả người lớn cũng không thể có được sự suy nghĩ thấu đáo như cậu.