Buổi sáng thứ hai, tiết trời có phần oi ả. Ánh nắng mặt trời chiếu rọi hết mức, khiến mặt đất gần như không có một bóng râm. Lá cây xoăn cả lại, còn con người thì uể oải chẳng thể lên nổi tinh thần.
Thầy hiệu trưởng đã cầm bản thảo đứng trên bục cờ đọc suốt mười phút, nhưng có lẽ chẳng mấy ai nghe thầy đang nói gì. Phía dưới cả đám học sinh mơ màng gật gù, đầu cúi xuống trông như vẫn còn đang chìm trong giấc mộng.
Tạ Trì An đứng cuối hàng, dựa vào hàng rào lưới thép ở rìa sân thể dục. Bộ đồng phục rộng thùng thình cũng không che hết được thân hình mảnh khảnh, cao ráo của cậu thiếu niên. Cậu đứng ở nơi có bóng râm duy nhất, nhưng nửa người vẫn bị ánh nắng chiếu vào. Cậu khẽ nghiêng đầu, gương mặt thanh tú nhìn nghiêng được ánh sáng mạnh bao phủ, trắng đến chói mắt.
Chẳng biết từ lúc nào, bài phát biểu lê thê của thầy hiệu trưởng trên loa phát thanh đột ngột im bặt. Cả sân trường không một tiếng động.
Tạ Trì An khẽ cử động, có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Micro có vấn đề sao?
Cậu ngước mắt nhìn lên bục, nào còn thấy thầy hiệu trưởng đâu. Chỉ thấy trên bục cao là một bãi thịt vụn, máu tươi men theo mặt đất chảy xuống dưới, loang ra thành từng vệt.
Những học sinh đứng hàng đầu đều trợn tròn mắt, mặt mày trắng bệch.
Ngay vừa rồi, họ đã tận mắt chứng kiến thầy hiệu trưởng đang nói thì đột nhiên nổ tung thành một màn sương máu.
Điều kỳ dị hơn nữa là sau khi thầy hiệu trưởng chết, loa phát thanh chỉ im lặng một thoáng rồi lại vang lên như chưa có chuyện gì xảy ra.
Đó vẫn là giọng của thầy hiệu trưởng.
Nhưng nội dung thông báo đã thay đổi.
"Khu 0736, trò chơi sinh tồn màn đầu tiên:
Số người chơi lần này: 2008 người.
Bản đồ trò chơi: Khuôn viên trường học.
Luật chơi: Tàn sát lẫn nhau cho đến khi chỉ còn lại 1 người.
Thời hạn: 7 ngày.
Điều kiện thắng: Sống sót đến cuối cùng.
Sau 7 ngày nếu chưa phân định thắng thua, tất cả sẽ bị xóa sổ.
Bây giờ, trò chơi bắt đầu."
Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm.
Ngay sau đó, những tiếng hét kinh hoàng vỡ òa từ trong đám đông.
"Gϊếŧ người!!!"
"Tại sao hiệu trưởng chết rồi mà loa vẫn phát? Những lời kẻ đó nói có ý gì?"
"Chúng ta gặp phải chuyện ma quái rồi sao?"
Hàng ngũ học sinh bắt đầu xôn xao, bàn tán về cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi. Các cô giáo thì hoảng hốt, đi giày cao gót suýt nữa đứng không vững. Các thầy giáo cố gắng giữ gìn trật tự, một vài người đã bình tĩnh lại và gọi điện báo cảnh sát.
Tút... Tút...