Chương 8: Vẫn luôn ở đó

“Các người đang làm gì ở đây?”

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ cửa. Dư Tô quay lại, thấy bà chủ mặt không chút biểu cảm bước vào phòng.

Bà ta lạnh giọng nói: “Hai vị, dù là khách thì cũng không thể tùy tiện đi lại trong nhà trọ của tôi.”

Hiển nhiên bà ta không muốn ai vào căn phòng này. Cửa phòng vẫn mở chỉ là vì quy tắc của trò chơi ép buộc, ngay cả bà ta cũng không thể khóa lại.

Sau khi trở về phòng, Dư Tô và Vương Tam bàn bạc một kế hoạch nhỏ.

Rồi Dư Tô ngủ một giấc. Đợi đến khi trời tối, hai người ngồi yên trong phòng, im lặng chờ đợi.

Đến nửa đêm, tiếng gõ cửa bên ngoài phòng bên cạnh vang lên đúng giờ.

Tiếng động dồn dập như từng nhịp trống gõ vào lòng người. Nhưng chẳng bao lâu sau, tiếng động vụt tắt.

Dư Tô lập tức hiểu, Lý Nhất và Trang Hàm đã mở cửa rồi.

Cô quay đầu nhìn Vương Tam, hai người gần như cùng lúc đứng phắt dậy, bước nhanh ra cửa.

Cô mở cửa, nhưng chưa bước ra ngay, mãi cho đến khi thấy một bóng đen cao to bị Trang Hàm đẩy ra từ phòng bên cạnh.

Tra Nam vẫn còn cầm dao chặt xương trong tay, động tác như thể định lao ngược vào phòng lần nữa, nhưng ngay khoảnh khắc đó, cánh cửa bị người bên trong mạnh tay đóng sập lại.

Ngay sau đó, anh ta như chần chừ một thoáng, có vẻ kiêng kỵ điều gì đó nên không tiếp tục tấn công nữa mà buông tay xuống, quay người muốn rời khỏi đây.

Dư Tô lập tức rụt đầu lại, không bị Tra Nam phát hiện.

Đến khi cô nhìn ra lần nữa, chỉ thấy bóng đen ấy đã bước tới cửa phòng ngủ nằm chéo đối diện, một bước xuyên qua tấm cửa, đi thẳng vào trong phòng.

Vương Tam và Dư Tô nhìn nhau, cùng gật đầu, lập tức bước nhanh ra ngoài, tới trước cửa phòng ngủ. Vương Tam đẩy cửa, còn Dư Tô bật công tắc đèn ở hành lang.

Nhưng trong phòng trống trơn, ngoài hai người bọn họ thì chẳng còn ai.

Rõ ràng vừa tận mắt thấy Tra Nam đi vào, vậy mà giờ đã hoàn toàn biến mất.

Dư Tô nhíu mày, thấp giọng nói: “Anh ta chắc chắn đang trốn ở đâu đó trong đây.”

Vương Tam gật đầu, ra hiệu cô ra ngoài rồi nói tiếp.

Về lại phòng, anh mới lên tiếng: “Vừa rồi không chém được ai, anh ta lập tức dừng tay trốn đi, rõ ràng là cực kỳ sợ hãi.”

“Thứ anh ta sợ chắc chắn là bà chủ.” Dư Tô nói.

Vương Tam trầm giọng: “Anh ta chết tại nhà trọ này, rất có thể là ngay trong phòng ngủ của anh ta và Vương Yến. Nhưng chuyện đó không quan trọng. Quan trọng là chúng ta đã biết phải làm gì rồi.”

Dư Tô giả vờ mù mờ: “Làm gì? Đại ca nói nhanh đi.”

Vương Tam liếc cô: “Lúc nãy cô và Trang Hàm nói chuyện gì dưới sảnh, tôi nghe hết rồi.”

“...” Có thể là thử phản ứng, Dư Tô chớp mắt, che mặt: “Anh nghe thấy tôi khen anh đẹp trai chưa? Aiya, thật ngại quá đi.”

Vương Tam mặt không cảm xúc: “Quên nói với cô, hoàn thành nhiệm vụ sẽ được cộng điểm thuộc tính. Thính lực của tôi tốt hơn cô tưởng nhiều.”

Vậy có phải còn nhiều thứ “quên nói” nữa không?

Ánh mắt Dư Tô liếc về phía cửa: “Cái đó, đại ca, đừng nói chuyện linh tinh nữa, làm nhiệm vụ quan trọng hơn!”

Vương Tam nhướn mày, bỏ qua, nói: “Tách ra hành động, nhanh chóng đưa bà ta tới đó.”

Nói xong, anh đi thẳng ra cửa.

Dư Tô đi sau, thấy anh xuống tầng dưới thì ngoảnh đầu liếc qua các phòng trên tầng hai, xác nhận không có gì bất thường rồi mới bước đến cầu thang.

Vừa tới nơi, cô nghe phía sau có tiếng mở cửa. Quay lại đã thấy Lý Nhất và Trang Hàm cùng bước ra.

Thấy Dư Tô, Lý Nhất hơi sững lại, lập tức cảnh giác hỏi: “Sao cô ở đây? Xuống lầu làm gì?”

Dư Tô nhún vai: “Chúng tôi đã biết cách hoàn thành nhiệm vụ rồi. Giờ đi tìm bà chủ.”

“Thật không?” Lý Nhất rõ ràng không tin, ánh mắt nghi ngờ nhìn chằm chằm Dư Tô.

Dư Tô liếc sang Trang Hàm, cười nhẹ: “Tùy các người có tin hay không. Nếu muốn tin thì chia nhau đi tìm người, dẫn bà ta đến đó. Không tin thì thôi.”

Trên mặt Lý Nhất viết rõ hai chữ không tin: “Tôi thấy là cô muốn lợi dụng tôi với Trang Hàm thì có! Ai cũng biết bà chủ không bình thường, nửa đêm mà các người lại đi tìm bà ta?”

Dư Tô khoát tay: “Không tin thì thôi, tôi không rảnh cãi. Trễ giờ mất việc đấy.”

Nói xong cô quay người đi xuống cầu thang, Trang Hàm lập tức gọi với theo:

“Khoan đã, tôi đi với!”

Lý Nhất ngẩn ra, vội nói: “Này! Anh điên à? Cô ta đang lừa chúng ta đó! Cô ta chắc chắn phát hiện điều gì đó rồi muốn đẩy chúng ta đi chết thay!”

Trang Hàm gãi đầu, cười ngốc nghếch: “Tôi thấy không giống. Tiểu Tô là người mới mà, không nắm chắc thì nửa đêm đâu dám ra ngoài một mình.”

Lý Nhất nghe cũng có chút dao động, nhưng vì chuyện lúc trước nên vẫn khó mà tin hoàn toàn.

Trước đó, khi cô gái đi hỏi manh mối, Dư Tô và Vương Tam đều không chịu nói. Vậy mà giờ lại tốt bụng đến mức chịu nói cả cách hoàn thành nhiệm vụ sao?

Lý Nhất vẫn còn do dự, còn Trang Hàm thì đã cùng Dư Tô xuống lầu.

Hai người vừa đi vừa nói nhỏ.

Trang Hàm nói: “Hôm nay tôi hỏi thăm được rồi. Cô ta miệng thì nói là người chơi kỳ cựu, nhưng thật ra đây mới là lần thứ hai cô ta làm nhiệm vụ một mình. Sau ván đầu tiên, hai lần sau đều là có người quen dẫn dắt, nên kinh nghiệm cũng chẳng hơn chúng ta bao nhiêu. Cùng lắm là đi theo người khác học được chút da lông, chứ chưa nắm được cốt lõi.”

Dư Tô gật đầu: “Tôi cũng nhìn ra rồi. Nếu thật sự là người chơi từng trải, thì lúc nãy đã không còn đứng đó đoán xem lời tôi nói là thật hay giả nữa.”

Không nói manh mối cho Lý Nhất là vì họ vừa không muốn, vừa chưa đến mức buộc phải chia sẻ.

Còn việc nói cho cô gái cách hoàn thành nhiệm vụ là vì việc tiếp theo họ phải làm chính là đi tìm bà chủ.

Chỉ cần tìm được bà ta, mọi chuyện sẽ kết thúc.

Đương nhiên là càng nhanh càng tốt, nên cần thêm người. Nếu trời sáng, e là còn phải đợi thêm một ngày nữa.

Khi hai người xuống đến đại sảnh, Vương Tam đúng lúc từ phòng bà chủ bước ra. Anh lắc đầu nói: “Ra ngoài tìm.”

Dư Tô và Trang Hàm cùng gật đầu, ba người rời khỏi cửa nhà trọ, chia nhau hướng về các phía khác nhau.

Trong trấn cổ hoang vắng không một bóng người ngoài bọn họ, chỉ có ánh trăng nhợt nhạt trên cao chiếu xuống một lớp sáng mỏng.

Dư Tô phải quan sát thật cẩn thận mới nhìn rõ được mọi thứ xung quanh.

Cô giẫm lên từng phiến đá xanh, nghe tiếng bước chân của chính mình vang vọng, chậm rãi tiến về phía trước.

Vài phút sau, cô nhìn thấy trước cửa một cửa hàng có một bóng người đang đứng.

Đó là một người phụ nữ hơi mập, lúc này đang nghiêng người, dán tai vào cánh cửa gỗ, như đang lắng nghe động tĩnh bên trong.

Dù ánh sáng rất mờ, nhưng Dư Tô vẫn nhận ra, đó chính là bà chủ nhà trọ, người đã từng thản nhiên nấu chín đôi chân của một người.

Cô có hơi căng thẳng. Ba người tách nhau đi tìm, không ngờ người đầu tiên gặp lại là cô.

Dư Tô hít sâu một hơi, nghe rõ nhịp tim mình đập dồn trong l*иg ngực, nhưng vẫn bước từng bước tiến về phía đó.

Khi còn cách bà chủ khoảng năm mét, đối phương bỗng động đậy.

Cô thấy đầu bà chủ đang áp vào cửa bắt đầu từ từ xoay lại, nhưng thân thể vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu.

Vài giây sau, đầu bà ta xoay hẳn một vòng một trăm tám mươi độ ngay trên cổ, trừng mắt nhìn về phía Dư Tô.

Dù ánh sáng yếu ớt, Dư Tô vẫn thấy rõ ràng vẻ độc ác và hung tợn trên gương mặt đó.

Rồi bà chủ bắt đầu bước tới, nhưng là bước lùi, hai chân đi ngược ra sau, từng bước tiến về phía Dư Tô.

Dư Tô lùi lại nửa bước, ép bản thân giữ bình tĩnh, cố gắng nói với giọng đều đặn: “Tra Nam mà bà đang tìm, tôi biết anh ta ở đâu.”

Bước chân của bà chủ lập tức dừng lại. Ngay sau đó, đầu bà ta quay trở lại hướng phía trước, cả người cũng xoay hẳn sang đối diện Dư Tô, giọng âm trầm lạnh lẽo hỏi: “Cậu ta ở đâu?”

Dư Tô nuốt nước bọt, chỉ về phía sau: “Anh ta ở trong nhà trọ, vẫn luôn ở đó.”

Bà chủ bước lên một bước.

Chỉ một bước thôi, nhưng Dư Tô lập tức cảm thấy một luồng gió lạnh tạt thẳng vào mặt. Mắt cô hoa lên, khi nhìn rõ lại thì bà chủ đã đứng ngay trước mặt mình.

Cái lạnh buốt thấm qua da thịt khiến toàn thân Dư Tô run rẩy, ánh mắt đầy độc ý của bà ta khiến mồ hôi lạnh túa ra sau lưng cô.

“Cậu ta không ở đó.” Bàn tay bà chủ bóp lấy cổ cô.

Giống như giữa mùa đông lạnh giá, da thịt chạm phải khối sắt băng.

Dư Tô khó thở, vội nói dồn: “Là... là vì anh ta trốn đi rồi! Tôi dẫn bà đi tìm, nhất định tìm được! Chỉ có tôi biết anh ta trốn ở đâu, bà gϊếŧ tôi thì sẽ không bao giờ... khụ, khụ...”

Còn chưa nói hết, cổ cô đã bị siết chặt, hơi thở hoàn toàn bị chặn lại.

Nhưng ngay khoảnh khắc sau, bàn tay bóp cổ cô lại buông ra.

Không khí như tràn ập vào phổi cô, khiến cô vừa ho sặc sụa vừa cố gắng nói:

“Tôi... tôi bây giờ... dẫn bà đi tìm anh ta!”

Cô quay người bước về phía nhà trọ, bà chủ lặng lẽ theo sát ngay sau lưng như bóng với hình.

Sắp tới cửa nhà trọ thì Lý Nhất hoảng hốt từ trong chạy ra, suýt nữa va thẳng vào Dư Tô.

Chưa kịp để Dư Tô nói gì, cô ta đã nắm chặt lấy tay Dư Tô, giọng run rẩy:

“Tên... tên Tra Nam ấy, anh ta đang đuổi theo tôi!”

Vừa nói, cô gái vừa quay đầu chỉ tay, nhưng khi ngoảnh lại thì chẳng thấy ai đuổi theo cả.

Đúng lúc này, Dư Tô chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh vụt qua, là bà chủ đã lao vào trong nhà trọ.

Lý Nhất vẫn còn đang nói: “Lúc đó tôi đang tìm manh mối trong phòng của đôi vợ chồng kia thì đột nhiên một con dao chặt rau bổ thẳng xuống chỗ tôi! Nếu không phải tôi né nhanh thì giờ chắc chắn tôi đã...”

Dư Tô không đợi cô gái nói hết, lập tức gỡ tay cô gái ra rồi chạy vào trong nhà trọ.

Cô nhìn thấy bà chủ như phát điên, điên cuồng lao chạy khắp tầng một, điên cuồng tìm tung tích của Tra Nam.

Lúc này bà chủ mới như sực nhớ đến cô, lập tức lao đến như gió, túm chặt cổ áo cô, giọng sắc lạnh: “Cô nói cô biết cậu ta ở đâu? Rốt cuộc cậu ta trốn ở đâu?”

Cảm xúc căng thẳng trong lòng Dư Tô lúc này đã bớt đi nhiều so với trước, cô bình tĩnh đáp: “Tầng hai, trong phòng ngủ của cô con gái bà và anh ta.”

Bà chủ siết cổ áo cô chặt hơn, mạnh tay giật một cái: “Không thể nào! Tôi tìm rồi!”

Dư Tô bật cười, giơ tay chỉ lên lầu: “Không tin thì lên xem đi.”

Lời vừa dứt, cô đã thấy Vương Tam từ ngoài bước vào.

Bà chủ không còn tâm trí quan tâm đến người khác nữa, túm lấy cổ áo Dư Tô, kéo lê cô lao thẳng lên tầng hai.

Dư Tô chỉ có thể dốc hết sức bám theo, sải chân hết cỡ mới miễn cưỡng không bị ngã.

Mãi cho đến khi vào đến căn phòng ngủ kia, bà chủ mới dừng lại.

Phòng ngủ vẫn như trước đó, yên tĩnh, trống không, không có một ai.