Chương 7: Ẩn quá sâu

Khi hai người quay lại nhà trọ, Lý Nhất vẫn chưa về. Trang Hàm đang ngồi một mình trong sảnh, một tay chống cằm, vẻ mặt đầy do dự như đang suy nghĩ điều gì đó.

Thấy Vương Tam và Dư Tô bước vào, anh ta lập tức đứng dậy, cười chào hỏi:

“Về rồi à, có phát hiện gì không?”

Vương Tam không nói gì, Dư Tô gật đầu, cười: “Tụi tôi tìm được chút manh mối.”

Trang Hàm không hỏi tiếp, chỉ hơi do dự rồi lên tiếng: “Tối qua lúc nghe tiếng gõ cửa phòng hai người im bặt, tôi vốn định ra xem thử, nhưng Lý Nhất nói sợ nguy hiểm nên cản tôi lại, tôi cũng hơi nhát gan, nghe cô ấy nói vậy thì không dám bước ra nữa.

Sau đó khi hai người ra ngoài tìm manh mối, tôi với cô ấy cũng không dám đi đâu. Tôi biết làm vậy là không đúng, nên cũng không dám dày mặt đòi hai người chia sẻ manh mối. Nhưng lúc nãy tôi tìm được vài thứ hữu ích trong nhà trọ, nếu được tôi muốn dùng manh mối của mình đổi với hai người.”

Dư Tô vốn có thiện cảm với anh chàng to con trông thật thà này, chỉ là manh mối không phải mình cô tìm được. Nghe anh ta nói xong, cô quay sang nhìn Vương Tam: “Đại ca, anh thấy sao?”

Vương Tam đi tới ngồi xuống chiếc bàn ở giữa sảnh, nhìn Trang Hàm một lúc rồi gật đầu: “Được, anh nói trước đi.”

Trang Hàm mỉm cười, lập tức nói: “Hôm qua chúng ta gần như lục soát hết nhà trọ, nhưng thực ra vẫn còn một nơi chưa tìm, là phòng của Tiết Mi. Lúc đó xác cô ấy vẫn còn trong phòng, tôi không dám vào nên hôm nay mới thử đến xem. Không ngờ lại tìm thấy một chiếc điện thoại dưới gầm giường.”

Vừa nói, anh ta vừa thò tay vào túi quần, lấy ra một chiếc điện thoại bàn phím cũ kỹ. Đó là mẫu máy từng rất nổi tiếng từ nhiều năm trước, độ bền cao đến mức có thể dùng để đập vỡ quả óc chó.

“Lợi hại nhất là nó vẫn còn mở được nguồn.” Trang Hàm vừa nói vừa bấm nút mở khoá, ấn thêm vài phím nữa để mở giao diện tin nhắn, sau đó đưa điện thoại cho Vương Tam.

Dư Tô bước tới đứng sau lưng Vương Tam, nhìn vào nội dung tin nhắn.

Ban đầu là những đoạn lời lẽ mập mờ trêu ghẹo, càng về sau càng trắng trợn, thậm chí xuất hiện không ít câu chữ khó nghe. Xen giữa những dòng tin nhắn tục tĩu đó là vài đoạn trò chuyện “bình thường”, khiến Dư Tô nhanh chóng nhận ra chủ nhân của chiếc điện thoại chính là ả tiểu tam kia.

Điều khiến Dư Tô không nhịn được phải tặc lưỡi là ả tiểu tam này lại chính là bạn thân của nạn nhân Vương Yến.

Qua nội dung tin nhắn có thể thấy, lần này cô ta lấy cớ đến thăm bạn thân để công khai ở lại nhà trọ này. Bề ngoài thì thân thiết chị chị em em với Vương Yến, nhưng sau lưng lại liên tục nhắn tin qua lại với Tra Nam, thỉnh thoảng còn tìm cách vụиɠ ŧяộʍ gặp nhau.

Thậm chí có một đêm, nửa đêm cô ta còn nhắn tin gọi Tra Nam, anh ta liền lén rời phòng mình, sang phòng đối diện hú hí với cô ta xong lại lén lút quay về giường ngủ như chưa có chuyện gì.

Trong suốt khoảng thời gian đó, Vương Yến vẫn hoàn toàn không hay biết, còn đối xử rất tốt với người bạn thân này, chẳng ngờ đối phương lại đối xử với mình như vậy sau lưng.

Trong tin nhắn, ả ta hết gọi “con đàn bà ngu”, lại gọi “con tiện nhân” khi nhắc đến Vương Yến, còn nhiều lần giục Tra Nam nhanh chóng “giải quyết” cô ta để chiếm lấy nhà trọ này.

Còn “giải quyết” ở đây, hiển nhiên không phải là ly hôn theo thỏa thuận. Nếu chỉ thế thì đâu thể gọi là chiếm đoạt nhà trọ.

Vương Tam nhấn nút trở lại, mở album ảnh. Tấm đầu tiên là ảnh một người phụ nữ tóc ngắn ôm chầm lấy Tra Nam, cả hai cùng nằm trên giường tự chụp, mặt kề sát nhau.

“Những gì tôi tìm được chỉ có vậy.” Trang Hàm nói: “Giờ tới lượt hai người rồi chứ?”

Dư Tô và Vương Tam liếc nhau, sau đó kể sơ lược toàn bộ những manh mối họ đã thu được.

Tới lúc này, câu chuyện về cơ bản đã trở nên rõ ràng.

Hôm đó bà chủ còn có thời gian sang bên nhà chị gái mình ở lại, chứng tỏ nhà trọ đang vào mùa vắng khách, rất có thể không có khách lưu trú nào, hoặc cùng lắm chỉ có một hai người.

Tối hôm đó, Vương Yến cuối cùng cũng phát hiện Tra Nam nɠɵạı ŧìиɧ. Mà kẻ thứ ba lại chính là bạn thân của cô ta, đã thế trong tin nhắn còn nhắc đến chuyện “xử lý” cô ta để chiếm tài sản. Cú sốc ấy chắc chắn khiến Vương Yến suy sụp, giữa hai người nhất định đã xảy ra tranh cãi dữ dội, thậm chí còn lao vào đánh nhau.

Theo lời Vương Yến kể, tối đó Tra Nam có uống rượu. Có thể trước giờ là con rể ở rể nên anh ta từng chịu nhiều ấm ức, đến khi có men rượu kí©h thí©ɧ, anh ta nổi cơn thú tính, chạy xuống bếp lấy dao chặt xương lao vào chém Vương Yến.

Nhìn nội dung tin nhắn, rõ ràng lúc ấy ả tiểu tam cũng đang ở trong nhà trọ. Cộng thêm những tiếng gõ cửa cầu cứu xuất hiện lúc nửa đêm hai ngày gần đây, có thể thấy khi bị rượt chém, Vương Yến đã gõ cửa cầu cứu.

Nhà trọ khi ấy gần như không có khách, vậy người mà cô ta gõ cửa cầu cứu chính là ả tiểu tam kia.

Kết quả rõ ràng, ả ta không mở cửa.

Còn chuyện sau khi Vương Yến chết thảm dưới lưỡi dao của Tra Nam đã xảy ra điều gì, hiện giờ vẫn chưa ai biết.

Bà chủ sau khi biết toàn bộ sự thật, không rõ đã dùng cách nào để bắt được ả tiểu tam, rồi kéo ả ta xuống bếp hành hạ bằng kiểu tra tấn dã man đó.

Bếp lò bình thường không đặt giữa gian bếp, chắc hẳn bà ta còn đặc biệt gọi người dời bếp ra chỗ đó để thuận tiện hoàn thành màn báo thù máu lạnh của mình.

Giờ thì, điều còn lại mà Dư Tô và mọi người cần giải đáp chính là Tra Nam sau đó đã có kết cục gì?

Dư Tô tin rằng chỉ cần tìm ra được thông tin này, nhiệm vụ của họ sẽ hoàn thành.

Nghe xong manh mối của hai người, Trang Hàm cũng nhanh chóng xâu chuỗi được toàn bộ câu chuyện. Anh ta trầm ngâm một lát, đang định mở miệng nói thì thấy Lý Nhất từ bên ngoài bước vào.

Lý Nhất vừa vào cửa đã thấy ba người họ ngồi trong phòng khách, ánh mắt hơi ngạc nhiên liếc qua Dư Tô và Vương Tam, cuối cùng nhìn sang Trang Hàm:

“Các người nói chuyện gì vậy? Có manh mối mới à?”

Dư Tô không lên tiếng. Manh mối bây giờ đã kể hết cho Trang Hàm, để anh ta kể lại cho Lý Nhất là được, cô không cần nói lại lần nữa.

Cô vừa nghĩ vậy thì thấy Trang Hàm lắc đầu, nói với Lý Nhất: “Xin lỗi, tôi hoàn toàn không tìm được manh mối nào hữu ích.”

Mi mắt Dư Tô khẽ giật, trong lòng hơi ngạc nhiên.

Có lẽ vì vẻ ngoài của Trang Hàm quá mức thật thà chất phác nên Lý Nhất hoàn toàn không nghi ngờ, chỉ gật đầu, mệt mỏi nói: “Chuyện nằm trong dự đoán. Thôi, tôi về phòng nghỉ trước, tối nay chắc sẽ tìm ra được manh mối.”

Nói đến câu cuối, cô gái liếc Dư Tô một cái rồi bước về phía cầu thang.

Vương Tam cũng đứng dậy, chậm rãi lên lầu.

Dư Tô không nhúc nhích, cô chống cằm, nhìn chằm chằm vào Trang Hàm.

Vài giây sau, Trang Hàm bật cười ngượng ngùng, gãi đầu, với vẻ thật thà nói nhỏ: “Tôi với cô giống nhau, đều là người mới chẳng hiểu chút gì về luật lệ, thậm chí ngay cả mấy cái luật kia là thật hay giả cũng chỉ nghe mấy người chơi lâu nói lại, chưa chắc đã đúng.

Vì muốn sống, bọn tôi bắt buộc phải dựa vào người chơi kỳ cựu. Nhưng tôi không giống cô, người mới thì không thể quá nổi bật. Cô còn có thể đóng vai yếu đuối tội nghiệp, chứ tôi là đàn ông to xác thế này, chỉ có thể giả ngu thôi, đúng không?

Hành vi của Lý Nhất không thể nói là sai, cô ấy làm vậy cũng chỉ để bảo vệ bản thân. Nếu đổi lại là chúng ta, sau này biết đâu cũng sẽ lợi dụng người khác.

Nhưng đã biết cô ấy là người như vậy thì không thể không đề phòng. Dù sao thì chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, cô ấy cũng được sống rời khỏi đây, thế là đủ rồi, phải không?”

Dư Tô bật cười, gật đầu: “Anh nói đúng. Nhưng không ngờ anh giấu kỹ như vậy đấy.”

Trang Hàm hạ giọng hơn nữa, trên gương mặt giả nai xuất hiện một nụ cười ranh mãnh hiếm thấy: “Thực ra chiếc điện thoại này là tôi tìm được từ hôm qua rồi.”

Dư Tô không khỏi thầm bội phục.

Cô vẫn tưởng Trang Hàm đúng như vẻ ngoài, thật thà, hiền lành, ai ngờ lại giấu sâu đến vậy. Người này tuyệt đối không đơn giản.

Từ lúc bước vào trò chơi, Dư Tô đã biết Vương Tam không hề nói hết toàn bộ luật chơi cho mình nghe. Trong tình huống không nắm rõ quy tắc, ngay từ đầu cô đã quyết định phải bám lấy một “cái đùi to”, cứ theo Vương Tam hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên rồi tính tiếp. Không ngờ, Trang Hàm còn cao tay hơn cô một bước.

Hai người nhìn nhau cười, sau đó lần lượt đứng dậy rời khỏi sảnh, mỗi người quay về phòng của mình.

Vương Tam ngồi dưới khung cửa sổ, thong thả lật xem một quyển sách, khi Dư Tô bước vào phòng cũng không thèm ngẩng đầu lên.

Dư Tô cũng không nói gì, tự tìm một chỗ ngồi xuống, trong đầu liên tục tua lại các manh mối vừa sắp xếp.

Không biết từ khi nào, cô lại gục đầu vào ghế ngủ thϊếp đi.

Nhưng giấc ngủ không sâu, cô vẫn trong trạng thái mơ mơ màng màng.

Bỗng nhiên, cô choàng tỉnh, bật dậy nói: “Nhiệm vụ này có khi nào...”

Nói đến đây cô mới nhận ra, trong phòng không có Vương Tam.

Dụi dụi đôi mắt khô rát, cô suy nghĩ kỹ lại một lần, xác định khả năng này rất lớn, liền lập tức đứng dậy đi ra ngoài.

Nhưng cô không đi tìm Vương Tam, mà lần nữa bước vào phòng ngủ của cặp vợ chồng chủ nhà, nhìn chằm chằm tấm ảnh cưới treo đối diện cửa một lúc rồi lại bắt đầu lục soát căn phòng.

Tìm được một nửa thì ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân. Cô dừng tay, quay đầu nhìn. Vương Tam đi ngang qua cửa, đi được hai bước lại lui về.

Anh hơi nghiêng đầu nhìn vào bên trong, thấy Dư Tô thì nhướng mày: “Sao lại vào đây?”

Dư Tô ho khẽ một tiếng, nói: “Tôi vừa nghĩ tới một khả năng, có khi nào tối hôm đó Tra Nam đã bị cảnh sát bắt đi rất nhanh, nên bà chủ không có cơ hội ra tay với anh ta, chỉ kịp gϊếŧ mỗi ả tiểu tam thôi?

Nếu vậy thì nhiệm vụ của chúng ta có thể là tìm Tra Nam, đưa anh ta tới trước mặt bà chủ.”

Tối qua cô gõ cửa phòng bà chủ nhưng không hề nhận được phản hồi, rất có thể là vì lúc đó bà ta không có ở phòng, mà đang ở nơi nào đó tìm Tra Nam.

Vậy nên việc Vương Tam tối qua bảo cô đi gõ cửa, rõ ràng là đã nghĩ tới khả năng này từ trước, thậm chí còn sớm hơn cô.

Quả nhiên, nghe cô nói xong, Vương Tam chỉ nhếch mép cười, không hề tỏ ra ngạc nhiên.

Anh nói: “Khả năng này rất cao. Chỉ cần có người báo cảnh sát, Tra Nam sẽ lập tức bị bắt, khiến bà chủ không thể tự tay báo thù.”

Dư Tô gật đầu: “Tuy mới chỉ là suy đoán, nhưng chúng ta có thể dựa theo suy đoán này để thử.”