Chương 6: Không hẳn là vô tội

Ăn sáng xong, Vương Tam gọi Dư Tô cùng ra khỏi nhà trọ.

Đó là một thị trấn cổ mang đậm dấu ấn thời gian, tường gạch đỏ, mái ngói xanh, nhà cửa cao thấp xen kẽ nhau, ngay cả những cửa tiệm dọc phố cũng đều trang trí theo phong cách cổ xưa.

Dư Tô từng đi du lịch ở nhiều nơi kiểu cổ trấn như thế này, nhưng chỉ ở đây, cô mới thực sự có cảm giác như mình đã xuyên không về quá khứ.

Nguyên nhân là bởi những cổ trấn khác luôn đầy ắp khách du lịch mặc quần áo hiện đại, khiến không khí xưa cũ bị phá vỡ. Còn nơi này ngoài cô và Vương Tam ra, không thấy bóng một ai.

Không gian tĩnh lặng đến mức chẳng nghe nổi cả tiếng gió. Hai người bước đi chậm rãi trên con đường lát đá xanh, tiếng bước chân khẽ vang lên, trở thành âm thanh duy nhất giữa trấn vắng.

Dư Tô có chút chịu không nổi sự tịch mịch này, khẽ ho một tiếng, rồi mở lời:

“Đại ca, anh có biết cái ứng dụng trò chơi này tổng cộng sẽ phát ra bao nhiêu nhiệm vụ không?”

Vương Tam liếc cô một cái: “Sao thế, mới nhiệm vụ đầu mà đã chịu không nổi à?”

Dư Tô lắc đầu: “Không phải. Trò chơi này tuy thú vị thật, nhưng chắc cũng phải có hồi kết chứ? Còn nữa, tôi rất tò mò, khi tôi vào trò chơi này, không biết phải mất bao nhiêu ngày mới thoát ra được. Liệu gia đình tôi có nghĩ tôi mất tích không?”

Vương Tam thong thả bước đi, giọng điềm tĩnh: “Cái đó thì không cần lo. Dù cô có ở trong trò chơi bao lâu đi nữa, đối với người ngoài, tất cả chỉ trôi qua trong chớp mắt. Còn về cái gọi là hồi kết của trò chơi, theo những gì chúng tôi biết, người sống sót lâu nhất từng vượt qua được mười ba nhiệm vụ.”

Dư Tô ngạc nhiên: “Người đó cũng không biết tổng cộng có bao nhiêu nhiệm vụ sao?”

Vương Tam khẽ lắc đầu, trong mắt thoáng qua một tia u ám: “Anh ta chết rồi. Chết trong nhiệm vụ thứ mười bốn.”

“Chết rồi à...” Dư Tô thầm tiếc nuối.

Một người có thể sống sót qua mười ba lần chắc chắn phải rất giỏi, vậy mà cuối cùng vẫn không tránh khỏi cái chết.

Vậy còn cô thì sao? Cô có thể sống được mấy lần? Trước khi chết, liệu có kịp để lại chút gì cho bố mẹ mình không?

Nghĩ đến con số bốn chữ số trong tài khoản ngân hàng của mình, cô bỗng thấy nghẹn cả ngực.

Đúng lúc đó, Vương Tam đột nhiên dừng bước. Dư Tô vội thu lại dòng suy nghĩ, ngẩng lên nhìn, thấy anh đang chăm chú quan sát một cửa tiệm bên trái con phố.

Trên tấm bảng gỗ đã được cố tình làm cũ kỹ có khắc bốn chữ to: Kẹo giòn họ Lý.

Tên bà chủ nhà trọ chính là Lý Thu Phương.

Nhưng họ Lý là họ lớn, người trùng họ nhiều vô kể, không thể chỉ vì trùng tên mà liên hệ hai việc lại với nhau.

“Vào xem thử.” Vương Tam nói xong, cất bước đi trước.

Tất cả các cửa hàng dọc con phố đều mở cửa. Vừa bước vào trong, họ lập tức ngửi thấy một mùi thơm ngọt dịu lan tỏa trong không khí.

Bên trong bày la liệt những kệ hàng, trên đó là các loại kẹo giòn được đóng gói tinh xảo, tỏa hương thơm quyến rũ khiến người ta muốn nếm thử ngay.

Thoạt nhìn chẳng có gì đáng chú ý, nhưng ở phía sau quầy thu ngân có buông một tấm rèm vải. Hai người liền tiến về phía đó.

Sau tấm rèm là một hành lang ngắn chừng vài mét, đứng từ đây có thể nhìn rõ cảnh bên kia.

Phía đó có bậc đá, có cây cỏ, có cột hiên, trông như là khu nhà ở của chủ tiệm vậy.

Ngôi nhà này thực ra cũng giống kiểu tứ hợp viện xưa, chỉ khác là gian nhà giáp phố được mở một cửa ra ngoài để buôn bán.

Hai người đi xuyên qua lối hành lang hẹp ấy, quả nhiên trông thấy một sân nhỏ sạch sẽ hiện ra trước mắt.

Vương Tam bước thẳng vào gian chính, Dư Tô thì cực kỳ cẩn trọng, lẽo đẽo đi sau lưng anh, tuyệt đối không dám vượt lên trước dù chỉ một bước.

Đến khi vào tận phòng ngủ của chủ nhà, Vương Tam mới hờ hững nói: “Cô đi theo tôi như con ruồi bám đuôi thế kia làm gì?”

Dư Tô thầm nghĩ: Ý anh là anh vừa “thả” gì à? Quả là chiêu tự hại mình tám trăm để chọc giận người khác một ngàn đây.

Dĩ nhiên, cô không dám nói ra miệng, chỉ cười nịnh hót: “Thì là vì đi theo đại ca tôi mới thấy an toàn chứ còn gì nữa!”

Vương Tam đi đến tủ đầu giường, vừa lục tìm vừa nói: “Đừng tưởng tôi không biết cô đang chửi tôi trong bụng.”

Ồ, anh còn biết đọc tâm cơ à?

Dư Tô điên cuồng lắc đầu phủ nhận: “Không có, không có! Tôi đâu dám, vẫn còn mong được anh dẫn theo cày game mà, sao dám nói xấu chứ!”

Vương Tam liếc cô một cái: “Bớt lắm lời đi, ra ngoài giải quyết cái đuôi đi.”

Nghe thế, Dư Tô nghiêm túc hẳn, đảo mắt nhìn quanh, nhặt cây chổi ở góc tường rồi quay người bước ra cửa.

Vừa bước qua ngưỡng cửa, cô liền thấy một bóng người vội nấp vào hành lang phía trước.

Dư Tô bĩu môi đầy bất đắc dĩ, sau đó nhẹ chân tiến về phía đó. Khi đến gần, cô đột nhiên tăng tốc, giơ chổi lên lao vào trong hành lang, miệng hô to: “Đồ xấu xa ở đâu ra dám theo dõi bọn tôi, xem hôm nay tôi có đánh chết cô không!”

Dù đã thấy rõ người đang trốn trong đó là ai, cô vẫn không nương tay, quật mạnh mấy phát liền.

Người kia hoảng hốt không kịp phản ứng, bị đánh cho ba bốn cái liền mới kêu thất thanh: “Đừng đánh nữa! Là tôi, tôi là Lý Nhất đây!”

Dư Tô giả vờ kinh ngạc, dừng tay lại, tròn mắt hỏi: “Hả? Là cô à? Sao lại lén theo dõi bọn tôi?”

Tóc tai Lý Nhất rối bù, thấy vẻ mặt ngây ngô như thật của cô thì tức đến nghiến răng: “Cô thôi giả vờ đi! Cô biết rõ là tôi mà vẫn cố ý đánh tôi!”

“Ờ.” Dư Tô buông chổi xuống, thản nhiên đáp: “Cô nói đúng đấy.”

“...” Lý Nhất bị câu trả lời thẳng thừng đó làm nghẹn họng, khí trong ngực lên không được mà xuống cũng chẳng xong.

Im lặng một lát, cô gái cố hít sâu, kìm cơn giận lại rồi nói: “Người ta nói ba thợ vá giày còn hơn Gia Cát Lượng. Cô nói cho tôi manh mối, tôi cũng có thể giúp tìm hiểu. Như vậy chúng ta sẽ sớm hoàn thành nhiệm vụ rồi rời khỏi đây. Đó là chuyện đôi bên cùng có lợi, đúng không?

Nếu chúng ta cứ kéo dài ở đây, nguy hiểm sẽ ngày một nhiều. Ai biết được người tiếp theo chết sẽ là cô hay là tôi? Nếu cô vẫn còn giận chuyện tối qua tôi và Trang Hàm không cùng đi tìm manh mối thì đúng là nhỏ nhen quá rồi!”

Lời cô gái nói ra đầy thành ý, Dư Tô cũng chăm chú lắng nghe.

Đợi cô gái nói xong, cô gật đầu, nghiêm túc đáp: “Cô nói cũng có lý, nhất là câu “ba thợ vá giày hơn Gia Cát Lượng” ấy.”

Lý Nhất nghe thế, ánh mắt lóe lên một tia vui mừng, vừa định mở miệng thì thấy Dư Tô nghiêng đầu cười, chỉ tay về phía sau nơi Vương Tam đang ở trong phòng rồi nói: “Nhưng mà, tôi đã ôm được đùi của Gia Cát Lượng thật rồi, còn cần thợ vá giày làm gì nữa?”

Nụ cười trên môi Lý Nhất lập tức đông cứng lại.

Dư Tô nghĩ một lát, cũng không nỡ tuyệt tình quá, bèn nói thêm: “Thôi được, tôi nói cho cô biết một câu, tối nay chỉ cần mở cửa, cô sẽ nhận được một manh mối.”

Lý Nhất thấy cô đã nói đến thế thì biết có cố năn nỉ cũng vô ích, chỉ đành nuốt cơn tức trong lòng, quay người rời đi, vẻ mặt đầy miễn cưỡng.

Trang Hàm vẫn ở lại nhà trọ để tìm manh mối, cô gái bảo sẽ đi dạo quanh thị trấn trước rồi quay về hội hợp với anh ta.

Dư Tô đứng ở lối hành lang nhìn cô gái đi xa rồi mới quay về gian nhà chính.

Cô vừa bước vào thì thấy Vương Tam đang ngồi trên ghế, cầm một quyển album ảnh lật xem.

Thấy Dư Tô tới, anh nói: “Ở đây có một tấm ảnh chụp gia đình, bà chủ và chủ nhà này có quan hệ, chắc là chị em ruột.”

“Trùng hợp vậy sao?” Dư Tô ghé sát lại nhìn, chỉ thấy giữa bức ảnh gia đình là một cụ bà tóc bạc trắng ngồi ở chính giữa, phía sau cụ là hai người phụ nữ trung niên có nét mặt khá giống nhau, một trong số đó chính là bà chủ nhà trọ.

Bên cạnh bà chủ là một người đàn ông trung niên lạ mặt, nhìn tư thế thì có vẻ là chồng bà ta. Ngoài ra còn có con gái và con rể của họ.

Vương Tam đặt album xuống, hỏi Dư Tô: “Còn nhớ nữ quỷ tối qua nói gì không?”

Dư Tô gật đầu: “Cô ta nói bà chủ đến nhà người thân, mai mới về.”

Lúc đó nghe vậy, Dư Tô còn tưởng là bà chủ đi đâu xa, không ngờ hóa ra là ở ngay trong thị trấn, cách nhà trọ chỉ mười mấy phút đường mà thôi.

Nhìn vào ảnh gia đình, có vẻ người chị em của bà chủ chưa lập gia đình, chỉ đứng một mình ở bên còn lại của bà chủ.

Nếu là phụ nữ sống một mình, thì việc bà chủ với tư cách là em gái ruột thường xuyên qua đây ở cùng cho đỡ cô đơn cũng là chuyện bình thường.

Nói cách khác, vào ngày Tra Nam chém gϊếŧ Vương Yến, bà chủ đã rời nhà trọ từ sớm để sang đây qua đêm, hoàn toàn không biết chuyện kinh hoàng xảy ra giữa đêm tại nhà trọ.

Và đến sáng hôm sau, vì làm ăn buôn bán nên bà ta chắc chắn phải quay lại sớm, từ đó mới biết con gái mình chết thảm.

Dư Tô nghĩ, nếu là mình thì chắc chắn sẽ không nhịn được mà xé xác cái thằng khốn Tra Nam kia ra từng mảnh!

Vậy bà chủ có làm như cô tưởng tượng hay không?

Nhưng mà, vậy còn người phụ nữ tóc ngắn bị treo ngược chân, nấu chín trong bếp kia là ai?

Dư Tô gãi đầu, hỏi Vương Tam: “Đại ca, anh nghĩ sao?”

Vương Tam chậm rãi nói: “Đầu tiên, người phụ nữ tóc ngắn trong bếp không phải do Tra Nam gϊếŧ, anh ta là loại phạm tội vì bộc phát cảm xúc, sẽ không nghĩ ra cách hành hạ tàn nhẫn như vậy. Nhưng người đó cũng chắc chắn không phải do Vương Yến gϊếŧ. Loại trừ hai người này, thì chỉ còn bà chủ.

Con gái bà chủ bị Tra Nam gϊếŧ, nếu bà ta báo thù thì đối tượng phải là Tra Nam, chứ không phải một người phụ nữ vô tội, trừ khi người đó không hề vô tội.”

Nghe đến đây, Dư Tô bừng tỉnh: “Đúng rồi! Tối qua nữ quỷ Vương Yến nói rằng cô ta nhẫn nhịn chuyện bạo hành gia đình của Tra Nam, nhưng không ngờ lại phát hiện bằng chứng anh ta nɠɵạı ŧìиɧ! Người bị treo trong bếp kia rất có thể chính là con hồ ly tinh đó!

Tra Nam là hung thủ thật sự gϊếŧ Vương Yến, còn ả tiểu tam chính là mồi lửa châm ngòi thảm kịch này. Nếu bà chủ thật sự phẫn nộ đến mức muốn gϊếŧ người, chắc chắn bà ta sẽ không tha cho ả tiểu tam, chỉ nhắm vào một mình Tra Nam!”

Khóe môi Vương Tam khẽ nhếch, đứng dậy: “Không tệ, trí tuệ ở mức người bình thường.”

“...” Dư Tô câm nín: “Vậy còn anh là ngoài phạm vi người bình thường rồi.”

Vương Tam nheo mắt, không nói, chỉ nhìn cô cười.

Lòng Dư Tô lập tức lạnh đi một nửa, vội xuống nước: “Đại ca, tôi sai rồi, tôi không nên vòng vo mắng anh.”

Vương Tam nhướng mày: “Đi thôi, về nhà trọ.”

Dư Tô nghiêm túc hỏi: “Về nhanh vậy sao?”

“Ả tiểu tam sẽ không tự nhiên xuất hiện ở nhà trọ, còn thiếu một chút manh mối nữa, chắc chắn là ở nhà trọ.” Ánh mắt Vương Tam trở nên sắc bén, giọng chắc nịch.