Ánh đèn lúc sáng lúc tắt khiến mắt người hoa lên, Dư Tô phải mất hơn mười giây mới nhìn rõ được hình dạng đại khái của bóng người kia.
Ban đầu cô tưởng đó là đàn ông, nhưng nhìn kỹ lại, hóa ra là một người phụ nữ tóc ngắn.
Hai tay người phụ nữ bị trói ngược ra sau, một sợi dây thừng treo cô ta lơ lửng giữa không trung. Ngay bên dưới là bếp lò, trên đó đặt một cái chảo sắt khổng lồ.
Thân thể người phụ nữ tóc ngắn nhẹ đung đưa, ngoài ra không hề có động tĩnh gì khác.
Thấy thế, Dư Tô mới hơi thả lỏng, nhân lúc đèn còn sáng, cẩn thận quan sát kỹ căn bếp. Mọi thứ đều bình thường, chỉ có một chỗ kỳ lạ chính là bếp lò ấy.
Thông thường, bếp lò phải đặt sát tường, nhưng ở đây nó lại nằm ngay giữa gian bếp. Vì đây là nhà trọ chuyên nấu cơm cho khách, mỗi lần phải nấu cho rất nhiều người, nên bếp được làm lớn và dài, nhưng đặt ở giữa phòng thế này thì lại cực kỳ bất tiện.
Cô còn đang nghĩ ngợi thì đèn trong bếp bỗng chớp sáng rồi trở lại bình thường, nhưng người đàn bà tóc ngắn treo lơ lửng giữa không trung kia vẫn không biến mất.
Dư Tô nhìn rõ khuôn mặt đang đối diện với cửa của đối phương. Gương mặt ấy cô nhất thời không biết phải dùng từ gì để hình dung. Như thể tất cả những cảm xúc tiêu cực trên đời: oán hận, tuyệt vọng, thống khổ, bi ai đều tụ cả lại trên khuôn mặt đó.
Chỉ liếc qua một cái thôi, Dư Tô đã thấy lòng dạ mình nghẹn lại, khó chịu đến cực điểm, dường như trong nét mặt kia cô nhìn thấy được cảnh tượng địa ngục vô tận, khiến từng lỗ chân lông trên người đều dựng đứng, lạnh buốt đến tận xương tủy.
Kể cả khi tận mắt chứng kiến Tiết Mi chết thảm, cô cũng chưa từng có cảm giác đáng sợ đến thế này. Vì sao người phụ nữ tóc ngắn ấy lại mang biểu cảm như vậy?
Dư Tô không dám nhìn thêm, ánh mắt cô dần hạ xuống. Từ cổ đến chân người phụ nữ đó đều còn nguyên vẹn, trên người không có lấy một vết thương.
Chỉ có hai cây gậy gỗ bị buộc chặt vào hai chân, khiến cô ta không thể co chân lại, chỉ có thể duỗi thẳng mà bị treo lên.
Ánh mắt Dư Tô lần xuống dưới, khi chạm đến đôi chân kia, cô mới hiểu ra vì sao người phụ nữ ấy lại mang vẻ mặt tuyệt vọng đến thế.
“Chân cô ta bị nấu chín rồi.” Giọng của Vương Tam bình thản đến rợn người.
Dư Tô quay sang nhìn anh, giọng run run: “Là... bị nấu khi còn sống sao?”
Biểu cảm của người phụ nữ tóc ngắn ấy đau đớn đến mức không thể nhìn thẳng, mà dưới chân cô ta lại là một chiếc nồi sắt lớn, khiến Dư Tô không thể không nghĩ đến một cảnh tượng kinh hoàng.
Một người phụ nữ bị treo lơ lửng trên nồi nước, đôi chân ngâm trong đó, nước dần dần sôi lên, hơi nóng lan ra, từng tấc da thịt bị bỏng rộp, sưng phồng. Cô ta chỉ có thể tỉnh táo mà cảm nhận toàn bộ quá trình ấy, từ ấm sang nóng, từ đau sang tuyệt vọng, cho đến khi tiếng gào thét khản đặc biến mất trong hơi nước sôi sục, đôi chân hoàn toàn bị nấu chín.
Một kiểu tra tấn kinh hoàng đến thế có khác gì những hình phạt tàn khốc thời cổ đại đâu?
Khóe môi Vương Tam nhếch lên, nở nụ cười hứng thú: “Nhiệm vụ lần này tuy không khó, nhưng câu chuyện nơi đây thì thú vị thật đấy.”
Dư Tô thầm nghĩ: Thú vị cái đầu anh chứ thú vị! Trong tình huống như vậy mà vẫn còn cười nổi sao?
Cô ho nhẹ một tiếng rồi hỏi: “Giờ chúng ta có cần vào xem thử không?”
Vương Tam nhướng mày: “Cô dám vào à?”
Dư Tô cười nịnh bợ, giọng kéo dài ra như kẻ hầu nịnh chủ: “Manh mối quan trọng thế này, tất nhiên là đại ca anh vào trước chứ!”
Vương Tam tỏ vẻ chẳng hề ngạc nhiên, xoay người bước đi, miệng nói: “Về phòng, đi ngủ.”
“Không vào thật à?” Dư Tô ngẩn người hỏi.
Anh không trả lời, chỉ đi thẳng đến sảnh chính, dừng lại rồi chỉ về phía phòng của bà chủ: “Đi gõ cửa.”
Lại muốn cô làm vật thí nghiệm à?
Dư Tô sắp khóc đến nơi: “Anh không phải là vị hôn phu của người ta sao, nỡ để vị hôn thê đáng yêu như tôi đi mạo hiểm thế à? Hu hu hu...”
“Ha.” Vương Tam bật cười khẽ, gương mặt tuấn tú bất chợt ghé sát lại, nụ cười tà mị: “Đã là vị hôn thê rồi thì lát nữa ngủ chung giường nhé?”
“Tôi đi là được chứ gì.” Dư Tô nghiến răng, cam chịu bước đến trước cửa phòng bà chủ.
Đúng là một tên đàn ông thô lỗ, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả!
Cô đến trước cửa, quay đầu nhìn Vương Tam, xác định anh vẫn đứng ngay sau mình mới nghiến răng, giơ tay gõ nhẹ lên cánh cửa trước mặt.
Tiếng gõ cửa không lớn, nhưng trong đêm yên tĩnh lại vang lên rõ mồn một, chói tai đến mức khiến người ta phải nín thở.
Dư Tô đợi một lúc, không nghe thấy động tĩnh gì từ bên trong, hơi nghi hoặc quay sang nhìn Vương Tam.
Vương Tam với dáng điệu y như một ông lớn sai khiến người hầu, chậm rãi nói:
“Gõ thêm lần nữa.”
Thật muốn đấm anh ta một phát cho bõ tức! Dư Tô hít sâu, tưởng tượng cánh cửa trước mặt là khuôn mặt của Vương Tam, rồi dồn lực gõ “cộc, cộc, cộc” ba tiếng thật mạnh.
Lại chờ thêm chừng mười giây, Vương Tam mới nhàn nhạt nói: “Được rồi, đi thôi.”
“Xong... là xong thật à?” Dư Tô trố mắt.
Anh dừng lại trước cầu thang, quay đầu lười biếng nói: “Sao? Muốn tôi bế cô lên à?”
“...” Dư Tô nheo mắt, nghiến răng hỏi: “Anh lớn thế này rồi, có bao giờ bị người ta đánh chưa?”
Vương Tam cười khẽ: “Đánh người thì nhiều rồi.”
Thôi, được rồi, anh lợi hại, anh giỏi nhất. Dư Tô lười cãi, cúi đầu lầm lũi đi lên lầu.
Hai người một trước một sau trở lại phòng. Trong phòng, nữ quỷ từng ngã gục trên sàn cùng vũng máu đỏ thẫm đều biến mất không dấu vết, như thể tất cả những gì từng xảy ra đêm qua chỉ là một giấc mộng hư ảo.
Sáng hôm sau, Dư Tô còn đang chìm trong mộng thì bị tiếng gõ cửa làm tỉnh giấc.
Cô uể oải ngồi dậy, nghe thấy trong phòng tắm còn vọng ra tiếng nước chảy.
Liếc sang chiếc giường lớn trống trơn bên cạnh, cô tức tối chống lưng, lầm bầm mấy tiếng rồi lê bước ra mở cửa.
Vừa mở, Lý Nhất đã đứng sẵn bên ngoài, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng: “Tối qua không xảy ra chuyện gì chứ?”
Dư Tô chớp chớp mắt, cười nhẹ: “Nếu có chuyện gì thì tôi còn đứng đây nói chuyện với cô được chắc?”
Trang Hàm đứng phía sau Lý Nhất, vội hỏi tiếp: “Tối qua hai người làm sao tránh được một kiếp vậy? Có phải đã mở cửa không?”
“Ừ, mở rồi.”
“Rồi sao nữa?” Lý Nhất hỏi dồn.
Dư Tô nhún vai: “Không sao cả. Mở cửa xong thì mọi chuyện yên ổn, rồi tôi ngủ đến tận giờ.”
Lý Nhất nở nụ cười khó tin: “Sao có thể dễ dàng thế được? Hai người chắc là tìm được manh mối gì đó mà giấu tụi tôi đúng không?”
Dư Tô mỉm cười tươi rói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng ý châm chọc rõ rệt: “Cô gái, vu oan cho người khác vô căn cứ như vậy không tốt đâu nha.”
Nói xong, cô xoay người định bước vào phòng, tỏ vẻ chẳng buồn đôi co thêm.
Lý Nhất thấy thế thì gấp gáp nói: “Tôi tận mắt thấy cô và Vương Tam vào căn phòng kia, sau đó chắc chắn hai người còn xuống tầng dưới nữa. Ít nhất nửa tiếng sau mới quay lại. Cô định nói với tôi là nửa tiếng đó hai người chẳng phát hiện gì à?”
Dư Tô dừng bước, quay đầu lại, tỏ vẻ ngạc nhiên: “Ồ, thì ra hai người không ngủ say à? Tôi còn tưởng hai người ngủ mê mệt nên mới không ra giúp tìm manh mối cơ đấy.”
Cô cố tình kéo dài giọng, cười mỉm đầy ẩn ý.
Trang Hàm lập tức chột dạ, ho khan một tiếng: “Tôi... vốn định ra đó mà...”
Dư Tô vẫn giữ nụ cười thong thả: “Quán trọ nhỏ thế này, tìm manh mối đâu có khó. Tôi tin tối nay hai người cũng sẽ tìm ra thôi, chẳng cần tôi nói thêm gì cả.”
Trang Hàm là người mới, rõ ràng chỉ nghe theo lời Lý Nhất nên không dám phản bác. Nhưng Dư Tô biết rõ, tối qua Lý Nhất đã coi cô và Vương Tam như hai con tốt thí.
Nếu lúc ấy họ gặp nguy hiểm, chết cũng chỉ là cô và Vương Tam. Còn nếu thuận lợi tìm ra được manh mối, Lý Nhất chỉ cần ra mặt hỏi vài câu là có thể dễ dàng lấy được kết quả.
Dù cho Vương Tam và cô có chết bên ngoài đi nữa thì từ hai cái xác đó biết đâu vẫn có thể tìm ra được vài manh mối hữu ích, đúng là một nước cờ tính toán khôn khéo.
Đáng tiếc, Dư Tô đâu có ngu mà mắc lừa. Cô đã chịu nói cho họ biết “mở cửa mới là con đường sống” là đã nhân nhượng lắm rồi.
Lý Nhất bắt đầu nổi giận, mặt sa sầm lại: “Chúng ta đều là đồng đội trong cùng một nhiệm vụ, phải chia sẻ manh mối với nhau thì mới sớm hoàn thành được nhiệm vụ chứ! Sao cô có thể ích kỷ như vậy được?”
Dư Tô cười nhạt: “Cô nói đúng đấy, từ nhỏ đến lớn tôi vốn dĩ rất ích kỷ. Mẹ tôi dạy bao nhiêu lần rồi mà chẳng sửa nổi. Nhưng con người mà, ai mà hoàn hảo được đâu.”
Thấy cô nói năng loanh quanh, Lý Nhất càng thêm sốt ruột, dậm chân nói:
“Đừng nói mấy chuyện ngoài lề nữa! Mau nói cho chúng tôi biết manh mối đi! Có vậy mọi người mới bàn được bước tiếp theo phải làm gì!”
Dư Tô thật sự không muốn nói, nhưng nghĩ đến đại cục, có lẽ vẫn nên nhịn thì hơn. Cô còn đang do dự thì cửa phòng tắm đột nhiên mở ra.
Vương Tam dùng khăn lau mái tóc ướt sũng, bước ra ngoài, nhìn cô nói: “Lát nữa đi với tôi một chuyến.”
Dư Tô ngẩn người: “Bên ngoài chẳng phải đang mưa sao?” Hơn nữa là cơn mưa còn đáng sợ hơn cả dao kiếm.
Vương Tam liếc cô một cái đầy khinh bỉ: “Rèm cửa chưa kéo.”
Dư Tô lúc này mới chú ý đến khung cửa sổ, quay đầu nhìn, bên ngoài trời trong xanh, mây trắng nhàn nhạt, nắng vàng rực rỡ.
Đừng nói là mưa, ngay cả một gợn mây đen cũng không có.
Cô thậm chí còn nhìn thấy cả những ngôi nhà khác ngoài kia, trong khi tối qua, ngoài cửa sổ chỉ toàn là mưa xối xả, chẳng thấy gì hết.
“Các người định ra ngoài à? Cho tôi đi cùng với!” Lý Nhất lập tức tỏ ra nhiệt tình.
Vương Tam quay sang nhìn cô gái, mặt không cảm xúc: “Tôi và vị hôn thê của tôi ra ngoài chơi, cô đi theo làm gì? Giữa ban ngày ban mặt, chúng tôi không cần bóng đèn điện đâu.”
Lý Nhất bị làm cho bẽ mặt, trừng mắt lườm Dư Tô một cái rồi quay sang nói với Trang Hàm: “Đi thôi!”
Dư Tô thấy khó hiểu, rõ ràng người từ chối là Vương Tam, sao lại quay ra trừng cô?
Cô bĩu môi rồi vào phòng tắm rửa mặt chải đầu xong, mới hỏi Vương Tam:
“Có nên nói cho họ biết manh mối tối qua không?”
Vương Tam khẽ bật cười, giọng thong thả: “Muốn ngồi không mà hưởng lợi à? Trên đời đâu có chuyện dễ dàng thế. Giờ tôi dạy cô một kinh nghiệm khác, người đông vô dụng, phải có cái đầu.”
Thế tức là không cần nói cho họ biết nữa. Hơn nữa, tám chữ ấy nghe cũng có lý phết.
Dư Tô gật đầu lia lịa, nịnh nọt: “Đại ca nói chí phải, lời đại ca đều là chân lý cả!”
Vương Tam lạnh nhạt nói: “Nếu cô sinh vào thời cổ đại, chắc chắn đã làm đến chức tổng quản thái giám rồi.”
Dư Tô thầm rủa: Phì! Anh mới là thái giám ấy!
Bữa sáng vẫn chỉ có cháo trắng và vài món dưa xào đơn giản, nhưng Dư Tô chẳng có chút khẩu vị nào, một miếng cũng nuốt không trôi.
Mỗi khi nhìn thấy mâm cơm trên bàn, cô lại nhớ đến cảnh tượng trong bếp tối qua, dù cái nồi đang nấu hôm nay không phải cái chảo gang to hôm đó, nhưng nghĩ đến việc từng có người nấu chân người trong đó, cô vẫn thấy cả người lạnh buốt, ăn gì cũng thấy ghê sợ.