Tay Dư Tô run lên, nhưng rồi vẫn cắn răng siết chặt nắm cửa, mạnh mẽ vặn xuống.
“Cạch” Cửa bật mở.
Một luồng gió lạnh thốc vào cuốn phăng hơi thở của cô. Trong khoảnh khắc ấy, cô thoáng thấy một thứ gì đó lướt qua ngoài hành lang.
Rồi tất cả bỗng im bặt.
Bên ngoài trống trơn không có ai, không có tiếng động, chỉ còn khoảng không tĩnh lặng đến rợn người.
Dù vậy, từng sợi lông tơ trên người Dư Tô đều dựng đứng. Cô có cảm giác rõ rệt ngay trước mặt mình đang có một con quỷ đứng đó, chỉ là cô không nhìn thấy được thôi.
Cảm giác ấy rõ ràng chỉ là tự dọa bản thân, nhưng vẫn khiến cô lạnh toát toàn thân.
Cô thở hắt ra một hơi dài, với tay bật công tắc cạnh cửa. Đèn trong phòng sáng lên, Dư Tô quay đầu lại, cố nở nụ cười nói với Vương Tam: “Không sao...”
Chữ “sao” nghẹn cứng trong cổ họng.
Trong góc phòng, không biết từ khi nào đã xuất hiện thêm một người.
Đó là một người phụ nữ mặc đồ ngủ, đang co rúm người trong góc tường, run rẩy không ngừng. Cô ta cúi đầu, mái tóc dài rối bời che khuất toàn bộ khuôn mặt.
Trên cánh tay cô ta có một vết rách sâu, máu tươi vẫn đang tí tách nhỏ xuống sàn.
Tim Dư Tô đập thình thịch, nhưng cô vẫn nhớ phải lên tiếng cảnh báo Vương Tam lúc đó đang quay lưng về phía góc phòng.
Thế nhưng, trước khi cô kịp mở miệng, Vương Tam đã bước nhanh về phía cô, hai ba bước là tới nơi, mạnh tay kéo cô lùi lại phía sau.
Dư Tô bị anh kéo mạnh, ngã nhào về phía trước, trán va thẳng vào ngực anh. Ngay khoảnh khắc đó sau lưng vang lên một tiếng “rầm!” dữ dội!
Cô lập tức quay đầu lại, kinh hãi nhìn thấy một bóng đen cao lớn đang lao thẳng từ ngoài cửa vào.
Trong tay anh ta cầm một con dao làm bếp sáng loáng, tiếng động vừa nãy chính là vì anh ta vung dao chém hụt, lưỡi dao bổ thẳng xuống cánh cửa khiến gỗ vỡ toác ra.
Tim Dư Tô như muốn nhảy ra khỏi cổ họng. Cô chưa đến mức bị dọa ngẩn người, nhưng đầu óc cũng chẳng đủ tỉnh táo.
Vì thế, khi bóng đen xông tới gần họ lần nữa, giơ dao lên định chém, cô gần như theo bản năng mà dồn hết sức tung một cú đá về phía anh ta.
Nếu còn tỉnh táo, có lẽ cô sẽ không dám đá thật, bởi cô đâu chắc rằng cú đá ấy có chạm được vào đối phương hay sẽ xuyên qua người anh ta như đánh vào không khí.
Nhưng không ngờ, cú đá này thật sự trúng, khiến bóng đen khựng lại trong giây lát.
Vừa lúc đó, Vương Tam kéo cô ra sau, tung thêm một cú đá cực mạnh, hất văng bóng đen ra khỏi phòng, ngã nhào xuống hành lang rồi nhanh như chớp đóng sập cửa lại.
Cửa vừa khép, bên ngoài liền im bặt.
Dư Tô vẫn còn sợ hãi chưa kịp hoàn hồn, nhìn chằm chằm về phía cửa, lùi lại hai bước mới sực nhớ trong phòng vẫn còn một con quỷ!
Cô vội nép ra sau lưng Vương Tam, giọng run lên: “Đại ca, nhanh lên, trong phòng còn một con nữa!”
Ở góc phòng, nữ quỷ vẫn đang co ro run rẩy, máu theo cánh tay ròng ròng chảy xuống, đọng lại thành một vũng đỏ sẫm trên sàn.
Vương Tam liếc Dư Tô, nói giọng thản nhiên: “Cô đúng là vừa ngốc vừa dễ thương. Cô ta là manh mối.”
Lời vừa dứt, nữ quỷ kia chậm rãi ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt bị mái tóc che khuất.
Dư Tô còn tưởng sẽ thấy thứ gì đáng sợ, nào ngờ chỉ là một khuôn mặt nhợt nhạt mà thôi.
“Cảm ơn... cảm ơn hai người đã cứu tôi... Hai người thật là người tốt!” Nữ quỷ run run cất giọng nói, âm thanh khàn lạc, nghẹn ngào như sắp khóc.
Dư Tô không dám tùy tiện mở miệng, chỉ đứng im sau lưng Vương Tam, nghe anh hỏi: “Chuyện này là sao?”
Nữ quỷ sụt sùi, nói đứt quãng: “Anh ta... anh ta trước giờ vẫn hay đánh tôi, tôi nhịn mãi rồi. Nhưng tối nay, tôi phát hiện anh ta nɠɵạı ŧìиɧ... Tôi nói muốn ly hôn, anh ta uống rượu xong liền phát điên, chạy vào bếp cầm dao nói muốn gϊếŧ tôi! Cảm ơn hai người... thật sự cảm ơn vì đã mở cửa cứu tôi! Sáng mai tôi sẽ báo cảnh sát, để tên điên ấy phải vào tù ngồi!”
Dư Tô sững người, lời này nghe có gì đó sai sai. Một con quỷ mà còn định báo cảnh sát ư? Còn muốn cho “kẻ gϊếŧ mình” ngồi tù?
Thế thì có lẽ cô ta không biết mình đã chết, vẫn lặp đi lặp lại cảnh bị gϊếŧ trong đêm đó.
Còn lần này, vì hai người mở cửa can thiệp, nên cô ta tưởng mình được cứu sống.
Khi Dư Tô đang nghĩ vậy, Vương Tam lại hỏi: “Còn mẹ cô đâu?”
Nữ quỷ thoáng ngẩn ra, rồi đáp: “Mẹ tôi... mẹ tôi đến nhà họ hàng rồi, mai mới về... Không được, không thể để mẹ biết tôi bị thương... bà sẽ buồn lắm... không thể... không thể để bà biết... A!”
Tiếng thét đột ngột xé toạc không khí khiến Dư Tô rùng mình.
Ngay sau đó, thân thể nữ quỷ bắt đầu biến dạng, những vết thương rách toạc lần lượt hiện ra trên da thịt, máu tuôn ra như suối, càng lúc càng nhiều!
Cô ta ngã xuống đất quằn quại, miệng không ngừng kêu cứu, tiếng hét thảm thiết chói tai như kim nhọn cắm thẳng vào màng nhĩ, khiến Dư Tô rợn cả người.
Cô theo bản năng muốn xông lên giúp, nhưng Vương Tam giữ chặt lấy cô, ánh mắt bình thản, nói khẽ: “Quá khứ vốn dĩ không thể thay đổi.”
Dư Tô mím môi, khẽ gật đầu, đứng cạnh Vương Tam, cùng anh lặng lẽ nhìn nữ quỷ đang dần yếu đi, cho đến khi cô ta hoàn toàn bất động.
Trên nền đất sáng màu giờ đã loang lổ một vũng máu lớn, đỏ tươi đến chói mắt.
Người phụ nữ nằm trong vũng máu, thân thể rách nát, trông thật ghê rợn.
Dư Tô lập tức nhớ tới Tuyết Mi, những vết thương trên cơ thể người phụ nữ này hoàn toàn giống với những gì cô từng thấy trên thi thể của Tuyết Mi.
Cô ngẫm nghĩ một lát rồi quay sang hỏi: “Chẳng lẽ mở cửa mới là sai sao?”
Vương Tam lắc đầu, giọng thong thả: “Tuyết Mi chết là vì oán khí của con quỷ này, bởi vì cô ta không chịu mở cửa cứu người.”
Dư Tô thoáng ngẩn ra, định hỏi anh làm sao biết được điều đó, nhưng rồi nghĩ lại, chợt hiểu ra ngay.
Cái bóng đen cầm dao vừa rồi rõ ràng chính là người chồng trong lời kể của nữ quỷ - gã chồng nɠɵạı ŧìиɧ, vũ phu ấy. Khi anh ta vung dao chém về phía Dư Tô, lưỡi dao là ngang tầm cổ, cắt từ bên hông sang.
Thế nhưng, trên người nữ quỷ và Tuyết Mi đều không có vết chém như vậy. Điều đó có nghĩa là tên chồng gϊếŧ người kia không có hành động cố định khi ra tay.
Nếu Tuyết Mi chết dưới tay anh ta, vết thương trên người cô ấy sẽ không thể trùng khớp hoàn toàn với nữ quỷ.
Ngược lại, nếu là nữ quỷ oán hận, vì căm hờn người trong phòng không mở cửa cứu mình, nên khi báo oán, cô ta khiến đối phương chịu đúng nỗi đau mà mình từng phải trải qua, thì việc vết thương giống hệt nhau hoàn toàn hợp lý.
Nhưng mà, nếu đổi lại là Tuyết Mi, một cô gái trẻ đơn độc trong phòng thì dù có mở cửa, e rằng cũng khó mà sống sót.
Thoát được tay quỷ, lại không tránh khỏi dao của ác phu.
Hiểu ra điều đó, Dư Tô lại hỏi: “Vậy giờ chúng ta phải làm sao? Tôi vẫn chưa hiểu, cô ta để lại manh mối này để làm gì?”
Vương Tam nở một nụ cười nhạt. Nhìn thấy nụ cười ấy, Dư Tô liền có dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, anh nói: “Một manh mối thôi thì chưa đủ. Đi thôi, chia ra tìm.”
Dư Tô chớp mắt, vội níu lấy tay anh, vừa lắc vừa nói giọng nũng nịu: “Đại ca ơi, em nhát lắm, sợ lắm đó, đừng bỏ em một mình mà, huhu.”
“...”
Vương Tam khẽ nhíu mày, gạt tay cô ra với vẻ hơi chán, rồi vòng qua cô mở cửa bước ra.
Bên ngoài giờ xem ra đã yên ổn, anh đi thẳng ra ngoài. Dư Tô làm mặt quỷ sau lưng anh một cái rồi vội vã chạy theo.
Nhà trọ này thật ra rất nhỏ, cả tầng hai chỉ có sáu phòng, ba phòng bên họ, đối diện chỉ có hai phòng dành cho khách, còn phòng sát cầu thang là phòng của cô con gái và con rể.
Vương Tam đi thẳng tới đó, Dư Tô sát gót theo sau. Khi bước vào cửa, cô mơ hồ thấy Lý Nhất ló đầu ra từ phòng họ, nhìn về phía này.
Nhưng khi cô quay đầu lại đã chẳng thấy ai nữa.
Rõ ràng trong trò chơi sinh tử này, không tồn tại cái gọi là “đồng đội” thật sự.
Dù bây giờ có vẻ nguy hiểm đã tạm qua đi, nhưng Lý Nhất và Trang Hàm cũng chẳng có ý định bước ra.
Vương Tam bật đèn trong phòng. Vừa vào, Dư Tô thấy một bức ảnh cưới treo trên tường.
Trong ảnh, cô dâu cười rất ngọt ngào, còn chú rể thì lại có vẻ gượng gạo, nụ cười chẳng thật lòng.
Dư Tô nhìn thêm mấy giây, rồi cùng Vương Tam bắt đầu lục soát căn phòng.
Chẳng bao lâu, cô tìm thấy trong ngăn kéo dưới kệ tivi một quyển sổ hộ khẩu và giấy kết hôn.
Trên giấy ghi rõ tên hai vợ chồng, cô con gái tên Vương Yến, chàng rể tên Tra Nam.
Khi mở quyển sổ hộ khẩu ra, Dư Tô khẽ sững người.
Trang đầu tiên trong sổ hộ khẩu là một người phụ nữ tên Lý Thu Phương. Đối chiếu năm sinh và ngày trên giấy đăng ký kết hôn, có thể thấy bà ta đã hơn bốn mươi tuổi, là một người phụ nữ trung niên.
Lật sang trang tiếp theo là Vương Yến, rồi cuối cùng là Tra Nam.
Dư Tô nhíu mày, gọi nhỏ một tiếng: “Vương Tam, hình như người con rể này là ở rể đấy. Trong cột quan hệ giữa Vương Yến và chủ hộ ghi là mẹ con. Có vẻ như người tên Lý Thu Phương kia chính là bà chủ rồi.”
Vương Tam cầm sổ hộ khẩu xem qua, gật đầu: “Không sai.”
Dư Tô thầm nghĩ, có những người đàn ông ở rể nếu gặp phải nhà vợ quá mạnh mẽ, thường thấy mình bị lép vế, lâu dần tâm lý thay đổi, uất ức tích tụ, ra tay đánh vợ cũng chẳng phải chuyện hiếm.
Cô từng xem một chương trình pháp luật, nói về một gã con rể gϊếŧ sạch cả nhà vợ, ngay cả đứa con ruột của hắn cũng không tha.
Hai người lại tiếp tục lục tìm thêm một lúc, nhưng chẳng phát hiện được gì hữu ích.
Vương Tam ngáp một cái, uể oải nói: “Đi thôi, xuống bếp xem.”
Dư Tô đi sau lưng anh, vừa xuống cầu thang vừa cảnh giác đề phòng, sợ con quỷ nam hung hãn kia lại bất ngờ xuất hiện chém người. May mà họ đi suốt đường đến tận cửa bếp mà vẫn bình yên vô sự.
Tới cửa, Vương Tam vặn nắm đấm, nhẹ nhàng đẩy cửa bếp ra. Đợi vài giây không có động tĩnh gì, anh mới lần mò bật công tắc đèn. Một tiếng “tách” vang lên, ánh sáng lập tức tràn ngập cả căn bếp.
Nhưng ngay khi Dư Tô nhìn thấy cảnh tượng bên trong, cô liền sững người.
Cô ngạc nhiên thốt lên: “Không đúng! Căn bếp này sao hoàn toàn khác ban ngày vậy?”
Lời còn chưa dứt, đèn trong phòng đột ngột tắt phụt. Dư Tô lập tức nép sau lưng Vương Tam, hạ giọng nói: “Cách bày trí với đồ đạc bên trong đều không giống ban ngày chút nào.”
Vừa nãy cô nhìn rất rõ, căn bếp này cực kỳ cũ kỹ, bài trí lộn xộn, thậm chí còn có một cái chảo sắt khổng lồ đặt ngay trên bếp lò.
Chuyện gì đang xảy ra thế?
Khi cô còn đang bối rối, đèn trong bếp bắt đầu chập chờn, sáng tối thất thường.
Dư Tô thu hồi suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn. Ở khoảnh khắc ánh sáng bừng lên, cô giật mình, lạnh sống lưng.
Trong bếp, một bóng người đang treo lơ lửng giữa không trung. Khi đèn sáng, hình dáng người đó hiện ra rõ ràng, còn khi đèn tắt, bóng ấy liền tan biến vào màn đêm, không để lại chút dấu vết.