Dư Tô mở tủ lạnh ra, thấy ngăn trên có vài miếng thịt heo, ngăn dưới là rau củ và hoa quả cùng chừng hơn chục quả trứng gà.
Trông hoàn toàn bình thường, chẳng có gì khả nghi.
Cô đóng tủ lạnh lại định rời khỏi bếp, nhưng vừa xoay người thì bất ngờ đυ.ng trúng một người.
Bà chủ quán mặc tạp dề hoa không biết đã đứng sau lưng Dư Tô từ khi nào.
Trên khuôn mặt bà chủ không có chút biểu cảm nào, chỉ có đôi mắt lạnh lẽo đang dán chặt vào Dư Tô, độc địa như ánh nhìn của một con rắn.
Dư Tô bị dọa giật mình, tim hẫng đi một nhịp. Cô cố giữ bình tĩnh, nặn ra nụ cười: “Bà chủ, tôi vừa rồi thấy đói nên định tìm chút gì ăn. Không thấy bà chủ đâu nên tự tìm trong tủ lạnh, bà chủ không trách tôi lục lọi lung tung chứ?”
Bà chủ chớp mắt, vẻ mặt lạnh băng biến mất, thay vào đó là nụ cười dịu dàng như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Bà chủ cười nói niềm nở: “Đâu có, cô muốn ăn gì, tôi nấu cho nhé.”
Dư Tô thuận miệng đáp: “Không cần đâu, tôi chỉ rửa hai quả táo ăn thôi.”
“Được, để tôi rửa rồi mang lên cho các cô nhé!” Bà chủ vừa nói vừa đi vòng qua cô, mở tủ lạnh lấy ra mấy quả táo đỏ.
Dư Tô vội vàng cảm ơn rồi nhanh chân rời khỏi bếp.
Vừa bước ra, cô đã thấy ba người kia đang đứng trong sảnh nhìn về phía mình.
Lý Nhất mấp máy môi, không phát ra tiếng: “Không sao chứ?”
Dư Tô cũng không biết nên gật hay lắc đầu, đành nhún vai, rồi chỉ tay về phía tầng trên.
Khi đi ngang phòng của Tiết Mi, Dư Tô liếc vào, thi thể bê bết máu vẫn nằm nguyên đó.
Lý Nhất dẫn đầu bước vào phòng cô gái và Trang Hàm, vừa vào liền bất đắc dĩ nói: “Lúc bà chủ rời khỏi chỗ tôi, tôi đã cố nói to vài câu, nhưng có vẻ mọi người chẳng ai nghe thấy.”
Thấy bà chủ đi về phía cầu thang, cô gái liền vội chạy xuống tầng dưới, chỉ kịp báo cho Vương Tam đang ở phòng bên trái.
Không ngờ, sau khi Lý Nhất xuống lầu, bà chủ lại không đi theo mà quay sang tìm Trang Hàm ở tầng hai.
Trang Hàm vẫn chưa hoàn hồn, lè lưỡi: “Lúc đó tôi đang ở trong một căn phòng khác với mấy phòng khách, vừa mới bắt đầu tìm manh mối thôi. Quay đầu lại đã thấy bà ta đứng ngay sau lưng, suýt nữa tôi hét toáng lên!”
Bị bà chủ bắt gặp, tất nhiên anh ta chẳng dám lục soát thêm, đành đi theo bà ta xuống lầu. Đến cầu thang thì thấy Lý Nhất và Vương Tam đang chuẩn bị vào bếp.
Hai người kia thấy bà chủ đi tới cũng buộc phải dừng lại, chỉ biết trơ mắt nhìn bà ta vào trong bếp.
Trang Hàm và Lý Nhất lúc đó cố tình nói to ngoài hành lang, nhưng hiển nhiên Dư Tô chẳng nghe thấy một chữ nào.
May mà cuối cùng không có chuyện gì.
Dư Tô nắm lấy trọng điểm, hỏi Trang Hàm: “Căn phòng đó khác chỗ nào? Anh phát hiện được gì không?”
Trang Hàm nghiêm mặt: “Không phải phòng khách, là phòng của con gái và con rể bà chủ. Nhưng tôi chưa kịp xem kỹ thì bà ta đã xuất hiện.”
Lý Nhất tiếp lời: “Tôi hỏi bà ta khá nhiều, đến khi nhắc tới con gái và con rể thì sắc mặt bà ta hơi đổi, nhưng chẳng nói gì thêm.”
Dư Tô nhìn sang Vương Tam, thấy anh chỉ nhún vai, hiển nhiên cũng không có phát hiện nào đáng chú ý.
Cô kết lại: “Tôi chỉ thấy căn bếp mới được sửa, trông chẳng hợp với phần còn lại của nhà trọ. Ngoài ra không có manh mối gì cả.”
Ban đầu cô còn định hỏi bà chủ cho rõ, nhưng nghĩ lại, thôi vậy.
Lúc đầu Dư Tô tưởng bà chủ chỉ là NPC dùng để cung cấp gợi ý nhiệm vụ cho người chơi, nhưng ánh nhìn lạnh lẽo, độc địa vừa rồi khiến cô hiểu ra không hề đơn giản như thế.
Ngay lúc đó, Vương Tam hỏi Lý Nhất: “Lúc sáng cô thấy xác ấy là chính cô mở cửa ra à?”
Lý Nhất khựng lại, lắc đầu: “Không, khi tôi đến thì cửa đã mở sẵn rồi.”
Vương Tam gật gù, đứng dậy, vừa đi ra ngoài vừa nói: “Vậy thì tạm thời thế đã. Ban ngày tìm không ra manh mối, đành chờ tới tối thôi.”
Dư Tô lập tức đi theo, hạ giọng hỏi: “Anh phát hiện ra gì à?”
Vương Tam khựng lại, quay đầu, mỉm cười nhạt: “Tôi phát hiện ra là cô đang tìm đường chết.”
“Được rồi, đại ca, tôi sai rồi.” Cô lập tức yếu xìu nhận thua, giọng đầy nhún nhường.
Về đến phòng, Dư Tô kéo rèm cửa ra nhìn ra ngoài. Ngoài kia vẫn là cơn mưa xối xả không dứt, nhưng lạ ở chỗ, từ đây nhìn ra, hoàn toàn không thấy cảnh vật xa xa.
Cứ như cả thế giới chỉ còn lại mỗi nhà trọ này, ngoài ra chẳng tồn tại gì khác.
Bà chủ chẳng bao lâu đã mang hoa quả lên. Dư Tô nhận ở cửa, lễ phép cảm ơn, nhưng trong nụ cười dịu dàng của bà ta lại thoang thoảng một luồng lạnh lẽo khiến cô dựng tóc gáy.
Một lát sau, từ phòng Tiết Mi kế bên vọng ra vài tiếng động.
Dư Tô quay sang khẽ hỏi Vương Tam: “Giờ tôi có thể ra ngoài xem không?”
Vương Tam đang cầm quyển sách lấy từ trong vali ra để gϊếŧ thời gian, chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ “ừ” một tiếng.
Dư Tô rón rén mở cửa, nín thở bước chậm về phía phòng kế bên, thò đầu nhìn vào.
Cửa không đóng, chỉ trong thoáng chốc, cô thấy bà chủ đang quay lưng lại, khom người lau sàn.
Thi thể Tiết Mi đã biến mất, không biết bà ta đã xử lý đi đâu. Trên sàn chỉ còn một cái xô nhựa trong suốt, bên trong là nước đυ.c ngầu, mang sắc đỏ thẫm.
Trên cây lau nhà trong tay bà ta cũng dính đầy máu, những vệt kéo dài trên nền sáng màu loang lổ như dấu vết bị chà đi chà lại, mà chẳng sạch thêm được bao nhiêu.
Dư Tô không dám nhìn thêm, lặng lẽ quay về phòng.
Rõ ràng bà chủ này có vấn đề rất lớn. Từ đầu tới giờ, bà ta chưa từng thể hiện phản ứng bình thường nào trước cái chết của Tiết Mi, ngay cả khi đang xử lý hiện trường đẫm máu, vẻ mặt vẫn thản nhiên như không.
Giờ Dư Tô càng tin rằng bà chủ chính là boss lớn. Nhưng nhiệm vụ này phải hoàn thành kiểu gì đây? Gϊếŧ bà ta sao?
Vấn đề là, nếu đây là nhiệm vụ linh dị, như lời đại ca nói, thì bà chủ có lẽ là quỷ.
Con người gϊếŧ được quỷ ư? Hay là, quỷ thực ra có thể “chết” lần nữa không?
Dư Tô nghĩ một hồi cũng chẳng ra được gì, bèn dẹp luôn. Dù sao bên cạnh còn có một “đại ca” trông rất lợi hại. chỉ cần cô cẩn thận đừng để bị biến thành vật hi sinh là được.
Đêm đó, Dư Tô vẫn ngủ trên nền cứng đờ.
Giữa bóng tối đặc quánh, hễ nhắm mắt lại, cô lại thấy cảnh tượng Tiết Mi chết thảm hiện lên trước mắt.
Thứ khiến cô nhớ mãi không chỉ là nỗi sợ hãi trước cái chết, mà còn là một luồng kí©h thí©ɧ mãnh liệt. Chỉ cần sống sót thì đây sẽ là trải nghiệm tuyệt vời nhất đời cô.
Dư Tô là người thích mạo hiểm và phiêu lưu. Từ bé đến lớn, ngay cả trong mơ cô cũng toàn thấy mình đang chạy trốn hoặc bị quỷ truy đuổi. Thậm chí đôi lúc, cô còn mang ý nghĩ kỳ quặc, giá mà thế giới này đừng yên bình đến thế.
Nhưng hiện thực lại hoàn toàn trái ngược với sở thích của cô. Đi học, đi làm, lúc nào cô cũng chỉ ở mức trung bình, bình thường đến mức chẳng có gì đáng nói.
Cuộc đời cô cứ đi theo một đường thẳng sắp sẵn: đúng tuổi thì tốt nghiệp, đi làm, rồi dưới áp lực của bố mẹ, bắt đầu đi xem mắt.
Rõ ràng mới hai mươi ba tuổi, nhưng cô đã có thể nhìn thấy tương lai mình kéo dài thẳng tắp tới cuối đời.
Có lẽ cô sẽ gặp một người đàn ông “tạm được”, rồi kết hôn, sinh con, nuôi con, lo chuyện học hành của con, và để tuổi trẻ cùng nhiệt huyết của mình mòn đi trong những ngày tẻ nhạt.
Nhiều người thích cuộc sống bình yên ấy nhưng Dư Tô thì không. Cô không cho rằng họ sai, chỉ là không muốn bản thân sống như vậy.
Cô sợ đến khi đầu bạc răng long, ngoảnh lại nhìn đời, lại chẳng có lấy một chuyện đáng nhớ để kể.
Và giờ đây, trò chơi kỳ lạ này đã mở ra cho cô một ngã rẽ khác trên con đường vốn một màu phẳng lặng ấy.
Có lẽ ứng dụng này tồn tại là để “cứu rỗi” những người như cô.
Dĩ nhiên, cô vẫn muốn sống sót. Dù gì thì cô vẫn còn bố mẹ và em trai.
Dư Tô trở mình, miên man nghĩ ngợi rồi dần thϊếp đi.
Cô ngủ không sâu, dường như chỉ một lát sau, tiếng “cộc cộc cộc” dồn dập vang lên ngay sát tai khiến cô giật bắn người tỉnh dậy.
Âm thanh gần đến mức tưởng chừng phát ra ngay bên gối!
Dư Tô run lên một cái, bật dậy, gọi khẽ trong bóng tối: “Đại ca?”
Đèn bàn nơi đầu giường nhanh chóng bật sáng, ánh sáng vàng dịu lan khắp căn phòng.
Cô thấy Vương Tam đã ngồi dậy, đứng bên giường, thong thả cài từng chiếc cúc áo sơ mi.
Khi anh vừa cài đến chiếc thứ năm, bên ngoài vang lên tiếng kêu cứu thảm thiết giống hệt đêm qua, chỉ khác là lần này âm thanh vang dội đến mức rung cả màng nhĩ.
Dư Tô bắt đầu sốt ruột, nhưng Vương Tam vẫn bình thản. Ngay lúc cô định mở miệng giục, anh đột nhiên quay đầu nhìn sang, hỏi: “Cô biết phải làm gì rồi chứ?”
Dư Tô sững người trong giây lát. Giữa tiếng gõ cửa và tiếng kêu cứu mỗi lúc một dữ dội, cô buộc phải cất giọng lớn hơn: “Tôi nghĩ... chúng ta nên mở cửa.”
“Vậy thì mở đi. Cô đi.” Vương Tam liếc hờ về phía cửa, rồi cúi đầu chỉnh lại cổ tay áo, giọng thản nhiên đến mức khiến người khác lạnh sống lưng.
Dư Tô nheo mắt, rõ ràng là anh định để cô ra thử trước.
Nhưng lúc này, hoặc cô đi, hoặc anh đi, luôn phải có một người bước ra. Mà cô là người mới, chưa hiểu rõ tình hình, chỉ có thể bám chặt “đùi lớn” này mới mong sống sót.
Nếu bây giờ cô đi mở cửa, chết thì coi như xui xẻo. Còn nếu may mắn đoán đúng thì coi như đã giữ chặt được chỗ dựa này rồi.
Do dự chỉ thoáng qua, Dư Tô nhanh chóng bước đến bên cửa. Vừa đặt tay lên nắm cửa định xoay, phía sau đã vang lên giọng của Vương Tam: “Cô không sợ mở cửa ra rồi cũng chết như cô gái kia à?”
Động tác trong tay cô khựng lại, cô quay đầu nhìn anh: “Sợ chứ. Nhưng vẫn phải làm thôi, đúng không?”
Cách một tấm cửa mỏng, tiếng kêu cứu bên ngoài càng lúc càng the thé, đinh tai nhức óc. Lực gõ mạnh đến mức cánh cửa cũng rung lên bần bật.
Vương Tam bật cười, hỏi: “Tại sao cô lại nghĩ nên mở cửa?”
Dư Tô nhìn anh, đáp nhanh: “Chỉ là trực giác thôi. Tôi đoán đêm đầu tiên Tiết Mi không mở cửa. Lúc đó chúng ta vừa mới vào trò chơi, chưa biết bà chủ là NPC hay là trùm cuối. Mà bà ta từng nói: nửa đêm đừng mở cửa.
Tiết Mi là người đầu tiên nghe thấy tiếng gõ, không có manh mối nào để tham khảo, nên tôi nghĩ cô ấy sẽ chọn tin lời bà ta. Nhưng bây giờ chúng ta khác, chúng ta biết cô ấy đã chết, ban ngày cũng đã nhận ra bà chủ rất kỳ lạ.
Tất nhiên, cũng có khả năng Tiết Mi đã mở cửa thật, vì Lý Nhất nói khi cô ấy đến thì cửa đã mở.
Cô ấy chắc chắn không nói dối, nếu cửa đóng, cô ấy đâu có chìa khóa mà vào.
Nhưng con người không mở được, quỷ thì mở được. Huống hồ bà chủ còn giữ cả chìa khóa. Nên điều đó không thể chứng minh chắc chắn là Tiết Mi mở cửa, tôi vẫn nghiêng về khả năng cô ấy không hề mở.”
Khóe môi Vương Tam khẽ cong lên, ánh mắt sâu thẳm. Anh không bình luận gì, chỉ nhẹ giọng nói: “Vậy thì mở cửa đi.”
Vừa dứt lời, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng thét kinh hoàng.