Dịch Thư làm ra vẻ suy nghĩ rồi vô cùng nghiêm túc gật đầu: “Có lý lắm. Lần sau khi mọi người tập trung, cô thử nêu ra xem. Tôi sẽ đứng bên cạnh quan sát giúp. Nếu thật sự là bà ta, chắc chắn sẽ có phản ứng khác thường.”
Dư Tô nhíu mày, vẻ mặt đầy do dự: “Nhưng nếu tôi nói vậy, người khác sẽ cho là tôi cố ý gây chuyện, rồi quay lại nghi tôi mới là hung thủ thì sao?”
“Sao lại thế được? Giống như bây giờ này, im lặng không lên tiếng mới càng dễ bị nghi là hung thủ.” Dịch Thư kiên nhẫn khuyên nhủ: “Dù sao thì hung thủ thật sự để che giấu thân phận sẽ cố ý làm mình trở nên mờ nhạt. Mà trong bảy người chúng ta, sự tồn tại của cô hiện giờ đúng là mờ nhạt nhất.”
Anh ta dừng một nhịp, đôi mắt trong trẻo hơi nheo lại: “Nói vậy chứ, kể cả tôi cũng bắt đầu hơi nghi cô rồi. Cô là hung thủ sao?”
Dư Tô liên tục lắc đầu: “Không phải! Dĩ nhiên không phải! Nhiệm vụ của hung thủ khó hơn người khác rất nhiều, sao có thể giao cho một người chỉ mới vào nhiệm vụ lần thứ hai như tôi chứ!”
Dịch Thư nhìn cô một lúc rồi gật đầu: “Tôi tin cô. Thế này đi, lần sau mọi người tụ lại, cô phối hợp với tôi làm một việc. Tôi có cách thử ra hung thủ là ai.”
Lần này Dư Tô thật sự kinh ngạc: “Thật à? Cách gì?”
Dịch Thư bước ra ngoài quan sát xung quanh rồi mới quay lại, hạ giọng:
“Lát nữa tôi sẽ nói với mọi người tôi và cô đã tìm được một manh mối rất quan trọng, nhưng manh mối này còn cần kiểm chứng. Đến lúc đó cô chỉ cần phối hợp, chứng minh là chúng ta thật sự phát hiện ra manh mối là được.”
“Rồi sau đó?” Dư Tô không tin mọi chuyện lại đơn giản như vậy.
Dịch Thư mỉm cười, nụ cười trông vô cùng dịu dàng: “Sau đó, khi trò chơi trốn tìm bắt đầu, hung thủ chắc chắn sẽ tìm mọi cách để khiến chúng ta thất bại.”
Dư Tô lập tức hoảng sợ lắc đầu: “Không được! Tôi không muốn chết đâu! Nếu thua trò chơi, lỡ ngày mai tới lượt tôi chết thì sao? Anh đi tìm người khác đi!”
“Nếu hung thủ bộc lộ ngay trong trò chơi tối nay thì sao?” Dịch Thư nói: “Hơn nữa, chỉ cần chúng ta tìm được chỗ trốn hoàn hảo, hung thủ cũng không làm gì được chúng ta.”
Dư Tô vẫn kiên quyết phản đối: “Tôi không dám, tôi mới vào nhiệm vụ lần thứ hai thôi, không muốn chết sớm như vậy. Tôi là con một, còn phải nuôi bố mẹ nữa, tôi không thể chết được...”
Vì không thể tiết lộ thông tin cá nhân, ngay cả việc mình còn có một đứa em trai, cô cũng giấu.
Thấy cô sợ đến mức mặt mày trắng bệch, Dịch Thư khẽ thở dài, nói: “Cô tưởng nhiệm vụ nào cũng có thể dựa vào đồng đội mà sống sót sao? Với tư cách là người đi trước, tôi tốt bụng nhắc cô một câu, mối nguy trong nhiệm vụ không chỉ đến từ bản thân nhiệm vụ, mà còn đến từ những người chơi có ý đồ xấu. Nếu cô không tự mạnh lên, sớm muộn gì cũng chết thôi.”
Dư Tô mím môi, lông mày nhăn chặt, không nói tiếng nào.
Dịch Thư đưa tay đặt nhẹ lên vai cô: “Tôi cũng đi lên từ lính mới, biết cô cảm thấy thế nào. Nhưng cô biết tôi sống đến giờ bằng cách nào không? Đấu trí đấu lực, lợi dụng lẫn nhau, thậm chí gϊếŧ chóc, tôi đều đã trải qua. Nếu cô muốn sống nhờ người khác, đúng là chuyện viển vông.”
Dư Tô liếc nhìn bàn tay vẫn đặt trên vai mình, vẻ mặt dao động, ngập ngừng hỏi: “Vậy anh nói kỹ cách làm đi?”
Dịch Thư cười, dịu dàng như gió xuân: “Đó mới là thái độ đúng. Đi theo tôi, tôi sẽ chỉ cho cô chỗ trốn mà tôi tìm được. Cô phải tin, đã là tôi mở lời nhờ giúp đỡ thì nhất định sẽ đảm bảo an toàn cho cô.”
Dư Tô đi theo anh ta ra khỏi phòng, tới căn phòng ngủ ngoài cùng bên phải ở tầng hai.
Lúc này phòng bên cạnh của Vu Hân đang có người, là cậu bé và cô gái tóc ngắn, nhưng may là căn phòng này trống.
Dịch Thư đi thẳng tới chiếc giường đôi bằng gỗ, đứng cạnh giường, vẫy cô lại: “Chính là đây.”
Dư Tô ngẩn người: “Dưới gầm giường à? Chỗ này không phải rất dễ bị tìm ra sao?”
“Không phải dưới giường, là trên giường.” Dịch Thư ngước cằm, chỉ vào mép giường: “Tôi lớn lên ở nông thôn, loại giường này tôi quá quen. Lại đây xem, mép giường rất sâu đúng không?”
Dư Tô bước lại nhìn kỹ, đúng thật, phần viền gỗ của giường rất sâu.
Những chiếc giường kiểu này ở thành phố không nhiều, nhưng ở nông thôn thì đến giờ vẫn còn rất nhiều nhà dùng. Có nhà mua từ ngoài về, có nhà thuê thợ mộc trong làng đóng, còn có người tự tay làm nữa.
Trên chiếc giường gỗ trước mặt phủ một lớp chăn bông rất dày, ngoài phần bề mặt đã được san phẳng ra thì mép giường còn sâu đến chừng mười phân.
Dư Tô nhìn một lượt rồi quay sang hỏi: “Đúng là khá sâu thật, nhưng thì sao?”
Khóe môi Dịch Thư nhếch lên, nở một nụ cười nhàn nhạt: “Nếu dỡ hết lớp chăn bông bên dưới ra, cô nằm xuống đó, sau đó dùng đồ lót lại cho bằng, rồi trải thêm một tấm thảm, cuối cùng đặt chăn gấp ngang lên trên thì chẳng phải có thể giấu người kín kẽ không kẽ hở sao?”
Chăn thường có hai cách gấp: một là gấp thành khối vuông như “đậu phụ”, hai là nắm một đầu chăn rồi giũ mạnh, để chăn trải dài theo chiều ngang giường.
Nếu có người trốn dưới lớp đó, cho dù phần đó hơi nhô cao hơn mép giường một chút, e là cũng khó bị phát hiện.
Dù chưa thử nghiệm nhưng trực giác của Dư Tô nói đây đúng là một chỗ ẩn thân rất tốt.
Cô nhanh chóng suy nghĩ rồi hỏi: “Cách hay như vậy, sao anh không tự dùng?”
Dịch Thư tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Vóc dáng tôi thế này mà chui vào đó, trừ khi người ta bị mù, không thì ai nhìn chẳng nhận ra ngay. Nếu không phải vì cô nhỏ người lại trông vô hại thì tôi đã chẳng chọn cô hợp tác đâu.”
“Hóa ra là thế.” Dư Tô cúi đầu nhìn chiếc giường trước mặt, cân nhắc một lát rồi cắn môi, như thể đã hạ quyết tâm, cô gật mạnh: “Được, tôi tin anh lần này! Anh nhất định đừng lừa tôi đấy.”
“Haha, tôi sao có thể lừa một tân binh nhỏ như cô được?” Dịch Thư cười, vươn tay ra: “Hợp tác vui vẻ nhé. Lần này xong nhiệm vụ, tôi cho cô mã kết bạn, sau này tôi dẫn cô đi làm nhiệm vụ cùng, thế nào?”
Dư Tô ngẩn ra vì vui mừng, một lúc sau mới kích động đưa tay ra bắt lấy, vừa lắc tay liên hồi vừa nói: “Thật á? Vậy nói rồi đó nhé, sau này nhất định phải dẫn tôi theo! Tôi vui chết mất!”
Dịch Thư cười: “Cô vừa thông minh vừa dễ thương thế này, được đưa cô theo là vinh hạnh của tôi.”
Hừ, đàn ông đúng là toàn nói mấy lời ngọt như rót mật mà không biết ngượng.
“Vậy giờ thử xem chỗ này có thực sự giấu được người không nhé?” Dư Tô giả vờ quay mặt đi, tỏ vẻ thẹn thùng.
Dịch Thư quay lại khóa trái cửa phòng rồi kéo rèm cửa sổ hướng ra hành lang. Sau đó hai người cùng nhau lật hết chăn nệm trên giường lên. Lớp chăn bông và quần áo cũ lót bên dưới được dọn sang một bên, để lộ ra lớp nan tre đan ở đáy giường.
Dư Tô leo lên giường, nằm thẳng ở sát mép sát tường, phần từ tay trái đến mép giường bên ngoài thì do Dịch Thư nhặt đống chăn bông lên gấp lại cho bằng với chiều cao cơ thể cô.
Bên trong chăn bông có độn quần áo cũ, khi lót lên thì cao gần bằng người cô. Trải thêm tấm thảm lên trên nữa là gần như không nhìn ra chỗ nào khác biệt.
Khi chăn được gấp ngang đặt vào phần trong giường, quả thật hoàn toàn không nhìn ra có điều gì bất thường.
Chỉ là vì trên người bị phủ một lớp chăn dày nên Dư Tô thấy hơi khó thở, buộc phải nghiêng đầu sang một bên để chừa một khe nhỏ cho mũi thở.
Dịch Thư đứng ở cửa quan sát hồi lâu, thấy không thể phát hiện dấu vết gì, lúc này mới nhấc chăn lên để Dư Tô chui ra.
Anh ta nói: “Đúng là một chỗ tuyệt vời. Đừng nói là mấy con quỷ con, dù có là người lớn đi nữa thì cũng khó mà nhận ra bên dưới còn giấu người.”
Dư Tô yên tâm cười nhẹ: “Chỉ cần không bị bắt là được. À đúng rồi, nếu tôi trốn ở đây, còn anh thì sao?”
Dịch Thư đáp: “Lúc cô trốn cần có người hỗ trợ, tôi giúp cô ổn định xong rồi sẽ đi trốn. Thời gian gấp, tôi núp tạm ở phòng kế bên là được.”
“Phòng của cô bé à? Chỗ đó khó trốn lắm mà?” Dư Tô hỏi.
“Yên tâm, tôi có cách.”
Dịch Thư vừa dứt lời thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Anh ta đưa ngón tay trỏ đặt lên môi ra hiệu im lặng với Dư Tô rồi đi ra mở cửa, mặt đầy khó chịu, thậm chí còn chưa nhìn rõ người đến là ai đã buông một câu cụt lủn: “Gì nữa đây?”
Người đứng ngoài là cậu học sinh cấp 3. Bị giọng điệu đó dọa cho giật mình, cậu ta thò đầu nhìn vào phòng, vừa thấy Dư Tô ở bên trong liền bừng tỉnh, liên tục xua tay cười nịnh: “Xin lỗi, xin lỗi, làm phiền hai người rồi, hai người cứ tiếp tục, tiếp tục đi!”
Dư Tô: “...”
Tên này ngốc thật hay giả ngu vậy?
Dịch Thư hất tóc một cái rồi quay sang nói với Dư Tô: “Thôi, xuống dưới đi. Dù sao manh mối cũng tìm được rồi.”
Cậu học sinh cấp 3 ngẩn ra: “Anh nói gì? Manh mối tìm được rồi? Là sao?”
Dịch Thư chỉ cười, lắc đầu: “Giờ chưa phải lúc nói.”
Tại gian chính tầng một, tám người nhanh chóng tụ lại, kể cả xác chết bị bỏ mặc trên nền nhà.
Người phụ nữ giàu có sốt ruột nhìn Dịch Thư, hỏi ngay: “Giờ mọi người đều có mặt rồi, có thể nói ra được chưa? Rốt cuộc các người tìm thấy manh mối gì?”
Dịch Thư nhún vai, dưới ánh mắt mong đợi của mọi người, thong thả nói: “Tôi đâu có nói là chỉ cần người đông đủ là sẽ nói.”
Tần Niên cau mày: “Ý anh là đang đùa giỡn chúng tôi?”
“Tất nhiên là không, tôi đâu rảnh đến mức đó.” Dịch Thư liếc nhìn Dư Tô rồi nói tiếp: “Tôi và Tôn Lý cùng nhau phát hiện manh mối này. Nhưng hiện tại nó vẫn cần được kiểm chứng. Nếu xác nhận là thật thì đó sẽ là bằng chứng quyết định để tìm ra hung thủ.
Tôi chỉ có thể nói vậy thôi. Nếu bây giờ nói hết ra, hung thủ chắc chắn cũng nghe được, như vậy thì không còn cách nào kiểm chứng nữa.”
Cô gái tóc ngắn nhướng mày: “Vậy anh định kiểm chứng kiểu gì?”
“Chuyện đó...” Dịch Thư tỏ vẻ áy náy, ánh mắt lướt qua từng người rồi mới nói: “Cũng không khó đâu. Nhưng phải đợi đến sau khi bỏ phiếu ngày mai mới thực hiện được. Nên rất xin lỗi, ngày mai sẽ vẫn phải có thêm một người chết.”
“Anh không phải đang xạo tụi tôi đấy chứ?” Tiếu Hải chống cằm, hai chân đong đưa trên ghế, đầu nghiêng nghiêng: “Nếu còn phải kiểm chứng, vậy sao không đợi kiểm chứng xong rồi hẵng nói?”
Những người chơi nhận ra trò chơi này không phải kiểu gϊếŧ người ngẫu nhiên đều hiểu rõ, việc Dịch Thư công khai tin tức như vậy chắc chắn sẽ khiến hung thủ ưu tiên ra tay trừ khử anh ta hoặc Dư Tô trước. Nếu đã phải xác minh, vậy sao không lặng lẽ đi kiểm chứng rồi hãy nói ra? Như thế chẳng phải an toàn hơn sao?
Trước nghi vấn đó, Dịch Thư lại hoàn toàn không có ý định giải thích. Anh ta nhìn sang Dư Tô, khẽ cười: “Xem ra mọi người đều không tin chúng tôi nhỉ? Không tin thì thôi, dù sao sáng mai sau khi bỏ phiếu cũng sẽ có kết quả. Chỉ cần người chết không phải hai chúng tôi là được rồi.”
Dư Tô cong mắt cười, gật đầu thật mạnh: “Tôi sắp đói chết rồi, nhiệm vụ kết thúc ngày mai nhất định phải đi ăn một bữa thật linh đình!”