Tim Dư Tô hơi trầm xuống, nhưng nét mặt vẫn giữ nụ cười: “Tôi vừa mở ra thôi, còn chưa kịp xem kỹ.”
Ánh mắt Tần Niên dừng trên gương mặt cô mấy giây rồi nhìn về chiếc cặp trong tay cô, đưa tay ra: “Tôi xem thử nhé.”
Tuy có thêm chữ “nhé” nhưng giọng điệu hoàn toàn không mang ý xin phép.
Dư Tô hiểu rõ, từ khoảnh khắc cậu ta nhìn thấy cô cầm cặp, cậu ta đã chẳng còn tin bất cứ lời nào của cô nữa.
Cô chỉ có thể đưa chiếc cặp cho Tần Niên, nhìn cậu ta cúi đầu lục tìm, rồi lấy ra cuốn sổ tay kia.
Tần Niên khẽ “ồ” một tiếng, nhướn mày: “Chắc là sổ nhật ký?”
Vừa nói, cậu ta vừa hơi ngẩng mắt liếc nhìn Dư Tô.
Dư Tô trợn mắt ra vẻ kinh ngạc như hoàn toàn không biết chuyện: “Trời, còn có cả nhật ký nữa à? Vậy bên trong chắc chắn có manh mối rồi! Mau, mở ra xem đi!”
Tần Niên trong chốc lát cũng không chắc cô có đang giả vờ hay không, nên đưa mắt nhìn lại cuốn sổ, liếc quanh phòng một vòng rồi đi về phía giường.
Một chân giường bị gãy kê bằng hai viên gạch, cậu ta liền rút một viên ra, đập hai ba lần đã làm cái ổ khóa nhựa nát bấy.
Trang đầu của cuốn sổ là một bức vẽ nguệch ngoạc, chi chít hình người theo chiều ngang. Tuy nét vẽ xiêu vẹo, nét bút non nớt, nhưng vẫn còn nhìn ra được đại khái là đang vẽ gì.
Giống như một tấm ảnh gia đình. Ở chính giữa là hai ông bà, nhận ra được chỉ vì bên cạnh hai hình người nhỏ có ghi chữ “ông nội”, “bà nội” bằng bút chì.
Hai bên mỗi bên là một cặp vợ chồng, người đàn ông thì vẽ thêm bộ ria mép để phân biệt, người phụ nữ thì vẽ mái tóc dài xõa xuống.
Dư Tô thầm nghĩ, đây hẳn là chủ nhân của hai căn phòng ngủ mà cô đã xem qua.
Bên cạnh mỗi cặp vợ chồng là một đứa trẻ, rõ ràng chính là hai chị em Vu Hân và Vu Dương.
Thấy tới đây, Dư Tô mới chắc chắn rằng hai đứa không phải chị em ruột, mà là chị em họ.
Trên nét mặt mỗi người trong tranh đều vẽ nụ cười rạng rỡ, phía trên ghi hai chữ Ảnh Gia Đình.
Phía dưới còn có chữ ký nhỏ: Vu Hân.
Tần Niên ngẩng đầu liếc Dư Tô một cái rồi lật sang trang tiếp theo.
Cả hai đều tưởng từ đây sẽ là nhật ký của cô bé, nhưng không ngờ vẫn là tranh vẽ, ở giữa là một cô bé buộc tóc hai bên, bên cạnh nắm tay một cậu bé thấp hơn một chút, cả hai đều được vẽ miệng cong lên, trông vô cùng vui vẻ.
Bức tranh này còn được tô màu bằng bút sáp, bên trên ghi “Em và em trai”. Lật thêm nữa, mỗi trang đều là những bức tranh sinh hoạt hằng ngày hết sức đơn giản.
Vừa lật xem, Tần Niên vừa nói: “Con bé này thích vẽ tranh thật, nếu có điều kiện học hành đàng hoàng thì tốt biết mấy.”
Dư Tô thầm nghĩ, đồ đạc trong căn nhà này vẫn giữ phong cách cuối thập niên 90, sách vở của hai đứa trẻ cũng giống với hồi cô còn nhỏ, chắc vào tầm đầu những năm 2000. Thời đó, trừ một số vùng quê hẻo lánh, trẻ con cơ bản đều được đi học, nhưng muốn học mấy thứ kiểu nghệ thuật thì đúng là còn khó hơn lên trời.
Ngay cả chuyện đi học thôi cũng không phải nhà nào cũng chịu cho con tới trường. Rốt cuộc nhiều người lớn không biết chữ, chỉ có thể làm đồng kiếm tiền, nên trẻ con cũng phải phụ giúp việc nhà từ sớm, thậm chí đứng lên ghế để nấu cơm.
Như gia đình này, vào cái thời đó mà đã có nhà lầu như vậy, chắc chắn là kiểu nhà khiến cả làng phải ngưỡng mộ rồi.
Tần Niên lật thêm một trang nữa, động tác hơi khựng lại.
Dư Tô nhìn thấy trên trang vẽ là gương mặt tươi rói của cậu bé, bên cạnh là một cặp vợ chồng xách theo hành lý. Phía dưới dùng cả chữ Hán lẫn phiên âm pinyin viết một câu: “Chú thím hai đã về, em trai rất vui.”
Phía sau còn vẽ thêm một khuôn mặt khóc nhỏ xíu, chú thích: “Bố mẹ bao giờ mới về?”
Lật thêm vài trang nữa, cặp vợ chồng ấy lại xuất hiện, cũng là mang hành lý nhưng lần này là rời đi. Gương mặt cậu bé chuyển thành đang khóc. Chú thích: “Chú thím hai lại đi làm xa rồi, em trai vừa khóc vừa đuổi theo chiếc xe họ đi, bị bà đánh.”
Kết hợp với chuyện cô bé trước đó từng hỏi khi nào bố mẹ về, có thể khẳng định đây là hai đứa trẻ bị bỏ lại ở quê, trẻ bị bố mẹ gửi lại cho ông bà chăm nom.
Trang này nối tiếp trang khác, trong khi đó người phụ nữ giàu có kia cũng đi vào phòng. Thấy hai người chăm chú xem, bà ta cũng ghé đầu lại, tò mò nhìn theo.
Nhưng những bức vẽ tiếp theo trông chẳng có gì đặc biệt, chỉ là những mẩu chuyện vụn vặt trong sinh hoạt hằng ngày của cô bé.
Cuốn sổ khá dày, xem được nửa chừng, người phụ nữ kia nhíu mày: “Chẳng phải chỉ là mấy bức vẽ trẻ con tầm thường thôi sao? Không có gì để xem cả, đừng phí thời gian ở đây nữa.”
Dư Tô liếc bà ta một cái nhưng không lên tiếng.
Tần Niên thì không ngẩng đầu, chỉ bình thản nói: “Đã xem tới đây rồi thì xem hết đi.”
Người phụ nữ kia bĩu môi, xoay người đi quan sát những chỗ khác trong phòng.
Vừa xem vừa lẩm bẩm: “Ở cái nơi thế này, tôi chưa từng thấy bao giờ... Chậc, người sống ở đây bình thường ăn cái gì vậy?”
Dư Tô thầm nghĩ, chắc bà ta thuộc loại sinh ra đã ngậm thìa vàng. Người còn nghèo hơn chủ nhân căn nhà này thì nhiều lắm, đừng nói là lúc đó, ngay cả bây giờ, những nghèo khổ đến mức khiến người ta sững sờ vẫn tồn tại ở những góc tối không ai biết đến.
Cô thu lại suy nghĩ, nhìn thấy Tần Niên lật sang trang tiếp theo, ngay lập tức dừng tay.
Trang này kể: “Bà bệnh rồi.” Nhưng cô bé trong tranh lại vẽ mình đang cười. Chú thích: “Bà bệnh rồi, ông gọi điện báo cho bố mẹ, bố cuối cùng cũng sắp về rồi!!!”
Ba dấu chấm than khiến ngay cả Dư Tô cũng cảm nhận được sự háo hức của cô bé lúc viết dòng đó.
Trang tiếp theo cô bé vẫn cười, nhưng sau đó liên tiếp hai trang là hình vẽ cô bé khóc vì đã nhận ra bà không phải ốm vặt mà là bệnh nặng.
Hai người lớn như Dư Tô và Tần Niên thì chỉ nhìn lướt qua đã hiểu: nếu không phải bệnh nặng, ông đã không gọi điện, bố cũng sẽ không quay về.
Trang kế là “Bố đã về rồi.” Nhưng đường kẻ tượng trưng cho miệng cô bé chỉ là một nét thẳng, không còn cong lên nữa. Chú thích: “Bố về rồi, nhưng bố và ông nhìn không vui. Là vì con không ngoan sao?”
Dư Tô biết chắc không phải, họ buồn vì bệnh tình của bà.
Trang sau chỉ vẽ một khuôn mặt buồn nhỏ: “Bố nói với ông là không có tiền, không thể chữa bệnh cho bà. Ông nói bán bò đi. Con không nỡ bán con bò của nhà mình, nhưng bệnh của mẹ quan trọng hơn.”
Lật nữa, có vẻ là sau một thời gian, vì nội dung chuyển thành “Bà mất rồi, rất nhiều người đến đưa tang.”
Sau đó lại là “Ông không chịu nổi cú sốc nên cũng đổ bệnh, ruộng không ai gặt. Chú thím hai và mẹ đều đi trước, nói bên chỗ làm bận. Chỉ có bố ở lại thu hoạch mùa màng.”
Ngay khi đọc đến đây, trong lòng Dư Tô chợt nổi lên một linh cảm, điểm mấu chốt sắp xuất hiện.
Rõ ràng Tần Niên cũng cảm nhận được điều đó. Cậu ta liếc cô một cái, vẻ mặt nghiêm túc rồi lật thêm một trang.
Trang này vẽ theo chiều ngang, một đường thẳng ở giữa chia bức tranh thành hai nửa. Bên trái là cô bé co người trốn trong tủ. Bên phải là bố cô bé nắm tay Vu Dương, cậu bé đang khóc.
Chú thích viết: “Hôm nay bố, con và em trai chơi trốn tìm. Con trốn trong tủ, bố tìm mãi không thấy, bố đúng là ngốc. Em trai ngốc hơn, bị bố tìm thấy rồi còn khóc vì thua.”
Ba chữ “Trốn tìm” quan trọng nhất, dù được viết hoàn toàn bằng pinyin, vẫn lập tức đập vào mắt hai người.
Dư Tô nhìn thấy, ánh mắt Tần Niên nặng trĩu, quay sang liếc cô một cái rồi tiếp tục lật trang.
“Hôm qua bố không tìm thấy con, hôm nay con lại tiếp tục trốn trong tủ, còn bảo em trai cũng vào tủ trốn, nhưng em vẫn bị bố tìm thấy. Con ngồi trong tủ tới mức ngủ quên mà bố vẫn không thấy con! Con thông minh lắm, em trai là đứa ngốc!”
Đọc đến đây, trong lòng Dư Tô bỗng dâng lên một mớ cảm xúc khó gọi thành tên.
Đối với trẻ con, ở nhà chơi trốn tìm có rất nhiều chỗ để ẩn, nhưng chỗ mà trẻ cho là kín đáo thường lại là nơi người lớn dễ dàng tìm thấy.
Vậy tại sao bố của Vu Hân chỉ tìm thấy em trai mà không tìm thấy cô bé?
Một lần có thể là trùng hợp, nhưng hai lần liên tiếp? Em trai có thật sự khóc vì bị bắt khi chơi trốn tìm không?
Nếu không phải như vậy, thì vì sao lại thế?
Dư Tô nghe Tần Niên hít một hơi dài, rồi mới tiếp tục lật trang.
“Bố thật thích chơi trốn tìm, nhưng bố luôn không tìm thấy con được, em trai ngốc còn cứ khóc, con không muốn chơi nữa.
Hôm nay bố lại gọi chúng con chơi trốn tìm, con trốn một lúc thấy chán quá nên ra ngoài chơi. Em trai khóc, bố ôm em, còn hôn lên má an ủi, bố con là người dịu dàng.
Em trai hình như không thích con nữa, không chơi với con, cũng không nói chuyện. Con bảo em chơi trò điện tử với con, em cũng không chơi.
Em trai có phải cũng bị ốm giống bà không? Em cứ run lên, nhưng bố ôm em rồi, chắc là ấm lắm.”
Đọc đến đây, ai cũng sẽ hiểu mọi chuyện đã xảy ra như thế nào.
Tay Dư Tô hơi run là vì tức giận. Nếu người đàn ông đó có ở đây, cô thà làm gì đó để trả thù cho bọn trẻ!
“Đồ súc sinh, sao có thể xảy ra chuyện này.” Tần Niên lầm bầm, bàn tay đặt lên cuốn sổ một lúc lâu rồi không dám lật tiếp trang sau.
Cậu ta nhét cuốn sổ vào tay Dư Tô, nói: “Chị xem tiếp đi.”
Ánh mắt cô dừng lại trên hình vẽ cậu bé nhỏ, qua nét vẽ ngây ngô thô sơ ấy dường như hiện ra một đứa trẻ bất lực, tuyệt vọng.
Cô liếʍ môi khô rồi mới mở trang tiếp.
“Hôm nay bố nói ở nhà lâu hơn một chút, con không biết một chút là bao lâu nhưng con rất vui. Nhưng em trai không vui, con có chút ghét em, vì bố mẹ em không ở nhà, nên con muốn bố của con ở bên.
Hôm nay em trai nói muốn mượn mười đồng tiền tiêu vặt của con để đi mua vé xe đi tìm chú thím hai. Cô giáo bảo trẻ con đi một mình rất nguy hiểm, con đã nói với bố. Bố khen con ngoan, con rất vui.”
Nghe đến đây, Tần Niên nắm chặt nắm đấm, khớp tay kẽo kẹt, nghiến răng quát: “Đồ súc sinh, tôi muốn xé xác hắn ngay bây giờ!”