Chương 14: Nhật ký

Dịch Thư vừa dứt lời, người phụ nữ tóc ngắn bật cười: “Anh dọa người ta thế vui lắm à? Ở đây không có đồ ăn thật, nhưng có nước đấy. Con người chỉ cần có nước là có thể sống hơn bảy ngày. Cho dù xui xẻo thế nào thì nhiệm vụ này cũng không kéo dài quá sáu ngày đâu, phải không?”

Người phụ nữ khựng lại, sắc mặt trở nên khó coi: “Ý cô là, chúng ta phải nhịn đói lâu như vậy? Đến lúc đó ngay cả đi lại cũng không nổi, còn sức đâu mà chơi trốn tìm? Hơn nữa, từ lúc chào đời đến khi bước vào cái nơi quỷ quái này, tôi chưa từng bỏ bữa nào cả!”

Cậu bé bất ngờ bật cười, làm mặt quỷ với phu nhân: “Đừng bi quan thế, bà cũng không chắc phải nhịn lâu vậy đâu. Nhỡ mai bà chết rồi thì sao?”

Người phụ nữ tức đến đỏ bừng mặt, những người khác lại bật cười.

Tần Niên lắc đầu: “Không kéo dài đến vậy đâu. Nếu chúng ta thật sự không tìm ra hung thủ, mỗi ngày đều có người chết. Kết quả nhiệm vụ cùng lắm đến ngày thứ sáu là có. Người sống đến ngày thứ bảy chắc chắn phải chết, nên có ăn hay không cũng chẳng quan trọng.

Ít nhất ba ngày đầu những người chết không cần lo chuyện thức ăn. Còn sau ba ngày, mọi người chắc chắn mình còn sống đến lúc đó à? Giờ rảnh rỗi lo chuyện thừa làm gì?”

Cậu ta nói xong, người phụ nữ tóc ngắn gật đầu tiếp lời: “Đúng vậy, nên việc cấp bách không phải là đồ ăn, mà là phải nhanh chóng tìm ra hung thủ. Nếu chúng ta đồng lòng, sớm tìm ra hắn, biết đâu sáng mai là xong nhiệm vụ.

Tất nhiên, trong sân có bếp và củi sẵn, nếu ai muốn ăn thịt xác chết này thì cứ tự nhiên.”

Người phụ nữ nhìn thoáng qua thi thể Nghiêm Tĩnh, lập tức quay đầu với vẻ ghê tởm.

“Ờ, tại sao lại nói nhiệm vụ cùng lắm đến ngày thứ sáu sẽ có kết quả? Chẳng phải chúng ta có tổng cộng tám người sao?”

Giọng yếu ớt của cậu học sinh vang lên, trên mặt là kiểu biểu cảm “tôi cũng thấy mình hơi ngu”.

Những người khác đều không thắc mắc gì câu nói đó, sao chỉ mình cậu ta không hiểu?

Dịch Thư đỡ trán, khẽ thở dài: “Tổng cộng chỉ có tám người, theo quy tắc của trò chơi này, kết quả nhiệm vụ đương nhiên là xuất hiện vào ngày thứ sáu.”

Cậu học sinh là người mới do anh ta phụ trách. Không phải có trách nhiệm nhất định phải dẫn dắt, nhưng dù sao cũng thấy có chút nghĩa vụ.

Anh ta giải thích: “Tính theo tình huống tệ nhất, mỗi ngày ít nhất có một người chết. Đến sáng ngày thứ sáu, trước khi bỏ phiếu, chỉ còn lại ba người.

Giả sử hôm đó hai người bình thường bỏ đúng phiếu cho hung thủ, trò chơi kết thúc.

Còn nếu có đứa ngu nào bị hung thủ dắt mũi, cùng hắn bỏ phiếu gϊếŧ một người khác, vậy ngày thứ sáu sẽ lại có thêm một người chết, lúc đó chỉ còn lại hung thủ và một người.

Lần bỏ phiếu sau, hung thủ và người đó bỏ phiếu cho nhau, kết quả hòa, vẫn tính là chưa tìm đúng hung thủ. Vậy người chết hôm đó chắc chắn là người chơi cuối cùng.”

Nói cách khác, nhiều nhất đến ngày thứ sáu sẽ có kết quả, người sống đến ngày thứ bảy chắc chắn phải chết.

Tất nhiên, đó là kịch bản tệ nhất. Chắc mọi người không ngu đến mức mỗi ngày bỏ phiếu đều lệch khỏi đáp án đúng.

Sau khi được giải thích, cậu học sinh ra vẻ bừng tỉnh, liên tục gật đầu: “Thì ra là vậy, xin lỗi nhé, đầu óc tôi hơi chậm.”

Cậu bé bĩu môi khinh bỉ: “Anh mà chỉ hơi chậm á? Anh còn không bằng một học sinh lớp 7 như tôi đấy!”

Cậu học sinh ngượng ngùng cười mấy tiếng, chợt nghĩ đến điều gì đó liền hỏi: “Nhưng lỡ như có một ngày chơi trốn tìm mà tất cả chúng ta đều không bị tìm ra thì sao?”

Dịch Thư bật cười: “Cậu thấy có khả năng không? Căn nhà này có bao nhiêu chỗ có thể trốn được chứ? Con quỷ kia dù có đần đi nữa cũng không đến mức không tìm ra một ai. Huống hồ, hung thủ đang ẩn trong chúng ta, chẳng lẽ trong lúc chơi hắn sẽ không giở trò gì sao?”

Cậu học sinh bĩu môi, nhỏ giọng nói: “Biết đâu hung thủ cũng ngu thì sao.”

Dịch Thư lười nói tiếp với cậu ta, nhún vai một cái rồi bước ngang qua thi thể trên nền đất, đi ra ngoài cửa.

Người phụ nữ ho nhẹ một tiếng, vỗ tay: “Được rồi, đừng chỉ mải nói nữa. Hôm nay còn thời gian, mọi người hãy tranh thủ đi xem xét xung quanh một lượt. Nhất định phải cẩn thận, đừng bỏ sót bất kỳ manh mối nào.”

Dư Tô bước ra ngoài cửa định lên tầng hai trước.

Vừa đi, cô vừa âm thầm suy nghĩ, không biết trong số họ có bao nhiêu người đã nghĩ đến điều đó?

Cô tuyệt đối không tin cái chết của Nghiêm Tĩnh là bị chọn ngẫu nhiên, càng không thể vì câu nói xui xẻo kia của Tần Niên mà thành ra như vậy.

Cô cảm thấy cái gọi là “chết ngẫu nhiên” trong nhiệm vụ, e rằng chỉ là một chiêu đánh lạc hướng.

Nhiệm vụ nói trong số họ có một hung thủ, mà đã gọi là “hung thủ” thì phải thực sự gϊếŧ người mới tính.

Nhưng cho đến giờ, hung thủ kia dường như chưa làm gì cả. Điều này không phù hợp với mô tả nhiệm vụ, vì thế Dư Tô đoán rằng hung thủ thật ra đã ra tay, chỉ là không tự mình động thủ.

Giống như trò chơi Ma sói nổi đình nổi đám, sói khi xuất hiện vào ban đêm đâu có tự tay gϊếŧ người, bọn chúng chỉ lựa chọn mục tiêu rồi báo cho “quản trò” biết muốn ai phải chết.

Hung thủ này rất có thể cũng đang dùng cách tương tự. Như vậy, hắn chẳng cần làm gì quá nổi bật, chỉ cần cư xử giống như mọi người thì có thể hoàn mỹ ẩn mình.

Còn việc chọn gϊếŧ Nghiêm Tĩnh trong số bốn người thất bại hôm qua cũng rất dễ hiểu, bởi trong bốn người đó, Nghiêm Tĩnh là kẻ bình tĩnh và nhanh trí nhất.

Đối với hung thủ, đương nhiên phải gϊếŧ kẻ đầu óc linh hoạt trước.

Chính vì suy đoán này, dù lần này mọi người đều nói phải đồng lòng, nhưng Dư Tô tuyệt đối không thể nói ra những điều đó. Nếu không, người chết kế tiếp rất có thể sẽ là cô. Đồng thời cô cũng tin rằng, người nghĩ ra điều này không chỉ mình cô.

Ví dụ như cậu học sinh khi nãy, rốt cuộc là ngốc thật hay đang giả ngu?

Không cần biết người khác thế nào, việc cô cần làm bây giờ chính là hạ thấp sự tồn tại của bản thân đến mức thấp nhất, nói càng ít càng tốt, tốt nhất là để mọi người quên mất sự tồn tại của cô.

Chỉ cần hung thủ cho rằng cô vô dụng, cho dù cô có thua trong trò chơi, hắn cũng sẽ tạm thời giữ cô lại.

Dư Tô bước vào căn phòng đầu tiên trên tầng hai. Bên trong có một chiếc giường đôi, bên trái là một chiếc tủ gỗ lớn, trên đó đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ đã mở ra, bên trong có quần áo.

Ngoài ra, trên tủ đối diện giường có đặt một chiếc tivi đen trắng. Không còn thứ gì khác.

Đứng ngay cửa nhìn vào là có thể thấy gần như toàn bộ căn phòng, ngoại trừ chiếc hộp gỗ kia là không thể nhìn thấu.

Dư Tô nhíu mày, vừa suy nghĩ xem có thể trốn ở đâu, vừa đi đến bên hộp gỗ bắt đầu lục tìm.

Biết đâu lại tìm được manh mối hữu ích?

Bên ngoài hộp gỗ được phủ một lớp sơn đỏ, nhưng sơn đã bong tróc khá nhiều, trông rất cũ kỹ. Quần áo bên trong nhuốm đậm phong cách của một thời đã qua, từ chất liệu đến kiểu dáng, toàn là những thứ Dư Tô chỉ từng thấy trên tivi.

Quần áo có cả của nam lẫn nữ, rõ ràng thuộc về một cặp vợ chồng.

Hôm qua, trong căn phòng nơi họ chơi trốn tìm, Dư Tô cũng đã thấy một vài bộ quần áo trong tủ, cũng là quần áo của cả nam và nữ, kiểu dáng lại rất giống với số quần áo ở đây.

Nếu vậy thì chắc chắn ở đây từng có hai cặp vợ chồng trẻ cùng sinh sống, vậy hẳn là hai anh em trai và vợ của họ.

“Chị ơi, chị đang tìm gì thế?” Giọng cậu bé vang lên từ phía sau, cắt ngang dòng suy nghĩ của Dư Tô.

Cô đặt bộ quần áo xuống, quay lại nhìn cậu bé bé, mỉm cười: “Tìm chỗ có thể trốn người.”

Tuy đối phương tuổi còn nhỏ, nhưng Dư Tô thực sự không cách nào coi nó là một đứa trẻ bình thường để đối đãi.

Cậu bé hơi nghiêng đầu, nói: “Hôm qua chị trốn ở đâu vậy? Đã không bị tìm ra thì hôm nay cứ trốn đúng chỗ đó là được rồi mà.”

Dư Tô chỉ cười, không đáp.

Cô biết mình chẳng thể lơi lỏng cảnh giác với bất cứ ai, nhất là kiểu người dù còn nhỏ tuổi nhưng biểu hiện lại đặc biệt như thế này.

Cậu bé cũng cười, đôi mắt đen láy cong lên như quả nho: “Em tên là Tiếu Hải, còn chị?”

“Tôn Lý.” Dư Tô đáp.

“Là Tôn Lý trong “Triệu Tiền Tôn Lý”* đó hả?” Tiếu Hải cười híp mắt: “Lần sau chị có định dùng Chu Ngô không?”

(*Câu này chơi chữ theo thứ tự họ trong sách giáo khoa Trung Quốc: Triệu – Tiền – Tôn – Lý – Chu – Ngô...)

“Sống được đến lần sau rồi nói. Chị cũng chỉ là tình cờ may mắn mới sống sót tới nhiệm vụ thứ hai thôi.” Dư Tô lộ vẻ bất đắc dĩ, vừa nói vừa đi ra cửa: “Bên này chị tìm xong rồi, đi chỗ khác trước.”

Tiếu Hải nghiêng người tránh đường, nói: “Nếu chị tìm được manh mối gì hữu dụng thì nhất định phải nói với em đầu tiên nhé.”

Dư Tô khẽ ừ, bước ngang qua cậu bé.

Cô luôn có cảm giác đứa trẻ trông chỉ tầm mười một mười hai tuổi này hoàn toàn không đơn giản. Nếu là đồng đội thì còn đỡ, lỡ đâu cậu bé chính là hung thủ thì sao?

Căn phòng bên cạnh có nhiều đồ hơn, có vài món đồ chơi trẻ con, giường cũng thấp hơn, trên chiếc bàn học nhỏ còn bày mấy cuốn sách giáo khoa và tập vở, rõ ràng đây là phòng của trẻ con.

Dư Tô bước đến trước bàn học nhìn kỹ, lập tức ngẩn người, không phải một đứa, mà là hai.

Tên ghi trên những cuốn vở là “Vu Dương” và “Vu Hân”, sách giáo khoa thì chia thành lớp Một và lớp Hai.

Nhìn nét chữ thì của Vu Hân gọn gàng hơn, có lẽ cô bé học lớp Hai, còn Vu Dương là em trai học lớp Một.

Dư Tô lập tức nhớ đến con búp bê quỷ kia. Tuy đêm qua nhìn không rõ mặt, nhưng thân hình nhỏ xíu ấy chắc chỉ tầm sáu bảy tuổi, vừa đúng với độ tuổi học lớp Một.

Nhiệm vụ này sẽ không nhét vào một con quỷ hoàn toàn chẳng liên quan nào cả, nên con búp bê quỷ đó gần như có thể khẳng định chính là Vu Dương.

Còn về cô chị này, có phải một nhân vật quan trọng hay không thì còn phải xem có thể liên kết thêm manh mối nào khác.

Dư Tô ngẩng đầu, nhìn về chiếc cặp sách màu hồng được treo trên tường bằng một chiếc đinh. Cô gỡ xuống, mở ra xem, ngoài sách vở ra, còn có một thứ khiến cô chú ý, một cuốn sổ tay có khóa mật mã.

Thứ này cô rất quen thuộc, hồi nhỏ cô cũng có một cuốn như vậy, rất nhiều bạn cùng lứa cũng vậy, đó là cuốn nhật ký dùng để ghi những bí mật.

Cô có linh cảm bên trong chắc chắn có manh mối. Cô đưa tay vào trong cặp định lấy cuốn sổ ra.

“Chị tìm thấy gì rồi à?”

Lúc này, giọng của Tần Niên bất ngờ vang lên từ ngoài phòng.

Bàn tay đang chạm vào cuốn sổ của Dư Tô khựng lại, cô thuận tay rút cuốn sách giáo khoa bên cạnh ra, lắc lắc hai cái: “Không có gì, chỉ là thấy bìa sách quen quá nên hơi cảm khái thôi.”

Tần Niên khẽ cười, từ ngoài cửa bước vào: “Ừ, hôm qua tôi nhìn thấy mấy quyển sách ở trên bàn cũng chợt nhớ tới hồi nhỏ. Chỉ là hôm qua chưa kịp lục xem trong cặp có gì, sao chị không đặt cặp xuống, bên trong có thứ gì à?”