Chương 13: Gói quà tử vong

Dư Tô và người phụ nữ tóc ngắn cùng ngủ chung căn phòng phía bên phải tầng một. Căn phòng có chiếc giường đôi bằng gỗ kiểu cũ, nhìn cũng đã nhiều năm tuổi. Chỉ cần hơi cử động là nó kêu lên kẽo kẹt, nên Dư Tô dứt khoát trải chăn nằm dưới đất.

Nửa đêm, một âm thanh rất khẽ lại khiến cô tỉnh giấc.

Chắc là người phụ nữ tóc ngắn trên giường trở mình thôi?

Ánh trăng mờ ngoài cửa sổ chiếu vào khiến mọi vật trong phòng đều trở nên mơ hồ.

Dư Tô cảm thấy hơi mắc tiểu nên mở mắt ra. Nhưng ngay giây tiếp theo, cảnh tượng lọt vào mắt khiến cô lập tức nhắm mắt lại!

Lúc này cô đang nằm nghiêng dưới đất, mặt hướng về phía tủ quần áo.

Và khi nãy, dựa vào ánh trăng, cô rõ ràng nhìn thấy cánh cửa tủ vốn đóng kín đang từ từ mở ra!

Có thứ gì đó đang đẩy cửa tủ từ bên trong!

Dư Tô cố gắng trấn tĩnh, khẽ hé mắt một khe nhỏ, nhìn về phía đối diện.

Trên cánh tủ vắt ra một bàn tay trắng toát!

Bàn tay đó nhỏ, chắc là của một đứa trẻ. Cổ tay thò ra từ màn đen bên trong tủ. Ngoài bàn tay đó, Dư Tô không thấy gì khác.

Nhưng việc cô không nhìn thấy không có nghĩa là thứ kia không nhìn thấy cô.

Lúc này con quỷ đó có phải đang trốn trong bóng tối, chăm chăm nhìn chằm chằm vào mình không?

Một lớp da gà lấm tấm nổi khắp người, Dư Tô không dám nghĩ tiếp, lập tức nhắm chặt mắt, cố ý điều chỉnh hơi thở thật chậm, giả vờ như mình vẫn đang ngủ say.

Nhưng nhịp tim cô lại không tài nào ổn định được, chỉ có thể âm thầm cầu mong nó sẽ không để ý tới.

Cơn buồn ngủ từ lâu đã tan biến, giờ đây toàn bộ sự chú ý của cô đều dồn vào đôi tai, căng thẳng lắng nghe mọi động tĩnh trong phòng.

Nhưng hồi lâu trôi qua vẫn không có chuyện gì xảy ra.

Mãi đến khi cơ thể vì giữ nguyên tư thế quá lâu mà tê cứng, Dư Tô mới hơi thả lỏng được một chút.

Đã lâu như vậy rồi, chắc là ổn rồi nhỉ?

Cô không dám mở mắt, chỉ giữ dáng vẻ đang ngủ rồi xoay người, nằm ngửa ra đất.

Ngay lúc đó, chiếc giường gỗ bên cạnh bỗng phát ra tiếng kẽo kẹt.

Người phụ nữ tóc ngắn trên giường mơ màng ngồi dậy, vừa cố mở đôi mắt còn cay xè, vừa thò chân xuống định mang dép đi vệ sinh.

Thế nhưng ngay khi chân cô ta vừa chạm xuống mép giường, động tác lại đột ngột khựng lại. Vài giây sau, một tiếng hét chói tai vang lên.

Tiếng “A!” ấy làm tim Dư Tô hẫng đi một nhịp.

Đã hét lên như vậy, chắc chắn là cô ta đã thấy thứ gì đó. Dư Tô không dám giả vờ nữa, lập tức bật dậy mở mắt.

Nhìn thấy rõ cảnh tượng trong phòng, một cơn lạnh toát chạy dọc sống lưng cô, ngay bên cạnh chỗ cô nằm, đang có một bóng người nhỏ bé ngồi xổm ở đó!

Với hướng mặt và tư thế như vậy, thứ đó chắc chắn từ nãy đến giờ vẫn luôn ngồi đó nhìn cô chằm chằm!

Nếu lúc nãy cô không cố giữ bình tĩnh mà mở mắt ra sớm hơn, cô thật sự không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra.

Bóng nhỏ ấy nghiêng đầu một cái rồi lập tức biến mất tăm.

Tim Dư Tô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực. Cô căng hết sức thị lực nhìn khắp cả căn phòng, chỉ sợ nó sẽ đột ngột xuất hiện ở góc nào đó.

Nhưng đợi một lúc, nó vẫn không quay lại.

Có vẻ như thật sự đã an toàn, người phụ nữ tóc ngắn mới xuống giường, mang dép đi đến bên cô: “Tôi vừa mở mắt ra đã thấy nó ngồi xổm nhìn cô như thế, suýt nữa tôi chết đứng luôn rồi!”

Vốn dĩ gan cô ta cũng không nhỏ, đâu phải tân binh gì mà dễ bị dọa như vậy. Nhưng vừa tỉnh dậy đầu óc còn mơ hồ, bất chợt nhìn thấy cảnh đó, theo phản xạ liền hét lên.

Người thật sự bị dọa sợ lại chính là Dư Tô, vì cô mới là người bị con quỷ đó nhìn chằm chằm suốt một quãng thời gian dài. Thậm chí cô còn biết rõ từ lúc nào nó bắt đầu nhìn mình, tổng cộng đã kéo dài bao lâu.

Cả hai đều đã hoàn toàn tỉnh táo, đi vệ sinh xong thì bàn nhau thay phiên ngủ, mỗi người ngủ hai tiếng.

Dù trong thế giới này tất cả chức năng của điện thoại đều vô dụng, nhưng may là vẫn xem được giờ.

Cứ thế cho đến hơn sáu giờ rưỡi sáng, các người chơi lần lượt tỉnh dậy.

Người đầu tiên đến hỏi thăm tình hình là Dịch Thư ngủ ở căn phòng bên trái tầng một. Rõ ràng tối qua anh ta đã nghe thấy tiếng hét của người phụ nữ tóc ngắn.

Cậu học sinh tân binh đi cùng anh ta thì không xuất hiện. Bị đẩy vào nguy cơ tử vong như vậy, cậu ta còn tâm trí đâu mà quan tâm người khác nữa.

Khoảng sáu giờ năm mươi, mọi người lần lượt tập trung tại sảnh tầng một, vô thức ngồi đúng vào vị trí ban đầu lúc mới bước vào nhiệm vụ, xung quanh bàn bát tiên.

Bảy giờ đúng, âm thanh chói tai kia lại vang lên.

“Đến giờ bỏ phiếu rồi, mọi người hãy lựa chọn thật cẩn thận nhé. Khi đếm ngược kết thúc, chỉ cần đưa tay chỉ vào người mà bạn cho là hung thủ là được đó.”

“Bắt đầu đếm ngược. Mười, chín...”

Ánh mắt tất cả cùng đổ dồn về phía Nghiêm Tĩnh.

Nghiêm Tĩnh lúc này không còn bình tĩnh như hôm qua nữa. Dù cố che giấu, nhưng sắc mặt anh ta vẫn lộ ra vài phần căng thẳng.

Không phải vì biết mình sẽ bị bỏ phiếu nhiều, mà vì ngay sau đó sẽ là phần tử vong ngẫu nhiên.

Dù tối qua anh ta đã cố hết sức giảm khả năng mình bị chọn chết, nhưng vẫn còn một phần tư.

Cậu học sinh cấp 3 nắm chặt hai tay, trông vô cùng sợ hãi. Quầng thâm dưới mắt cậu ta đậm đến mức đáng sợ, hoàn toàn khác xa hình ảnh hăng hái hôm qua.

Người phụ nữ giàu có cũng vô cùng lo lắng, ngón tay siết chặt chiếc nhẫn ở ngón áp út bên tay trái như thể món đồ đó sẽ đem lại may mắn.

Thanh niên đi cùng quý bà thì nhìn Nghiêm Tĩnh bằng ánh mắt đầy thù hằn, như muốn nói “dù không vote cho chết được, tôi cũng sẽ ra tay gϊếŧ anh”.

Khi mười giây đếm ngược kết thúc, ngoài Nghiêm Tĩnh ra thì gần như tất cả mọi người cùng lúc đều chỉ tay về phía anh ta.

Ai cũng hiểu, anh ta có lẽ không phải hung thủ, nhưng họ buộc phải bỏ phiếu cho anh ta.

“Ding dong, chúc mừng mọi người, bỏ phiếu SAI RỒI! Hì hì hì, đừng nản nhé, còn nhiều cơ hội lắm đó! Bắt đầu rút ngẫu nhiên người may mắn, người trúng thưởng sẽ nhận được gói quà tử vong.”

Thanh niên nhìn chằm chằm Nghiêm Tĩnh, lạnh lùng nói: “Người như anh sống trên đời chỉ biết hại người khác thôi, thà rằng người được chọn là anh còn hơn.”

Vừa dứt lời thì giọng nói trẻ con vui nhộn vang lên: “Tùng tùng tùng, người may mắn đã xuất hiện! Gói quà tử vong đã được phát đi, xin mọi người chú ý nhận hàng nhé!”

Chớp mắt tiếp theo, trên bàn bỗng xuất hiện một chiếc hộp quà màu đen.

Vị trí đặt hộp trùng ngay trước mặt Nghiêm Tĩnh.

Trên hộp buộc một chiếc nơ lụa xinh xắn, và giờ đây chiếc nơ ấy bỗng tự từ từ cởi ra.

Ai cũng thấy rõ, khi chiếc nơ rơi xuống và hộp mở ra, mọi chuyện sẽ chấm dứt.

Nghiêm Tĩnh sững người trong tích tắc, hoảng hốt bật đứng dậy, lùi lại về phía sau, hai chân kéo ghế sau phát ra tiếng cọ rít khó chịu.

Trong chớp mắt sắc mặt anh ta tái mét, đến môi cũng mất hết máu.

Hai giây sau, anh ta nhìn chòng chọc về phía thanh niên: “Chính là mày, mày chính là hung thủ! Mày vừa nói muốn tao chết, giờ đúng là tao, câu nói của mày là để ra lệnh cho con quỷ đó làm theo lời mày!”

Chiếc nơ cuối cùng bung ra, rơi vãi trên bàn.

Nghiêm Tĩnh gầm lên một tiếng tuyệt vọng rồi quay người chạy ra cửa. Nhưng dù cánh cửa trông có vẻ mở, khi anh ta lao tới thì như đυ.ng phải một bức kính vô hình, “bịch” một tiếng chắn ngang lối đi.

Trong lúc đó, nắp hộp đã tự động mở.

Một làn khói đen mảnh dẻ từ trong hộp chầm chậm bay lên như một con rắn độc hắc ám quấn một vòng trên không, rồi vùn vụt lao về phía Nghiêm Tĩnh với tốc độ khủng khϊếp!

Vừa chạm vào người anh ta, làn khói đột nhiên biến mất không dấu vết. Khoảnh khắc sau, Nghiêm Tĩnh ngã lăn xuống đất, rên la rồi quay cuồng lăn lộn.

Tiếng la thảm thiết khiến người nghe rùng mình, anh ta lúc co người ôm bụng, lúc ngửa đầu ra sau uốn cong người, cứ lăn lộn quằn quại liên tục, không rõ va vào bao nhiêu thứ đồ đạc trong phòng.

Dư Tô nhìn anh ta, liên tưởng đến những con giun bị lôi lên khỏi bùn để làm trò.

Vài phút trôi qua, tiếng rên la và vùng vẫy dần yếu ớt rồi tắt hẳn.

Kỳ lạ là, mặc dù Nghiêm Tĩnh chết trong đau đớn tột cùng, thi thể anh ta lại hoàn toàn nguyên vẹn, không thấy dấu vết thương tích nào.

Sau chuỗi tiếng kêu thảm thiết ấy, gian nhà bỗng im lặng tới mức khiến Dư Tô cảm thấy không khí nặng nề, ngột ngạt.

Có lẽ vì thi thể không máu me ghê rợn nên ngay cả hai tân thủ cũng không quá sợ hãi.

Nhưng không ai nói một lời, mọi người ngồi yên tại chỗ, chăm chú nhìn thi thể Nghiêm Tĩnh.

Một lát sau, người phụ nữ giàu có khẽ khàng ho một tiếng, là người phá vỡ im lặng trước: “Người đã chết rồi, chúng ta bàn xem tiếp phải làm sao. Câu anh ta nói trước khi chết... tôi nghĩ...”

Bà ta liếc thanh niên một cái, hơi ngượng ngùng cười: “Tần Niên, cậu đừng giận, dù cậu là người đồng hành chăm sóc tôi, tôi vẫn phải nói, chuyện vừa rồi thật sự hơi kỳ. Cậu nghĩ sao?”

Thanh niên tên Tần Niên liếc nhìn thi thể dưới đất, lạnh lùng đáp: “Nếu tôi thật sự là hung thủ, tôi còn có nhiều cách khác để gϊếŧ người, làm sao lại hành động rõ ràng như vậy được? Các người nghĩ nhiệm vụ này là để phát phúc lợi cho các người sao?”

Người phụ nữ nhà giàu xấu hổ cười gượng một tiếng, nói: “Cậu đừng giận, tôi chỉ nêu vấn đề thôi mà. Mọi người nói thẳng ra thì mới không nghi kỵ lẫn nhau, đúng không?”

Tần Niên nhún vai, không nói thêm gì.

Người phụ nữ lập tức chuyển đề tài: “Thôi đừng nhắc chuyện đó nữa, bây giờ còn một việc quan trọng y như vậy, chúng ta phải lập tức bàn bạc cho rõ.”

Cậu bé chống khuỷu tay lên bàn, đầu tựa lên mu bàn tay, hỏi: “Chuyện gì vậy ạ?”

Người phụ nữ nhướng mày: “Mọi người không đói à? Không ai nhận ra ở đây không có đồ ăn sao? Một hai ngày còn chịu được, nhưng lỡ chúng ta mãi không tìm ra hung thủ, chẳng phải sẽ chết đói sao?”

“À, chuyện đó à...” Dịch Thư cười: “Không giải quyết được đâu, cách duy nhất là... thôi, tôi không nói nữa thì hơn.”

Cậu học sinh vì thoát nạn nên tâm trạng tốt lên nhiều, nghe vậy liền hỏi: “Là gì? Ăn thịt người chết hả?”

Trước đây cậu ta đọc truyện sinh tồn, trong đó người ta dám ăn thịt đồng đội.

Dịch Thư liếc cậu ta một cái, lắc đầu: “Với tình huống mỗi lần bỏ phiếu là có một người chết, muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, còn có thể chọn ra tay gϊếŧ người.”